Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn

Chương 122

"Đàm di mẫu?" Khâu Lương nhỏ giọng gọi một tiếng. Cho nên xấp ngân phiếu này căn bản không phải nương bảo đưa sao? Cái này... cũng quá không cẩn thận rồi! Lần sau có thể đổi chỗ khác đưa được không, dì dù gì cũng là trưởng bối trầm ổn, làm cái trò này ở trong nhà dễ bị phát hiện lắm đó nha.

Tống Vân Đàm liếc xéo Khâu Lương một cái, đưa tay xoa trán, tiếp tục ngửa đầu nhìn trời. Đừng gọi nàng, nàng đang ngắm phong cảnh.

Khâu Lương: "..." Vị trưởng bối này cũng quá thiếu nghĩa khí rồi!

Lúc này, ánh mắt Trang Hàm trở nên nghiêm nghị, nhìn vào bàn tay Khâu Lương đang ôm trước ngực. Nếu bà không nhìn lầm, lúc nãy thứ con gái nhận từ tay Tống Vân Đàm là một xấp ngân phiếu dày cộm. Đứa trẻ này cũng quá mê tiền rồi, sao mà nhận lưu loát thế không biết, chẳng biết giống ai nữa.

Bất chợt, bà sững người, ánh mắt nhìn Khâu Lương càng thêm từ ái. Tính cách đứa trẻ này không giống bà, cũng không giống Khâu Minh Đoan, là giống nhà ngoại rồi...

Khâu Lương bị Trang Hàm nhìn đến mức nổi cả da gà, linh cơ động não, mở miệng là: "A ba a ba..." A ba vài tiếng, nàng nhân lúc Trang Hàm chưa kịp phản ứng, lủi đi mất dạng như thể sau lưng có mãnh hổ truy đuổi, chân còn chẳng buồn chạm đất.

"Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo, Đàm di mẫu tự cầu phúc đi thôi."

Chạy ra khỏi cổng lớn, Khâu Lương khẽ vỗ ngực một cái, ngân phiếu đã tới tay làm sao có thể trả lại được chứ. Nàng đang rầu rĩ vì không thể cho Tống Kiến Sương một hôn lễ long trọng và hoành tráng đây. Xấp ngân phiếu này của Đàm di mẫu đến thật quá đúng lúc.

Trong Khâu trạch.

Trang Hàm trợn tròn mắt, không thể tin nổi nói: "Lương Nhi con bé đó... là đang giả ngu sao?"

Cái đứa trẻ trời đánh này, điểm này quả thực là chẳng giống ai cả, nhà nàng từ trên xuống dưới chẳng có ai như Khâu Lương hết.

Tống Vân Đàm cũng kinh ngạc không kém: "Chắc là vậy rồi..."

Cái kỹ năng diễn trò giả ngu này của Khâu Lương, có thể nói là... hoàn toàn không có kỹ thuật, toàn dựa vào da mặt dày, nàng cũng chẳng bằng.

Trang Hàm lập tức dở khóc dở cười, trong sự bất lực cũng chỉ có thể mắng yêu một câu: "Chị đừng có quá nuông chiều nó, Lương Nhi cũng lớn rồi, phải biết dựa vào chính mình."

"Phải phải phải, sau này tôi tuyệt đối không chiều nó nữa."

Tống Vân Đàm ngoài miệng thì đáp ứng ngoan ngoãn, nhưng trong lòng lại nghĩ sau này phải cẩn thận hơn, lén lút đưa cho con bé, không được để Trang Hàm phát hiện. Khâu Lương chính là chiếc áo choàng lông cáo còn ấm áp hơn cả áo bông nhỏ, nàng sau này cũng là... khụ khụ, cũng là nương của Khâu Lương mà. Làm nương thì sao có thể để con cái chịu thiệt thòi được.

Lại nói về phía Khâu Lương, nàng mang theo số tiền khổng lồ, trong cơn hưng phấn đầu óc chỉ toàn nghĩ đến việc bài trí hỷ đường thế nào, đến cả bữa sáng cũng quên ăn, vô tri vô giác đã đi tới Khâm Thiên Giám.

Vừa bước vào đã thấy Đông Quan chính đón lấy, hình như đã đợi nàng từ lâu.

"Khâu Giám phó tới rồi, Giám chính đại nhân đang tìm ngài đấy."

