Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn

Chương 1

Mưa rơi suốt một đêm, trời đã lập thu.

Trong gian nhà củi của tiểu viện đầu thôn, thiếu nữ trên chiếc giường ván gỗ khẽ rùng mình vì lạnh, dần dần khôi phục tri giác.

"Cái con bé Lương này đã nằm mấy ngày rồi, nếu còn không tỉnh, hôn sự này e là không thành mất." Cửa củi bị đẩy ra, hai người bước vào.

Người vừa nói là một phụ nữ tròn trịa, họ Bạch.

Đi bên cạnh Bạch thị là một người đàn ông dáng đi tập tễnh, ống quần bên trái trống rỗng, là một người què.

Khâu Què chống gậy, khó khăn nhấc chân đến bên giường: "Gấp cũng vô ích, lang trung nói sắp tỉnh rồi."

Bạch thị nghiến răng, hung hăng bấm mạnh vào nhân trung của thiếu nữ, thấy cô vẫn không có phản ứng gì liền chửi rủa: "Đúng là uổng công nuôi cái thứ tinh quét nhà này mười tám năm, bỏ lỡ lần này thì đào đâu ra chuyện tốt như vậy nữa, ai mà thèm bỏ ra hai lượng bạc để cưới một con mụ ngốc về cơ chứ."

Khâu Què cau mày: "Cũng không hẳn là nuôi không..."

Bạch thị lườm lão một cái: "Chỉ có ông là tốt bụng hão, để tôi đi múc gáo nước lạnh về tạt thử xem."

"Đừng dày vò nữa, nhỡ lăn ra bệnh lại phải mời lang trung." Khâu Què mất kiên nhẫn nói, lê cái chân thọt đi ra ngoài.

Hai người trước sau rời khỏi nhà củi, thiếu nữ lúc này mới mở mắt.

Khâu Lương xoa xoa cái đầu đang đau âm ỉ, ánh mắt ban đầu còn mờ mịt, sau đó dần trở nên thanh tỉnh.

Ở hiện đại cô là một trẻ mồ côi, vừa tốt nghiệp đại học, không ngờ ngày đầu tiên đi làm đã bị xe đâm ngay ngã tư dưới lầu công ty.

Tỉnh lại đã biến thành kẻ ngốc Khâu Lương của Tống gia thôn, chuyến xuyên không này đúng là hố người quá đi mà.

Bởi vì nguyên thân không chỉ ngốc, mà còn là một người câm.

Khâu Lương sắp xếp lại những ký ức không thuộc về mình trong đầu, đôi mày khẽ nhíu.

Nói một cách khắt khe thì nguyên thân không hoàn toàn si dại, chuyện gì cũng biết, chỉ là không lý giải được sự việc, giống như bị thiếu mất hồn phách vậy, cộng thêm việc không thể nói năng nên trông lại càng giống kẻ ngốc hơn.

Từ những mảnh ký ức rời rạc của nguyên thân, đây là một triều đại cô chưa từng nghe qua, tên gọi Bách Việt. Hiện tại là năm thứ một ngàn hai trăm triều Bách Việt, nơi này nằm ở vùng Trung Đông bộ, thuộc Thôn Tống Gia, huyện Thương Gia.

Người Thôn Tống Gia đa phần đều họ Tống, chỉ có vài hộ ngoại tộc, nhà họ Khâu là một trong số đó.

Chủ gia đình họ Khâu hiện nay là Khâu Què. Những năm trước ruộng vườn hạn hán, nhà nhà không đủ ăn, cha mẹ Khâu Què mất sớm, lão một thân một mình không vướng bận nên đã đi tòng quân. Sau này bị đứt một chân mới trở về làng, từ đó người ta gọi là Khâu Què.

Khâu Què tiêu sạch tiền trợ cấp mới hỏi cưới được Bạch thị ở thôn bên, sinh liên tiếp hai người con trai, đặt tên là Khâu Quang, Khâu Minh.

