Mọi chuyện như vậy là đã khớp cả rồi, xem ra đêm nay sẽ có một trận chiến ác liệt đây! Nhưng trước đó, Khâu Lương và Tống Kiến Sương còn có việc cần làm.
Hai người quay lại phòng, Tống Kiến Sương gieo đồng tiền, quẻ này hỏi về thời gian xảy ra sự việc.
"Thời gian chính xác là vào giờ Dậu chiều nay."
Quẻ thứ hai hỏi kẻ đứng sau hung thủ là ai, và cuối cùng có bị đền tội hay không.
"Kẻ chủ mưu là Nhị hoàng tử, nhưng người bị điều tra ra lại là Đại hoàng tử, có lẽ đã gánh tội thay cho Nhị hoàng tử rồi."
Khâu Lương buông tay Tống Kiến Sương ra, nói ra những gì mình thấy. Hiện tại đã gần giữa trưa, cách giờ Dậu không còn xa nữa. Mùa đông trời tối nhanh, chiều tối vừa lúc mặt trời lặn, bóng tối bắt đầu nhen nhóm.
Tống Kiến Sương trầm tư hồi lâu, lo lắng nói: "Vấn đề hiện giờ là chúng ta có nên can thiệp sớm vào chuyện này để Chử Dung Nhi không phải chịu kiếp nạn này không?"
Dù họ đã tính ra Chử Dung Nhi không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng dù sao cũng bị trúng một kiếm, nếu không bị thương thì đương nhiên vẫn tốt hơn.
Khâu Lương im lặng một lúc. Chuyện thay đổi tương lai, họ đã từng làm rồi.
Lần đầu tiên ở Tống gia thôn, hình ảnh cô thấy lẽ ra là kết cục của nguyên chủ, hoặc cũng có thể là của chính cô nếu Tống Kiến Sương không can thiệp - đó là sau khi bị nhà họ Khâu bán cho lão thợ mộc. Nhờ cô có ý, Tống Kiến Sương có lòng mới thay đổi được kết cục đó.
Sau đó là vụ cung biến, Khâu Lương đoán cũng vì họ thân cận với Văn An công chúa nên Nhị hoàng tử - kẻ vốn dĩ sẽ phát động cung biến lên ngôi - đã không chọn con đường đó, cuối cùng ngôi vị rơi vào tay Văn An công chúa. Sau đó còn vài lần nữa, kết quả sau khi thay đổi đều là tốt đẹp.
Vậy hiện tại thì sao? Mỗi sự việc trong tương lai nhất định phải thay đổi sao? Và làm thế nào để đảm bảo không có sai sót?
"Tôi cũng không biết nữa, hay là chúng ta thử gieo một quẻ, hỏi xem nếu ngăn cản Chử Dung Nhi bị thương thì tương lai của cô ấy sẽ ra sao?"
Khâu Lương không sợ thay đổi tương lai, cô chỉ sợ sau khi thay đổi, kết quả lại không như họ mong đợi. Chuyện trên đời không phải lúc nào cũng được như ý nguyện, biết đâu cứ thuận theo tự nhiên mới là kết quả tốt nhất.
"Ý tưởng này của cô có thể thử xem. Nếu giả định cũng có thể tính chuẩn thì sau này hành sự sẽ thuận tiện hơn nhiều." Tống Kiến Sương lại cầm đồng tiền lên, theo giả thiết của Khâu Lương, thầm hỏi nếu ngăn cản Chử Dung Nhi bị thương thì sẽ thế nào?
Khâu Lương nắm lấy tay nàng, ánh mắt hơi thất thần, sau đó ngẩn ngơ không nói nên lời.
"Sao vậy?"
"Tương lai của Chử Dung Nhi thay đổi rồi. Cô ấy không gả cho Văn An công chúa mà trở thành Tổng quản Ma ma trong hậu cung, ở bên cạnh Văn An công chúa cả đời."
Hóa ra, thay đổi chưa chắc đã là tốt nhất.
Tống Kiến Sương lặng đi. Hoàng hậu và Tổng quản hậu cung là hai vị trí quá khác biệt. Chẳng lẽ duyên phận của Văn An công chúa và Chử Dung Nhi chính là bắt đầu từ màn xả thân cứu giá đêm nay sao?
