Đã tìm được người cần tìm, nàng chẳng việc gì phải ở lại thôn Tống Gia này nữa, tốt nhất nên về kinh sớm một chút.
Ăn no rồi còn lên đường... ừm, câu này nghe hơi xui xẻo.
Tống Kiến Sương khẽ nhíu mày. Tóm lại nàng không phải hạng người thích ngược đãi bản thân, cứ ăn ngon uống tốt, đợi trời sáng hẳn là xuất phát.
Đúng lúc này, trong bếp vang lên những tiếng "ầm ầm" loạn xạ.
Tống Kiến Sương giật mình chạy ra xem, thấy không có lửa cháy, chỉ có chút khói bốc lên nàng mới thở phào. Cái đồ ngốc này đừng có làm nổ luôn cái bếp là được.
Lại qua thêm hai khắc nữa, trời đã sáng rõ, Khâu Lương cuối cùng cũng bưng hai cái đĩa đi ra.
"Ăn cơm!"
Cô đặt mạnh hai cái đĩa lên bàn rồi thản nhiên ngồi xuống.
Tống Kiến Sương nhìn chằm chằm vào hai cái đĩa trên bàn, tay siết chặt chén trà. Một đĩa toàn những khối đen sì sì như than tổ ong, đĩa kia thì nát bét thành một đống, vàng trắng lẫn lộn không nhìn ra hình thù gì.
"Cái đĩa đen ngòm này là món gì?"
"Bánh áp chảo."
"Thế còn cái đĩa hồ dán kia?"
"Cháo gạo."
Tống Kiến Sương im lặng. Bánh áp chảo? Cháo gạo?
Nàng sống hai mươi năm trên đời chưa từng thấy loại bánh và cháo nào bẩn mắt đến thế này. Thứ này thực sự nuốt nổi sao?
Khâu Lương mặt mày thản nhiên. Những món đơn giản cô đều biết nấu, có điều cái nồi và cái bếp cổ đại này khó trị quá, sơ sẩy một chút là lửa bốc quá tay. Lần đầu tiên nấu được thành hình thế này đã là giỏi lắm rồi.
Thấy Tống Kiến Sương không có ý định động đũa, Khâu Lương thầm nghiến răng, giơ tay cầm lấy một cục "than"... không, một cái bánh áp chảo.
Thấy cô cầm thứ đen sì kia đưa lên miệng cắn, khóe mắt Tống Kiến Sương giật giật, sắc mặt dần trở nên cứng đờ.
Khâu Lương đơ mặt ra, tự thôi miên bản thân một hồi, dưới cái nhìn chằm chằm của Tống Kiến Sương, cô khó khăn nuốt xuống một miếng bánh bột mì đã bị rán quá lửa. Nguy thật, suýt nữa thì nghẹn chết.
Cô khẽ ho một tiếng, bình tĩnh nói: "Sao cô không ăn? Tay nghề tôi chỉ có thế, hình thức tuy không đẹp nhưng vị cũng được lắm, cô nếm thử là biết."
Mau ăn đi, không ăn là tôi sắp không nhịn được mà nôn ra rồi đây.
Cô quả nhiên không hợp làm đầu bếp, thứ này ăn vào chắc chết người mất. Nhưng để cho Tống Kiến Sương cũng được nếm thử cái "mỹ vị" này, cô nhịn! Cô đã "thân chinh thử độc" rồi, người đàn bà này sao có thể đứng ngoài cuộc được.
Tống Kiến Sương lặng lẽ dời mắt đi: "Ta không đói, ngươi ăn hết đi."
Nàng thà để bản thân chịu thiệt một chút, đói một lát cũng không chết được, đợi lát nữa vào thành sẽ tìm tửu lầu mà ăn. Còn cái thứ mà đồ ngốc này làm ra... thôi bỏ đi, nàng còn yêu quý cái mạng mình lắm.
Khâu Lương: "..."
Không ăn! Thế chẳng phải nãy giờ cô diễn không công à?
Khâu Lương quay đầu đi nôn khan một trận, mặt đỏ gay đỏ gắt mà vẫn không tài nào nôn ra nổi miếng bánh vừa rồi. Cô cảm thấy tim mình bắt đầu co thắt, lồng ngực tắc nghẽn.
Xong đời, chẳng lẽ chưa kịp hành quân đã tự mình hủy diệt rồi sao? Nhất thế anh minh của cô! Khâu Lương muốn khóc mà không có nước mắt.
Trong lòng Tống Kiến Sương cười lạnh, cũng may nàng không ăn. Cái đồ ngốc này đúng là chẳng có ý tốt gì mà.
"Có những kẻ ấy mà, đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo. Đừng có oẹ nữa, xách hành lý theo ta vào thành, mỗi người một cái."