Vài năm sau, Bạch thị lại mang thai, sinh hạ con gái út Khâu Lương.

Con gái út đến tuổi tập nói vẫn không biết nói, càng lớn càng lộ vẻ si dại, trở thành người bị ghẻ lạnh nhất trong cái nhà này.

Khâu Lương nhớ lại những lời vừa nghe thấy, nén lại sự nghi hoặc trong lòng, bước ra khỏi nhà củi. Trong sân các phía đều yên tĩnh, chắc là Bạch thị và Khâu Què đã ra ngoài rồi.

Cô tìm đến nhà bếp, nhưng trên bếp chẳng có lấy một miếng ăn. Khâu Lương uống liền hai bát nước mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Cô theo ký ức bước ra cổng viện, từ đằng xa một đứa trẻ chạy vội tới.

"Cô út tỉnh rồi, cô út là một tên đại ngốc!"

Đứa trẻ chạy quanh Khâu Lương, thấy cô mãi không có phản ứng, tròng mắt nó đảo một vòng, cúi người nhặt một viên đá lên.

Khâu Lương cúi đầu nhìn động tác của nó, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lẹm.

Cô không hề phát ra âm thanh nào, nhưng khí thế lại vô cùng kinh người, đủ để trấn áp một đứa trẻ sáu tuổi.

Tiểu Thạch Đầu chạm phải ánh mắt của cô, trong lòng bỗng thấy sợ hãi vô cớ. Nó nắm chặt viên đá trong tay, vô thức giấu ra sau lưng.

Khâu Lương vẫn im lặng nhìn chằm chằm vào nó.

Tiểu Thạch Đầu lùi lại hai bước theo bản năng, rốt cuộc không dám ném viên đá vào người Khâu Lương, quay đầu chạy mất.

Khâu Lương cụp mắt, thu lại thần sắc trong đáy mắt, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy một tiếng cười khẽ.

Cả người cô cứng đờ, điều chỉnh lại nét mặt rồi mới ngẩng đầu nhìn sang.

Bên cổng viện nhà kế bên, một nữ tử vận trường bào trắng tinh khôi, tóc đen cài trâm đơn giản, lộ ra gò má trắng ngần như sứ. Mày ngài như núi xa, ánh mắt sóng sánh như nước, là một mỹ nhân hiếm thấy, vừa rạng rỡ lại vừa đoan trang.

Nữ tử này họ Tống, tên Kiến Sương, mới dọn đến ngôi nhà hoang phế bên cạnh được vài ngày.

Nghe nói là quý nữ kinh thành.

Khâu Lương giữ thái độ hoài nghi về việc này, nếu thật sự là quý nữ danh môn đến từ kinh thành, sao lý chính và các tộc lão trong thôn lại không hề có động tĩnh gì, ngay cả một người đến bái phỏng cũng không có.

Tống Kiến Sương thấy Khâu Lương nhìn sang, liền cười rạng rỡ chào hỏi: "Khâu cô nương chào buổi sáng."

Trong lúc trò chuyện, nàng cũng đang đánh giá Khâu Lương. Thiếu nữ lông mày thanh tú, sắc mặt nhợt nhạt, mái tóc tùy ý buộc lại thành một túm, trên người mặc bộ đồ vải thô không vừa vặn, vóc dáng gầy gò đơn bạc.

Khâu Lương ngây ngây ngô ngô lắc đầu một cái, lộ ra một nụ cười ngốc nghếch gượng gạo, sau đó xoay người đi về hướng Tiểu Thạch Đầu vừa chạy mất.

Tống Kiến Sương nhìn theo bóng lưng đang dần xa kia, thu lại nụ cười nơi khóe môi.

Vừa rồi, nàng thấy Tiểu Thạch Đầu định bắt nạt kẻ ngốc này, vốn định mở miệng ngăn cản, nhưng lại cố nhịn xuống.

Ánh mắt ấy, thần thái ấy, nào giống một kẻ ngốc nên có.

Thú vị thật đấy...