"Chúng ta đều không phải Chử Dung Nhi, tự ý thay đổi chưa chắc đã là điều cô ấy muốn. Hay là đi hỏi chính cô ấy đi."
Hỏi chính cô ấy? Khâu Lương kinh ngạc, tò mò không biết Tống Kiến Sương định hỏi thế nào.
Tống Kiến Sương đứng dậy đi ra ngoài, tìm thẳng đến chỗ Chử Dung Nhi, đi thẳng vào vấn đề: "Chử tiểu thư, tôi thực sự không yên tâm nên vừa rồi lại gieo cho cô một quẻ, xem xem nếu cô đi theo bên cạnh Điện hạ thì liệu có tránh được cái họa huyết quang lần này không."
Chử Dung Nhi nghe vậy thì mỉm cười: "Đa tạ Tống tỷ tỷ đã lo lắng, kết quả là cát hay hung ạ?" Nàng không hề để tâm việc Tống Kiến Sương gieo quẻ cho mình, thậm chí còn thấy vui vì đây là sự quan tâm dành cho nàng.
Ngoại trừ nương thân ra, vẫn chưa có ai để tâm đến nàng như vậy. Trong mắt nàng, Tống Kiến Sương không chỉ là quý nhân mà còn là một đại hảo nhân tâm địa thiện lương.
"Quẻ này vốn là đại hung."
Một câu nói khiến nụ cười trên mặt Chử Dung Nhi cứng đờ lại.
"Vốn là đại hung nghĩa là sao, xin Tống tỷ tỷ không tiếc lời chỉ giáo."
"Chử tiểu thư có lẽ không biết, đồng tiền này nếu gieo trúng ba mặt ngửa thì gọi là biến hào. Âm hào biến dương hào, chuyện xấu thành chuyện tốt. Quẻ này của cô gieo trúng biến hào, mà còn là hai lần." Tống Kiến Sương thong thả nói.
Khâu Lương đứng bên cạnh nghe nàng "chém gió", thầm nghĩ đúng là người đọc sách nhiều có khác, lừa người mà nghe cứ như thật.
Sắc mặt Chử Dung Nhi thay đổi liên tục, ngữ khí khẩn thiết: "Xin Tống tỷ tỷ chỉ rõ cho."
"Trong quẻ có hai biến hào, nghĩa là phải dùng hào từ của hai biến hào này để giải. Hai biến số này đều liên quan đến tiền đồ của cô: một cái là đại hung biến thành đại cát, một cái thì bình thường, không tính là cát hay hung, tùy vào việc cô chọn thế nào thôi." Thần thái Tống Kiến Sương điềm tĩnh, bộ dạng trịnh trọng đó khiến Chử Dung Nhi vô cùng tin phục.
"Mong Tống tỷ tỷ nói rõ hơn một chút." Chử Dung Nhi trấn tĩnh lại. Nếu là chuyện khác, nàng cảm thấy nghe theo sự sắp xếp của Tống Kiến Sương cũng không sao, nhưng đã liên quan đến tiền đồ là liên quan đến cuộc sống sau này, liên quan đến việc có thể làm chỗ dựa cho nương thân hay không, nàng cần phải thận trọng và hiểu rõ hơn.
"Nếu cô không muốn thay đổi, ắt có huyết quang tai ương, sống chết khó liệu. Nếu giữ được mạng, sau tai kiếp chắc chắn vinh hoa quấn thân. Còn nếu cô muốn thay đổi, có thể tránh được kiếp nạn này, nhưng từ đó về sau tiền đồ bình lặng." Tống Kiến Sương nói xong, lặng lẽ nhìn Chử Dung Nhi, đợi nàng đưa ra lựa chọn.
Chử Dung Nhi hít sâu một hơi: "Thay đổi mà tỷ nói, có phải là tỷ có thể giúp muội hóa giải kiếp này?"
Tống Kiến Sương khẽ gật đầu. Không phải ai cũng sẵn sàng dùng mạng để đánh đổi tiền đồ, xem ra Chử Dung Nhi định chọn thay đổi rồi.
Nào ngờ, Chử Dung Nhi nắm chặt lấy tay nàng, trịnh trọng đáp: "Tống tỷ tỷ, muội muốn liều một phen."
Ý tứ chính là, nàng không muốn thay đổi, nàng thà chịu huyết quang tai ương để đánh cược lấy một đời vinh hoa.
