Trong nhà củi tối om om, Khâu Lương khép cửa lại, lần mò trong bóng tối đi đến góc tường, áp tai nghe động tĩnh ở nhà trên.
Cô đúng là đen đủi đến tận cùng, vốn định tạm bợ qua đêm nay rồi ngày mai cao chạy xa bay, kết quả là người tính không bằng trời tính, đúng lúc này thằng hai nhà họ Khâu lại bị người của sòng bạc đuổi tận tới cửa.
Giờ thì hay rồi, đừng nói là ngủ, e là cả đêm nay cô chẳng dám lơ là một phút nào. Cô thực sự sợ nhà họ Khâu lâm vào đường cùng, liền đem bán cô ngay trong đêm.
Bên ngoài, mưa dần nhỏ lại.
Lúc này, tại gian nhà trên của Khâu gia.
Khâu què ngồi thẫn thờ bên bàn, mặt mày đầy vẻ suy sụp.
Khâu Minh quỳ dưới đất, không dám ngẩng đầu.
Bạch thị khóc lóc không ngừng, luôn miệng kêu bị dồn vào đường chết.
Hồi lâu sau, Khâu què đập mạnh xuống bàn: "Đừng khóc nữa, mau đi tìm thằng Lớn với vợ nó về đây, để vợ chồng chúng nó cùng nghĩ cách."
Bạch thị quẹt nước mắt, vội vàng ra khỏi cửa. Chồng thì què chân, con út thì gãy tay, Khâu Lương lại là kẻ ngốc, chỉ có thể để bà đi.
Chồng bà tuy không nói huỵch tẹt ra, nhưng trong lòng bà hiểu rõ, vợ chồng thằng Lớn đều là lũ ngu si, thì nghĩ được cách gì? Chẳng qua vẫn phải trông cậy vào bà làm mẹ đây thôi.
Lát nữa đến nhà thông gia, kiểu gì bà cũng phải mượn bằng được ít bạc mang về, bằng không bà sẽ ăn vạ ở đấy cho nhà bọn họ gà chó không yên.
Con dâu cả vừa mới cầm của bà một giỏ trứng gà, bộ tưởng trứng gà của bà dễ xơi thế chắc?
Đợi sau khi Bạch thị ra khỏi cửa, Khâu què mới nhìn về phía Khâu Minh đang quỳ, mặt đầy đau đớn nói: "Lão Nhị, con làm ta quá thất vọng rồi."
"Cha, con biết lỗi rồi." Khâu Minh ủ rũ cúi đầu, không dám hé mắt nhìn Khâu què lấy một cái.
"Biết lỗi thì có ích gì, con định hủy hoại cái nhà này sao! Tiền đâu ra cho con đánh bạc, gan đâu ra cho con đi vay nợ hả?" Khâu què đứng bật dậy, vịn tay vào bàn, vung gậy đánh túi bụi lên người con trai út.
Thằng út này vốn lanh lợi hơn thằng cả, miệng lưỡi lại dẻo quẹo, nên ông và Bạch thị không ít lần thiên vị nó.
Bằng không, ông đã chẳng giao hết ruộng vườn cho thằng cả trông nom, rồi phải đi cầu cạnh khắp nơi xin cho nó một chân học việc, cốt là mong Khâu Minh có cái nghề lận lưng, không phải cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Thế nhưng con cái lớn rồi, gan cũng to ra, dám lừa cả cha đẻ mình. Cái nhà này sau biến cố này e là tàn rồi.
Khâu Minh không dám né tránh, cắn răng chịu trận. Hắn biết trong nhà này cha là người quyết định tất cả, hôm nay nếu không để cha trút giận cho hả dạ thì chuyện này không xong được.
Khâu què đánh hắn mấy cái, phẫn nộ nói: "Mấy năm nay lo cưới vợ cho anh cả con, chị dâu con lại sinh thêm hai đứa nhỏ, cộng thêm tiền nhờ vả đưa con đi học việc, chút bạc trợ cấp thương tật của ta đã tiêu sạch rồi. Hơn mười lạng bạc mà ta với nương con thắt lưng buộc bụng để dành, là định để sau này cưới cho con một người vợ tử tế."