Phía xa, Khâu Lương vừa đi vừa thấp thỏm trong lòng, người phụ nữ kia không nhìn ra điều gì đấy chứ?

Cô không đến mức đen đủi như vậy, vừa xuyên không đã bị lộ thân phận đấy chứ?

Khâu Lương lo âu đầy mình đi đến bên bờ sông nhỏ ngoài thôn, đây là nơi nguyên thân thường đến thẫn thờ, xem như khá yên tĩnh.

Cô ngồi lên một tảng đá, tiếp tục sắp xếp lại thông tin trong não bộ.

Đứa bé vừa rồi là con trai của Khâu Quang - anh cả nhà họ Khâu, cũng là cháu đích tôn của nguyên thân, vừa tròn sáu tuổi, nhũ danh là Tiểu Thạch Đầu, tính tình nghịch ngợm.

Nguyên thân chính là bị Tiểu Thạch Đầu đẩy một cái, đập đầu vào bệ đá trước cổng viện nên mới hôn mê bất tỉnh.

Chẳng ngờ lúc tỉnh lại đã thay đổi linh hồn.

Thay thành một Khâu Lương đến từ hiện đại, cùng tên cùng họ, đến cả tướng mạo cũng giống hệt nhau.

Cảnh ngộ của nguyên thân rất tồi tệ, cha không thương mẹ không yêu, vợ chồng anh cả đần độn không có chính kiến, anh hai Khâu Minh thì ở trên huyện làm đồ đệ cho một thợ mộc họ Triệu, mỗi tháng mới về nhà một lần.

Những chuyện này thì thôi đi, quan trọng nhất là nhà họ Khâu quá nghèo, một ngày chỉ có hai bữa cơm, mà bữa nào cũng ăn không đủ no.

Không phải canh rau dại thì cũng là màn thầu ngũ cốc ăn kèm chút dưa muối, đừng nói đến thịt, ngay cả váng dầu cũng chẳng thấy đâu.

Khâu Lương ngồi thẫn thờ hồi lâu, đang lúc sầu não thì nghe thấy tiếng reo hò của đứa cháu hờ cách đó không xa.

"Chú hai về rồi, chú hai về rồi!"

Khâu Lương nghe tiếng nhìn sang, đứa cháu hờ vừa gọi vừa chạy về nhà, phía sau là một thiếu niên mặc áo xanh.

Thiếu niên trông có vẻ gầy yếu, tay xách một tay nải nhỏ. Hai anh em nhà này đều di truyền tướng mạo của Khâu Què: mặt đen, mặt chữ điền, lông mày rậm mắt to, dáng vẻ một người nông dân thật thà chất phác.

Đây chính là người con thứ hai của nhà họ Khâu, anh hai của nguyên thân, Khâu Minh.

Khâu Lương lẳng lặng đi theo phía sau. Theo ký ức vừa sắp xếp, nếu không về kịp lúc, e là ngay cả cơm cũng không có mà ăn.

Cũng may nguyên thân tuy ngốc nhưng vẫn biết đói biết ăn, còn biết đợi đến giờ cơm.

Vừa vào cổng viện, quả nhiên thấy Bạch thị đang chuẩn bị dọn cơm.

Khâu Lương ngồi xuống với vẻ mặt đờ đẫn, cầm lấy một cái màn thầu mà gặm, coi như không nhìn thấy ai, chẳng khác gì dáng vẻ thường ngày của nguyên thân trong ký ức.

Loại màn thầu làm từ cám thô trộn với rau dại này, đối với người đã quen ăn thực phẩm hiện đại như cô thì rất khó nuốt, nhưng cô quá đói rồi, cũng không có điều kiện để kén chọn.

Bạch thị thấy vậy, thói quen chửi rủa lại trỗi dậy: "Ăn ăn ăn, chỉ biết có ăn, nuôi con chó còn tốt hơn mày, lão nương rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà lại vướng phải cái thứ này chứ." Nói đoạn, bà ta bóc một quả trứng gà bỏ vào bát của Tiểu Thạch Đầu: "Cháu ngoan mau ăn trứng đi."