Trong hai chi của Chử gia, chi trưởng coi chi thứ của nàng là gánh nặng. Cha nàng - Chử nhị gia suốt ngày ăn chơi đàng đ**m, có xu hướng sủng thiếp diệt thê. Ngay cả khi biết nàng có khả năng trở thành Trưởng sử Công chúa phủ, ông ta cũng chẳng hề kiềm chế. Dù sao phẩm cấp Trưởng sử không thấp, nhưng cũng chỉ quản được việc trong phủ, không có tiếng nói ở các nha môn khác.
Mà nàng thì muốn có tiếng nói, muốn có tiếng nói ở Chử gia, ở kinh thành, muốn trở thành sự che chở đáng tin cậy nhất cho nương thân.
Tống Kiến Sương quan sát vẻ mặt hơi kích động của Chử Dung Nhi, có chút hiểu ra tại sao người phụ nữ này lại có thể trở thành Hoàng hậu. Chỉ riêng bản lĩnh dám lấy cái chết ra đánh cược tiền đồ này thôi đã là điều hiếm thấy ở người thường.
"Chử tiểu thư cảm thấy Công chúa Điện hạ là người thế nào?"
Lời vừa ra khỏi miệng, Tống Kiến Sương liền thấy mình hỏi thừa. Văn An công chúa đối đãi khoan hậu, lại cực kỳ tôn trọng ý nguyện cá nhân của mọi người, tương lai chắc chắn sẽ không làm chuyện ép uổng ai, nhất là trong hôn sự. Thế nên, việc Chử Dung Nhi gả cho Văn An công chúa chính là lựa chọn của bản thân cô ấy.
"Điện hạ là vị Điện hạ tốt nhất thế gian này." Nhắc đến Văn An công chúa, sự hoang mang trong mắt Chử Dung Nhi bị thay thế bởi một nụ cười dịu dàng. Tiền đồ của nàng đều ở Công chúa phủ, ở trên người Điện hạ. Điện hạ chính là tất cả của nàng, là tiền đồ mà nàng dẫu đánh đổi tất cả cũng phải giành lấy.
Tống Kiến Sương im lặng. Câu hỏi này quả là dư thừa. Nhìn thần sắc Chử Dung Nhi, e rằng việc đỡ thay Văn An công chúa nhát kiếm kia cũng là tâm cam tình nguyện.
Quay lại phòng, Khâu Lương xoa xoa huyệt thái dương, mặt lộ vẻ mịt mờ: "Chúng ta không cần thay đổi gì nữa, đúng không?"
Hóa ra gieo quẻ còn có thể đặt ra một tình huống giả định như vậy. Tiếc là số lượt hôm nay dùng hết rồi, nếu không cô thực sự có chuyện muốn hỏi. Ví dụ như hỏi: Nếu cô cứ sống bình thường, không chủ động tìm kiếm bất kỳ sự thay đổi nào, thì cuối cùng có thành thân với Tống Kiến Sương hay không?
"Cứ tĩnh quan kỳ biến (lặng yên xem biến chuyển) thôi." Tống Kiến Sương gật đầu. Việc họ có thể làm là đợi đến chiều tối, kịp thời phát hiện điều bất thường rồi dẫn người tới chi viện.
Hai người hạ quyết tâm. Một người ở lại trong phòng quan sát tình hình cái viện này, đồng thời dặn Tiểu Cam Tử đi đến gần tĩnh thất của Văn An công chúa để để mắt tới động tĩnh bên đó.
Khâu Lương thì đi dạo quanh chùa Đại Tướng Quốc, mục đích là tìm xem cảnh tượng trong hình ảnh kia xảy ra ở đâu.
Đi ngang qua tôn tượng Phật bốn mặt nghìn tay, cô nhớ lại bản cung khai của Lý Sùng Lâm mà Hình bộ đặc biệt sao chép cho Văn An công chúa sáng nay. Con cổ trùng đó chính là được tên thị vệ phủ Tướng quân giả làm tiểu sa di âm thầm thả ra ngay trước mặt tượng Phật này.
Khâu Lương thở dài cảm thán, đúng là phòng không nổi mà. Ai mà ngờ được thứ có vấn đề không phải chuỗi hạt Phật, không phải bất cứ thứ gì họ chạm vào, mà lại là con cổ trùng cứ xuất hiện ở gần là không trốn thoát nổi.