"Ta luôn nghĩ đời sau không thể kém hơn đời trước, đợi con học thành nghề, từ từ dành dụm ít tiền cho đám nhỏ đi học lấy con chữ, đó mới là lối thoát cho nhà họ Khâu ta. Còn con thì hay rồi, con xem con đã làm cái trò gì, tất cả đều bị con hủy hoại hết rồi!"
Ông vừa nói vừa thở dài sườn sượt, trong mắt tràn đầy vẻ thất vọng đối với đứa con út.
Ở cái thời đại này, chỉ có đọc sách thi cử mới là hy vọng đổi đời cho nông gia. Ông vốn tưởng nhà họ Khâu sẽ có ngày ngóc đầu lên được, giờ thì chẳng còn mong ngóng gì nữa rồi.
Khâu Minh ôm lấy bàn tay gãy, nước mặt giàn giụa khắp mặt, chẳng biết là thật lòng hối cải hay chỉ đang diễn cho Khâu què xem.
"Nương con cùng lắm cũng chỉ mượn được vài lạng bạc mang về, nhà chị dâu con thì cảnh ngộ cũng thế, có muốn thêm cũng không đào đâu ra. Nhà mình lại là dân ngoại tộc, nương con bình thường lại đanh đá, trong thôn e là chẳng mấy ai chịu đưa tay giúp đỡ. Năm xưa lão tử ra chiến trường liều mạng cũng chưa thấy khổ sở thế này, đồ súc sinh, ta đánh chết ngươi!"
Khâu què vừa nói vừa vung gậy dạy dỗ con trai.
Khâu Minh đau đớn gào lên: "Cha, con biết lỗi rồi, sau này con không dám đánh bạc nữa đâu, cha ơi, con thực sự biết lỗi rồi!"
Khâu què tức đến mức tay run lẩy bẩy. Hổ dữ không nỡ ăn thịt con, huống hồ thằng út lại là đứa ông yêu thương từ nhỏ mà lớn, làm sao có thể bỏ mặc cho được.
Ông chống gậy đứng dậy, đi ra cửa, nhìn về phía bức tường rào nhà bên cạnh.
"Lão tử hôm nay coi như vứt hết da mặt rồi."
Thấy Khâu què định ra ngoài, Khâu Minh nén đau đứng dậy muốn đỡ ông một tay.
"Cút về, quỳ đấy cho ta!" Khâu què nộ hống một tiếng, bước ra khỏi cửa.
Khâu Minh lại quỳ sụp xuống đất, trân trân nhìn Khâu què đi về phía căn nhà củi nhỏ.
Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng tối tăm, thầm nghĩ: Chẳng lẽ cha cũng biết đây là cách duy nhất rồi sao? Vụ làm ăn mà hắn bàn với thợ mộc Triệu coi như đổ bể hoàn toàn.
Trong lòng Khâu Minh dấy lên một trận hối hận. Tất cả là tại nương, vốn dĩ hắn định đợi Tam muội lên huyện, làm ăn khai trương vài ngày kiếm được bạc rồi mới đánh tiếp, giờ thì hỏng bét hết rồi.
Khâu què đứng ngoài nhà củi, trầm giọng gọi: "Lương nha đầu, con ra đây một chút, đi cùng cha ra ngoài có chút việc."
Trong nhà củi, Khâu Lương do dự một chút rồi bước ra. Cô đã hạ quyết tâm, hễ thấy tình hình không ổn là sẽ chạy trốn ngay, dù sao Khâu què cũng chẳng thể đuổi kịp cô.
Ra khỏi cổng viện, thấy Khâu què lầm lũi đi phía trước, hướng thẳng sang nhà bên cạnh.
Khâu Lương không khỏi thở phào, xem ra không cần phải tìm đường tháo chạy rồi.
"Lương nha đầu, gõ cửa đi."