Thứ mặn duy nhất trong nhà họ Khâu có lẽ chính là mỗi ngày một quả trứng gà, là dành cho Tiểu Thạch Đầu. Cả nhà chỉ có đứa cháu đích tôn bảo bối này mới được hưởng đãi ngộ đó.

Khâu Què ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, lẳng lặng húp canh.

Anh hai Khâu Minh liếc nhìn Khâu Lương một cái, nói nhỏ một câu: "Tam muội tỉnh lúc nào thế?"

Bạch thị vừa dỗ cháu ăn trứng, vừa nói: "Sáng nay đấy, vừa tỉnh dậy đã không thấy bóng dáng đâu, lão nương còn tưởng nó chạy mất rồi chứ, vẫn còn biết đường về ăn cơm, đúng là thà chạy luôn cho rảnh nợ."

Khâu Minh đặt bát đũa xuống nói: "Cha, mẹ, chuyện đó..." Anh ta ngập ngừng liếc nhìn Khâu Lương.

Khâu Lương vẫn ngồi đờ ra không nhúc nhích, cô là một kẻ ngốc, cái gì cũng không hiểu, đương nhiên không thể "biết điều" mà rời đi được.

Bạch thị nghe vậy, trực tiếp nắm lấy cánh tay Khâu Lương kéo dậy: "Cút ra ngoài."

Khâu Lương bị xô đẩy ra khỏi cửa, nhưng không đi xa mà ngồi ngay trước bậu cửa, cúi đầu đào đất, tiếp tục đóng vai kẻ ngốc.

Cô cũng muốn nghe xem chuyện Khâu Minh muốn nói là chuyện gì mà ngay cả một kẻ ngốc như cô cũng phải tránh mặt.

Trong phòng, Khâu Minh vẫn nhìn Khâu Lương đang ngồi ngoài cửa.

"Chỉ là một đứa ngốc, cái thứ ăn nhiều quá cũng có thể nghẹn chết ấy mà, đừng quản nó." Bạch thị nói rồi nhìn về phía con trai út: "Lão nhị, con muốn nói gì?"

Khâu Minh thu lại tầm mắt, quay đầu hỏi: "Cha, mẹ, anh cả chị dâu đâu rồi?"

Bạch thị hừ một tiếng: "Ông cố của chị dâu con sắp không xong rồi, nó lôi kéo anh con về nhà ngoại thăm bệnh, còn mang theo một rổ trứng gà nữa. Lão nương tích góp hai tháng trời mới được bao nhiêu đó trứng, đều bị cái thứ tinh quét nhà đó mang đi hết rồi."

Thằng cả đúng là loại cưới vợ quên mẹ, con dâu cả lại là thứ ăn cây táo rào cây sung, cả lũ tinh quét nhà.

Khâu Minh chỉ hỏi lấy lệ, sau đó mới nói vào việc chính: "Chị dâu dù sao cũng là người ngoài, nhà mình vẫn nên lưu tâm một chút. Cha mẹ cũng phải tính toán cho bản thân mình nhiều hơn, trong tay nên giữ lại ít tiền riêng."

"Tiền riêng gì chứ, trong tay lão nương một xu cũng không có." Bạch thị vừa nghe đã la toáng lên, sợ con trai út nhòm ngó tiền quan tài của mình.

Khâu Què vỗ bàn một cái: "Để lão nhị nói hết lời đã."

Khâu Minh bèn hạ thấp giọng nói: "Sư nương của con chết đi mà chẳng để lại được mụn con nào, sư phụ con sợ tuyệt tự nên muốn nhanh chóng tìm người khác. Chẳng nệ là kẻ ngốc hay người thường, cứ biết đẻ con là được. Lần trước con có nhắc đến Tam muội, ý của sư phụ là cứ đưa người lên huyện xem mặt cái đã."

Bình Luận (0)
Comment