Khâu Lương điềm tĩnh gật đầu, nhớ lại hình ảnh nhìn thấy khi quan tướng lần trước, nàng thầm gạch chéo tên người này trong lòng. Đông Quan chính cũng là người của Dung Phi, cùng một giuộc với lão già xấu xa kia, không thể tin tưởng được.

Đứng trước mặt Tống Giám chính, Khâu Lương hời hợt chắp tay, coi như đã chào hỏi xong, sau đó lẳng lặng đứng đó. Trong lòng nàng tuy tò mò lão già xấu xa tìm mình làm gì, nhưng nỗ lực kiềm chế trí tò mò, không dùng phép quan tướng, vì lãng phí số lần lên người lão già này thật không đáng.

Tống Giám chính nhìn chằm chằm Khâu Lương, nửa ngày không lên tiếng. Khâu Lương bị nhìn đến mất hết kiên nhẫn, hỏi một câu: "Không biết đại nhân tìm hạ quan tới là vì việc gì?"

Không nói chính sự nhanh lên là nàng đi đấy. Nàng chẳng rảnh rỗi ở đây mà trừng mắt nhìn nhau đâu.

Tống Giám chính vuốt râu, hỏi: "Chuyện xảy ra trong cung ngày hôm qua, Khâu Giám phó có biết không?"

"Không biết." Khâu Lương nghiêm túc đáp.

Tống Giám chính trợn mắt, bứt râu chất vấn: "Lão phu sao lại nghe nói Khâu Giám phó ngày hôm qua cũng tiến cung nhỉ?"

Đứa con gái này quả nhiên gian trá, dám mở mắt nói điêu, nếu không phải ông nhận được tin từ Dung Phi thì đúng là bị bịp rồi.

"Hạ quan tiến cung sao? Trí nhớ của tôi không tốt, không nhớ là có chuyện này." Khâu Lương mặt không đổi sắc nói.

Hiểu rồi, lão già xấu xa này tám phần là nhận chỉ thị từ Dung Phi, tìm nàng để dò xét đây mà. Xem ra Văn An công chúa rất trầm ổn, không vào cung nói gì với Dung Phi cả.

Thấy Khâu Lương chối phăng, Tống Giám chính nhíu mày: "Ngươi bớt diễn trò với lão phu đi, đêm qua ngươi đã vào cung, cầm yêu bài của Công chúa phủ mà vào, còn cùng Công chúa riêng tư diện kiến Bệ hạ."

Khâu Lương vẫn mặt dày như cũ: "Ồ, thế thì chắc là tôi quên rồi."

Dò hỏi cái gì chứ, quan hệ của họ tốt đến thế sao? Nàng mà để lộ ra nửa chữ mới là lạ!

Tống Giám chính tức thì đen mặt, quát: "Ngươi nếu muốn cưới Sương Nhi thì hãy nói thật cho lão phu biết, Bệ hạ rốt cuộc là tình hình thế nào, đã nói gì với ngươi?"

Khâu Lương cảm thấy buồn cười, lão già xấu xa này cũng chỉ biết đem hôn sự của nàng và Tống Kiến Sương ra để làm áp lực. Thật nực cười, nàng mà sợ sao?

"Hạ quan quên rồi."

Tống Giám chính nghe xong không khỏi giận dữ: "Khâu Lương, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Ta là cha của Sương Nhi, nếu hai đứa thật sự thành thân, ta chính là nhạc phụ của ngươi."

Thật quá quắt, đứa con gái này chẳng có chút đức tính tôn trọng người già nào cả, mối hôn sự này ông phản đối một trăm lần.

Nào ngờ, Khâu Lương căn bản không thèm chấp: "Ồ, nhưng bây giờ ngài vẫn chưa phải nhạc phụ của tôi, biết đâu sau này đến cả tư cách làm cha ngài cũng không còn nữa đâu."

Nàng thừa biết Tống phu nhân đang nung nấu ý định hòa ly với lão già xấu xa này mà. Không chỉ vậy, Tống phu nhân còn có ý định để Tống Kiến Sương đoạn tuyệt quan hệ với lão. Những lời này của lão già chẳng đe dọa được nàng đâu.

Tống Giám chính ngớ người: "Ngươi có ý gì?"

Cái gì mà đến cả cha cũng không làm được nữa? Chẳng lẽ phu nhân vẫn nhất quyết muốn hòa ly? Nhưng dù thế thì ông vẫn là cha của Sương Nhi mà. Trừ phi... Trừ phi con gái không nhận người cha này nữa, muốn đoạn tuyệt quan hệ với ông!