Khâu Lương ngẩn người ra gõ cửa, trong lòng đoán già đoán non xem Khâu què định làm gì. Chẳng lẽ muốn mượn bạc Tống Kiến Sương?
Cũng đúng, ở thôn Tống Gia nhà nào cũng chẳng khá giả gì, chỉ có nhà Lý chính và vài vị tộc lão là dư dả một chút, nhưng nhà họ Khâu là người ngoài xứ, đi lại không nhiều, chi bằng cầu cứu Tống Kiến Sương - người hàng xóm sát vách.
Người nhà họ Khâu chắc hẳn đều nghĩ Tống Kiến Sương - vị đại tiểu thư đến từ kinh thành này - rất nhiều tiền.
Bằng không, nàng ta cũng chẳng tặng vải mỗi ngày, lại còn đi lên huyện suốt như vậy.
Hơn nữa, Tống Kiến Sương trước đó đã chủ động bỏ ra mười lạng bạc giải vây cho nhà họ Khâu, chắc hẳn vì lẽ đó mà Khâu què mới tìm đến đây.
Tiếng gõ cửa vang lên, bên trong nhanh chóng có động tĩnh.
"Ai đó?"
Khâu Lương cúi đầu im lặng. Nguyên chủ là kẻ câm, cô không thể làm hỏng thiết lập nhân vật ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này được.
"Tống tiểu thư, làm phiền cô mở cửa cho, tôi đưa Lương nha đầu đến tìm cô bàn chút chuyện." Khâu què đứng trước cửa, lòng đầy căng thẳng.
Tống Kiến Sương dù sao cũng sống độc thân một mình, ông không tiện tìm đến một mình, huống hồ giờ lại là đêm hôm khuya khoắt.
Cái cửa này có gõ mở được hay không, trong lòng ông thực sự chẳng có chút nắm chắc nào, dù đã mang theo cả Khâu Lương.
Đặc biệt là nhà vừa xảy ra chuyện tồi tệ kia, Tống Kiến Sương chỉ cần có chút đầu óc là đoán được bọn họ đến đây để nói chuyện gì. Chỉ cần cửa này mở ra, là còn có thể thương lượng được.
Tống tiểu thư chắc hẳn là người có lòng nhân từ nhỉ? Nghĩ đến mười lạng bạc nàng chủ động đưa lúc nãy, trong lòng Khâu què dâng lên một tia hy vọng.
Hy vọng của ông không hề hụt hẫng, cửa đã mở.
Tống Kiến Sương liếc nhìn Khâu què trước, sau đó mới nhìn sang Khâu Lương, bình thản nói: "Khâu thúc, Khâu cô nương, mời vào."
Nàng đi phía trước, không về phòng mình mà dẫn hai người tới sảnh chính. Có lẽ không có ý định tiếp khách nên căn phòng này trông vẫn hơi hoang phế, đầy bụi bặm.
Tống Kiến Sương thắp lên một ngọn nến: "Nhà cửa vẫn chưa kịp dọn dẹp, Khâu thúc, Khâu cô nương cứ tự nhiên ngồi." Còn nàng thì vẫn đứng.
Khâu què cũng chẳng chê bẩn, kéo ngay một cái ghế rồi ngồi xuống. Khâu Lương đứng ở cửa không nhúc nhích, đóng vai một kẻ ngốc, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào ánh nến.
"Khâu thúc muốn bàn chuyện gì?" Tống Kiến Sương thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của Khâu què, liền hiểu ý mà mở lời trước.
Khâu què bỗng cảm thấy vô cùng khó xử. Cả đời này ông chưa từng rơi vào cảnh khó khăn đến mức này, phải đi cầu xin một cô gái nhỏ chẳng có mấy giao tình.
Nghĩ đến thằng út, nghĩ đến đám tráng hán nói ngày mai sẽ lại đến đòi nợ, ông thở dài một tiếng, nói: "Không sợ Tống tiểu thư chê cười, lão Nhị nhà tôi không ra gì, nợ bạc ở bên ngoài. Hai thân già chúng tôi thực sự hết cách rồi, mới phải dày mặt tìm đến cô đây. Cô yên tâm, số bạc này tôi nhất định sẽ trả."