Cô liếc nhìn tượng Phật thêm một cái, đang định băng qua đại điện ra rừng núi phía sau đi dạo thì thấy hai vị tăng nhân đi cùng nhau ngang qua. Khâu Lương nhìn theo bóng lưng họ, giữ khoảng cách rồi bám theo. Có người dẫn đường là tốt nhất rồi.
Khi đi đến hậu sơn, nhìn những bóng cây chập chờn, Khâu Lương càng cảm thấy quen thuộc. Cảnh tượng trong hình ảnh tiên tri dường như chính là mảnh rừng này. Chưa kịp quan sát kỹ, cô bỗng phát hiện hai vị tăng nhân đi phía trước đột nhiên biến mất.
Khâu Lương rảo bước tiến lên, đi tới sát bìa rừng cạnh vách núi. Cô quay đầu nhìn lại, rõ ràng chỉ có một con đường này, lẽ nào gặp ma sao? Hai vị tăng nhân đâu rồi? Khâu Lương dụi mạnh vào thái dương, nhưng vẫn không thấy một bóng người, khu rừng trống trải bỗng trở nên rợn người.
Chẳng lẽ cô gặp ảo giác? Không thể nào, đầu óc cô đang rất tỉnh táo, mắt cũng không có vấn đề gì.
Khâu Lương vừa tự nghi ngờ vừa quay trở ra. Đi ngang qua đại điện lúc nãy, thấy có tăng nhân đang quét dọn, cô vô thức nhìn thêm vài cái, rồi chẳng hiểu sao lại ma xui quỷ khiến quay đầu nhìn lại lần nữa. Hình như có chỗ nào đó không đúng?
Cô dụi mắt, nhìn lại tăng nhân đứng ở cửa điện, chợt sững người.
"Vị đại sư này, tăng nhân ở chùa Đại Tướng Quốc các người đều mặc y bào và giày giống hệt nhau sao?"
Vị tăng nhân đang quét dọn kẹp cây chổi vào nách, chắp tay đáp: "A Di Đà Phật, đúng vậy, chỉ có phương trượng là mặc cà sa."
Các đệ tử và trưởng lão còn lại đều mặc tăng bào có màu sắc và kiểu dáng giống hệt nhau, chỉ khác biệt về độ dài ngắn mà thôi.
"Đa tạ đại sư giải hoặc." Khâu Lương bỏ lại một câu, vội vàng xoay người chạy về phía viện mà họ đang ở.
Cô đã biết chỗ nào không ổn rồi!
Hai tên tăng nhân đi ra hậu sơn vừa nãy có vấn đề, giày của chúng đi không giống mọi người. Trước đó cô vẫn còn chút thắc mắc, chùa Đại Tướng Quốc này có biết bao nhiêu hộ vệ của Công chúa phủ, lại thêm các võ tăng võ nghệ cao cường, đám sát thủ áo đen kia làm sao trà trộn vào được? Hóa ra là giả dạng thành tăng nhân, hèn chi có thể che mắt được thiên hạ.
Chùa Đại Tướng Quốc chiếm diện tích cực rộng, tăng nhân ít nhất cũng phải năm sáu trăm người, chỉ cần mặc tăng bào lẫn vào trong đó, người bình thường nếu không để tâm quan sát thật sự rất khó nhận ra.
Tống Kiến Sương nghe xong lời Khâu Lương, chậm rãi nở nụ cười: "Chẳng trách người của Công chúa không nhận ra kẻ địch từ đâu tới, hóa ra là ngay dưới mí mắt, đường hoàng đi lại khắp nơi."
Nàng khẽ mỉm cười, đôi mày giãn ra, ánh mắt sáng rực như triều dương, khiến người ta không khỏi xao động.
Kẻ bị "xao động" là Khâu Lương giật mình bừng tỉnh, tiêu đời rồi, cô thế mà lại nhìn Tống Kiến Sương đến ngây người. Tuy chỉ là kinh diễm trong một khoảnh khắc, chừng hai ba giây thôi, nhưng đúng là đã ngẩn ngơ thật. Cô vội ôm lấy ngực, đúng là mỹ sắc hại người mà!
"Sao vậy? Cô thấy khó chịu ở tim à? Không lẽ ra ngoài một chuyến cũng trúng cổ rồi chứ?" Tống Kiến Sương nhìn người bỗng nhiên ôm ngực kia, cười hỏi.