Tống Giám chính nghĩ đến đây thì hai mắt tối sầm, đứng hình tại chỗ, đến cả Khâu Lương rời đi lúc nào cũng không biết.

Lúc sắp tan sở, Chử Dung Nhi sai người tới báo cho Khâu Lương một tiếng. Nàng vừa tan làm là đi thẳng tới Công chúa phủ. Văn An công chúa có vẻ đã bình tâm trở lại, sắc mặt rất bình thản: "Đêm qua để Khâu sư phụ chê cười rồi, không biết lúc đó ngươi tìm bổn cung có việc gì?"

Khâu Lương chắp tay: "Bẩm điện hạ, ngày hôm qua thần trở về đã tính ra được một người biết rõ nội tình. Người này năm xưa giữ chức phó tướng trong quân Trấn Nam, nếu có thể khiến hắn khai ra, vụ án oan của gia phụ có thể được sáng tỏ."

"Là ai?"

Khâu Lương đáp: "Lạc Truân."

Văn An công chúa thần sắc không chút kinh ngạc: "Là hắn sao. Nếu bổn cung không đoán sai, vụ án của lệnh tôn e là có liên can đến Lý gia."

Hôm qua nàng tới Hình bộ lật lại hồ sơ năm đó cũng đã chú ý tới Lạc Truân, càng chú ý tới việc người này sau khi được phong Đại tướng quân đã cưới đích nữ nhánh bàng hệ của Lý gia làm vợ.

Khâu Lương gật đầu: "Điện hạ đoán không sai, thần đã tính ra Lạc Truân hiện đang ở đâu. Tìm được hắn thì dễ, nhưng đưa hắn về kinh e là có chút khó khăn."

Sau đó, nàng kể lại chuyện Lạc Truân đang ở Nam Cương và đã hóa thành hải khấu. Văn An công chúa nghe xong, ánh mắt sắc lạnh, thoáng hiện sát khí: "Thật quá quắt! Đường đường là phó tướng quân Trấn Nam, sau này còn giữ chức Đại tướng quân, vậy mà nay lại hóa thân thành hải khấu, làm mưa làm gió ở Nam Cương, tàn sát bách tính của ta. Khâu sư phụ yên tâm, bổn cung nhất định sẽ khẩn cấp đốc thúc việc này, nhất định phải bắt bằng được tên tặc tử này về quy án."

"Công chúa xin bớt giận, về việc bắt giữ Lạc Truân đưa về kinh, thần có chút ý tưởng..." Khâu Lương thoáng lưỡng lự trong lòng, nhưng rồi nhanh chóng kiên định lại.

Ngày thành thân của nàng và Tống Kiến Sương chỉ còn hơn mười ngày nữa. Nương nàng trì hoãn không chịu gật đầu đồng ý Đàm di mẫu, chắc hẳn cũng là lo ngại về thân phận mang tội. Hiện nay thân thủ nàng đã khác xa người thường, nếu có thể xuất kỳ bất ý mang Lạc Truân về trước đại hôn, lật lại bản án thành công, đó chắc chắn là kết quả vẹn cả đôi đường.

Hiện tại, nương đã có Đàm di mẫu chăm sóc, Khâu Lương không quá lo lắng. Chỉ là phía Tống Kiến Sương... Nghĩ đến tính cách của Tống Kiến Sương, lòng nàng dịu lại. Tống Kiến Sương nhất định sẽ ủng hộ nàng.

Văn An công chúa nghe xong lời nàng thì có chút do dự, đó là bọn hải khấu tung hoành trên biển, nàng lo Khâu Lương gặp bất trắc. Tuy nhiên, khả năng quan tướng của Khâu Lương thực sự xuất thần nhập hóa, chắc chắn có thể giúp ích lớn. Nếu sớm bắt được Lạc Truân quy án, giải sạch hàm oan cho Khâu Minh Đoan, thì tộc họ Khâu - những người vì chuyện năm xưa mà rời xa triều chính - chắc chắn sẽ trở thành vây cánh của nàng.