Trong lúc Khâu Lương nấu cơm, nàng đã sớm thu dọn xong đồ đạc, quấn thành hai cái bọc lớn nhỏ để trên giường.
Tống Kiến Sương đi trước làm gương, cầm lấy một cái bọc nhỏ đeo lên vai.
Khâu Lương nhìn cái bọc to như quả núi còn lại trên giường, rồi lại nhìn cái bọc nhỏ xíu xiu trên vai Tống Kiến Sương.
"Cái đệt!" Thế này mà gọi là mỗi người một cái à? Một cái bọc to này của cô phải bằng bốn năm cái bọc nhỏ kia cộng lại đấy nhé! Cô không làm.
"A ba... a ba..."
Khóe môi Tống Kiến Sương giật giật, suýt nữa thì cắn vào lưỡi. Nàng mím chặt môi, nghiến răng nói: "Ta khuyên ngươi bớt giả ngốc đi. Cứ chần chừ nữa là ta bán ngươi về lại Khâu gia đấy, dù lỗ vốn ta cũng bán."
Khâu Lương đảo mắt, chỉ vào cái bọc lớn trên giường: "Tôi vác không nổi, hoặc là chúng ta đổi cho nhau, hoặc là cô chia bớt ra đi."
Cô đâu phải lực sĩ, cái bọc này to gần bằng người cô rồi, vác bộ đến huyện chắc chết mệt mất.
Mà khoan đã, Tống Kiến Sương định rời khỏi thôn Tống Gia ngay hôm nay sao? Đi một mạch thế này, củi gạo dầu muối trong bếp bỏ hết à?
À phi, người đàn bà này đâu có thiếu mấy thứ đó. Nhưng mà rời thôn rồi thì đi đâu? Chẳng lẽ là kinh thành?
Mắt Khâu Lương sáng lên. Kinh thành, cô chỉ mới thấy trên tivi, lần này chẳng lẽ có thể chiêm ngưỡng sự phồn hoa của hoàng thành cổ đại sao?
Tống Kiến Sương liếc nhìn cái bọc lớn, dứt khoát nói: "Vác ra khỏi thôn rồi sẽ chặn một chiếc xe ngựa, không bắt ngươi vác vào tận thành đâu. Đi thôi."
Thôn Tống Gia nằm ngay cạnh quan lộ, xe ngựa qua lại rất nhiều, chỉ cần có bạc là không lo không bắt được xe.
Khâu Lương bấy giờ mới cam chịu mà ra vác cái bọc lớn kia. Đi sớm ngày nào hay ngày ấy, cô cũng lo người nhà họ Khâu đổi ý.
Cứ nhìn cái điệu bộ ngang ngược vô lý của Bạch thị mà xem, hai người bọn cô ai mà chống đỡ cho thấu? Chẳng khác nào "tú tài gặp phải binh", lý lẽ của cô có cao thấu tận trời cũng bằng thừa. Bởi vì người ta vốn dĩ đâu có giảng đạo lý.
Chỉ là cô chưa kịp vác hành lý lên vai thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Cả hai không tự chủ được mà đều giật mình một cái.
Khâu Lương sờ vào cái bọc lớn, không nhúc nhích, ngước mắt nhìn Tống Kiến Sương.
Tống Kiến Sương phản ứng nhanh hơn một bước, lập tức đặt cái bọc nhỏ trên vai xuống giường, lại lấy chăn phủ lên che chắn cho hai cái bọc.
"Đi ra ngoài xem là ai với ta. Ngươi lanh lợi một chút cho ta nhờ."
Hai người một trước một sau đi ra sân, đã nghe thấy nhà bên cạnh ồn ào náo loạn, chắc hẳn là mấy tên đòi nợ của sòng bạc đã tìm đến cửa. Xem chừng người gõ cửa này tám phần mười là người nhà họ Khâu.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của họ, cửa vừa mở ra, đứng đó không phải người nhà họ Khâu mà là một thiếu niên lạ mặt.
Thiếu niên trông rất thư sinh, vận một bộ trường bào xanh nhạt, toát ra vài phần khí chất ôn văn nhã nhặn.
"Tống tiểu thư, tại hạ là Tống Thanh Chính, Lý chính của thôn Tống Gia chính là gia phụ."
Thiếu niên mở miệng tự báo gia môn, đôi mắt chỉ dán chặt lấy Tống Kiến Sương mà nhìn, cứ như hoàn toàn không chú ý đến việc còn một người nữa đang đứng đó. Người tinh mắt nhìn một cái là biết hắn tới đây vì chuyện gì.