Còn bao giờ trả, thì ông ta không nói.
"Khâu thúc khách sáo quá, người ta vẫn bảo bán anh em xa mua láng giềng gần mà, thúc thiếu bao nhiêu bạc?" Tống Kiến Sương bày ra dáng vẻ rất dễ nói chuyện.
Khâu què trong lòng thả lỏng đôi chút, cân nhắc đáp: "Bốn mươi lạng là đủ, đợi thằng Lớn về tôi sẽ bảo nó viết giấy nợ cho cô."
Ý tứ là: Ông ta không trả nổi thì vẫn còn con trai gánh vác.
Nói thế, là mong vị Tống tiểu thư này có thể yên tâm mà cho ông ta mượn bạc.
Con người là thế, được voi thì đòi tiên, thấy Tống Kiến Sương hòa nhã như vậy, Khâu què không nhịn được mà nảy sinh tâm tư riêng.
Bốn mươi lạng này cứ để thằng Lớn ký giấy nợ, sau này ông ta chẳng cần bận tâm nữa. Ông ta và Bạch thị chỉ cần đốc thúc thằng út nên người, trông nom cháu nội cho tốt là xong. Số tiền hơn mười lạng tích góp bấy lâu của bọn họ cũng giữ lại được.
Ánh mắt Tống Kiến Sương khẽ lóe lên, nói: "Không phải vãn bối không muốn giúp Khâu thúc, mà thật sự lần này ra khỏi cửa tôi mang theo không nhiều bạc, vài lạng thì được, chứ bốn mươi lạng thì hơi khó, thực sự xin lỗi thúc."
Khâu què ngẩn người. Ông ta vốn tưởng Tống Kiến Sương đã chịu mở cửa cho vào thì hẳn là bằng lòng giúp đỡ, không ngờ nàng lại từ chối.
Mấy cái bàn tính nhỏ nhặt trong đầu ông ta lập tức tan thành mây khói, chỉ còn lại sự lo lắng và luống cuống.
Tống Kiến Sương lại nhìn chằm chằm vào Khâu Lương, ra chiều suy nghĩ.
Khâu Lương bỗng thấy căng thẳng lạ thường, người đàn bà này nhìn chằm chằm cô định làm cái gì?
Khâu què cũng không tự chủ được mà nhìn sang Khâu Lương, đột nhiên lòng ông ta kinh hãi.
Tống Kiến Sương đến từ kinh thành... Đến từ kinh thành, chẳng lẽ có liên quan đến người kia?
Trong lòng ông ta nghi hoặc bất định, bèn thăm dò: "Lương nha đầu sinh ra đã là kẻ ngốc, bẩm sinh không biết nói năng, nhưng được cái thật thà nghe lời."
Khâu Lương cúi đầu, đáy mắt lướt qua một tia suy tính.
Lời này nghe qua thì bình thường, nhưng lại ẩn chứa sự kỳ quái. Thái độ của Khâu què đột nhiên hạ thấp xuống rất nhiều, đặc biệt là khi nhấn mạnh hai chữ "sinh ra, bẩm sinh".
Ông ta phát âm cực nặng, ngụ ý như muốn nói: Đứa trẻ này vốn dĩ đã như thế rồi, không phải trách nhiệm của tôi.
Khâu Lương chợt nhớ lại Tống Kiến Sương từng khẳng định chắc nịch cô không phải con ruột nhà họ Khâu, chẳng lẽ người đàn bà này tiếp cận cô là vì cha mẹ ruột của nguyên chủ?
Ý nghĩ đó loé lên trong đầu, nhưng mặt cô vẫn không chút biểu cảm, tiếp tục giả bộ ngẩn ngơ.
Tống Kiến Sương thấy thời cơ đã chín muồi, khẽ nhếch môi: "Chẳng giấu gì Khâu thúc, tôi đang thiếu một tì nữ thật thà nghe lời."