Chỉ cần nàng khéo dùng tộc họ Khâu, sẽ có thể từng bước kiểm soát các thế gia. Có câu "thông tắc bất thống" (khơi thông tốt hơn ngăn chặn), các thế gia đại tộc tuy khiến người cầm quyền đau đầu, nhưng đa phần vẫn có lợi cho xã tắc. Ở điểm này, suy nghĩ của Văn An công chúa có chút khác biệt với Huệ An Đế. Thay vì tìm cơ hội đuổi tận giết tuyệt, nàng thiên về hướng sử dụng và vận dụng tài năng của họ. Bởi thế gia là không thể diệt hết, giống như triều đình không thể thiếu trọng thần, thế gia cũ đổ xuống sẽ có thế gia mới đứng lên. Nếu có thể dẫn dắt, tận dụng thế lực và tầm ảnh hưởng của họ, đạt được mục đích mà không cần đổ máu là tốt nhất.

Vì vậy, sau một hồi cân nhắc, nàng đã đồng ý.

Khâu Lương rời Công chúa phủ, đi thẳng đến Đào trạch.

"Cùng ta đi dạo một lát đi, ta có chuyện muốn nói với nàng." Khâu Lương ngẫm nghĩ rồi mời Tống Kiến Sương ra ngoài.

Phố Hậu Tống rất rộng rãi, đêm mùa đông không thấy sao, mảnh trăng cũng vẻ gầy guộc lạ thường. Hai người lững thững bước đi, chẳng mấy chốc đã tới Khâu trạch. Tống Kiến Sương khựng bước: "Vào trong sao?"

"Được chứ."

Về đến nhà, Khâu Lương đưa Tống Kiến Sương về phòng mình, ân cần rót một tách trà đưa tới trước mặt. Tống Kiến Sương không nhận, bình thản nói: "Nàng có chuyện muốn nói với ta."

Đây là trực giác, cũng là sự thấu hiểu của nàng dành cho Khâu Lương. Cái tên ngốc này đang giấu nàng chuyện gì đó, lại còn có chút chột dạ.

Khâu Lương đặt tách trà xuống bàn, xoa xoa mũi, lấy hết can đảm nói: "Ta muốn đi Nam Cương một chuyến, ngày mai sẽ khởi hành. Nhưng nàng yên tâm, dù có bắt được Lạc Truân hay không, ta cũng sẽ trở về an toàn trước ngày đại hôn. Công chúa điện hạ cũng đã đồng ý rồi." Dứt lời, nàng cẩn thận liếc nhìn Tống Kiến Sương.

Tống Kiến Sương mím môi cười: "Nàng muốn đích thân bắt Lạc Truân, sớm ngày lật lại bản án là chuyện tốt. Với năng lực hiện giờ của nàng, đi một chuyến cũng hay."

Khâu Lương quan sát sắc mặt nàng, không chắc chắn hỏi: "Nàng thực sự nghĩ vậy? Không giận sao?"

Tống Kiến Sương mỉm cười nhạt: "Ta tại sao phải giận? Hiện giờ thân thủ của nàng so với ám vệ Công chúa phủ cũng chỉ có hơn chứ không kém, tự vệ chắc chắn không thành vấn đề. Hơn nữa, có câu 'Lưỡng tình nhược tại cửu trường thời, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ' (Nếu tình đôi ta đã bền vững, cần gì cứ phải ở bên nhau sớm tối), chỉ hơn mười ngày thôi, ta đợi được."

Thấy nàng nói năng khoáng đạt, thần thái điềm tĩnh như thường, vẻ mặt vô cùng tán đồng, lòng Khâu Lương ngược lại thấy không dễ chịu: "Nàng thực sự nỡ sao?"

"Không nỡ thì nàng sẽ không đi nữa à?" Tống Kiến Sương nhàn nhạt đáp. Không đợi Khâu Lương kịp trả lời, nàng đứng dậy: "Nàng mời ta tới đây, có phải cũng muốn cùng ta thưa chuyện này với bá mẫu không? Đi thôi."

Tâm tư bị đoán trúng, Khâu Lương ngượng nghịu day chân mày, nàng quả thực có ý định đó. Tuy có Đàm di mẫu bên cạnh nương, nhưng họ mới nhận lại nhau chưa lâu, nương chắc chắn sẽ không yên tâm. Có Tống Kiến Sương ủng hộ bên cạnh, hẳn là nương sẽ an lòng hơn phần nào.

Tống Kiến Sương bước đi phía trước, ý cười trên khóe môi dần biến mất. Đôi khi, nàng thực sự ghét tính cách của chính mình, nàng không muốn cứ phải hiểu chuyện, không muốn cứ phải biết nhìn xa trông rộng, nàng cũng muốn được tùy hứng một đôi lần...

Bình Luận (0)
Comment