Khâu Lương trong lòng thầm buồn cười, cái "đào hoa" của Tống Kiến Sương đúng là nhiều thật đấy.
Hết anh em nhà thợ săn, lại đến cháu nội lão đồ tể, giờ lại lòi ra con trai ông Lý chính. Mà thôi, không nói gì khác, chỉ riêng dung mạo và khí chất này của Tống Kiến Sương đúng là xuất chúng, thật đúng với câu "một nhà có con gái, trăm nhà đến cầu".
Cô lẳng lặng đi đến cạnh tường, ngồi thụp xuống bới đất, coi như mình không tồn tại, tiếp tục làm một kẻ ngốc tận tụy với nghề. Hạ thấp sự hiện diện, bày sẵn tư thế để thuận tiện "hóng hớt".
Tống Kiến Sương cũng là người thông minh, vị công tử con trai Lý chính không mời mà đến này e là nhắm vào nàng rồi. Loại chuyện này dĩ nhiên nàng không muốn dây dưa, hiện tại nàng chỉ muốn sớm ngày về kinh, cha nàng vẫn đang đợi ở đó.
"Hóa ra là Tống công tử."
Tống Kiến Sương nói đúng một câu như vậy rồi đứng yên lặng không thêm lời thừa thãi nào, chỉ nhìn chằm chằm Tống Thanh Chính, đợi hắn nói tiếp.
Tống Thanh Chính tự phụ với cái mác "con trai Lý chính" làm hổ phù hộ thân nên khí thế rất đủ, thong thả nói: "Nhắc mới nhớ, từ ngày Tống tiểu thư về quê, cha tôi đã định bụng khi nào rảnh rỗi sẽ sang bái phỏng một phen, ngặt nỗi sự vụ quá bận rộn, cứ thế mà lần lữa mãi. Tại hạ nghĩ về tình về lý đều nên thay mặt cha tới đây tạ lỗi một tiếng..."
Bên cạnh tường, Khâu Lương nhướng mày. Vị công tử nhà Lý chính này trông thì rõ là một thiếu niên lanh lợi, không ngờ lại là hạng "mồm mép tép nhảy", vừa mở miệng đã lôi kéo không dứt, suýt chút nữa là kể tới tận đời tổ tông rồi. Ý tứ trong ngoài đều là nói tộc họ Tống bọn họ hữu tình hữu nghĩa, đôi bên vốn có họ hàng dây dưa, hắn không phải người ngoài.
Đúng là có chút kiên nhẫn đấy, nhưng tiếc thay, lại là "đàn gảy tai trâu".
Tống Kiến Sương sinh ra ở kinh thành, so với thôn Tống Gia này đã cách đến hai đời rồi, trong lòng nàng làm gì có mấy phần giao tình.
Tống Kiến Sương thực sự cũng chẳng có tâm trí nghe hắn lôi kéo quan hệ thêm nữa. Còn về việc vì sao Lý chính không dám đến bái phỏng, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Bởi vì ngay từ lúc mới đến, nàng đã tới nhà Lý chính đưa một phong thư.
Thư do ông nội nàng viết, chỉ dặn dò vài câu: con trai cả vào ngục vẫn chưa có định số, cháu gái về quê là để lánh nạn, phiền Lý chính ước thúc tộc nhân, chớ có hoảng loạn, cũng chớ có làm phiền.
Nghĩ đến điểm này, Tống Kiến Sương liền ngắt lời luyên thuyên của thiếu niên: "Tống công tử phải không, hôm nay thực không khéo, tôi có việc gấp phải lên huyện một chuyến, hay là để hôm khác chúng ta lại đàm đạo tiếp?"
Cái "hôm khác" đó dĩ nhiên là không bao giờ có, lát nữa nàng đi luôn rồi.
Tống Thanh Chính bị ngắt lời giữa chừng, cũng biết người ta không muốn nghe chuyện gia đình, hắn do dự một lát rồi hỏi: "Nghe nói Tống tiểu thư đã hứa hôn rồi?"
Lời này là do anh em nhà thợ săn truyền ra, nhưng nó vẫn không dập tắt được tấm chân tình tràn trề của hắn. Từ cái nhìn đầu tiên thấy Tống Kiến Sương, hắn đã coi nàng là thiên nhân. Lại nghe cha nói nàng về đây lánh nạn, tâm tư hắn lại càng rậm rịch.
Thế nhưng cha hắn cứ ngăn cản mãi, đừng nói là tìm bà mối cầu thân, ngay cả việc để hắn lại gần phía này ông cũng không cho. Nghe nói chuyện em trai thợ săn bị từ chối, Tống Thanh Chính thực sự ngồi không yên nữa, thừa dịp cha ra khỏi cửa liền tìm tới đây.