【 】 Gặp Được Phù Đường
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Lão Cửu trở về động phủ, phát hiện người đáng lẽ đã say giấc lại đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, đôi mắt vẫn luôn dõi về phía cửa.
"Thuận Tử, cớ sao ngươi lại thức giấc?" Lão Cửu khẽ hỏi.
Nghe vậy, Thập Nhất nhíu nhẹ mày. Ánh mắt trực tiếp dừng trên mặt Lão Cửu.
Cảm giác được trong ánh mắt ái nhân có thêm một tia oán giận, lão Cửu vội vàng mỉm cười xoa dịu. "Ta đi ra ngoài cùng Thập Tứ trò chuyện một lát. Ngươi lo lắng cho ta ư?"
"Ừm." Thập Nhất khẽ đáp, duỗi tay chủ động ôm lấy đối phương, dán vào lòng ngực nam nhân, tham luyến hít hà hơi thở của người kia.
"Thứ lỗi cho ta, ta cứ tưởng ngươi đã ngủ rồi." Lão Cửu xoa xoa tóc Thập Nhất, vội vàng nói lời xin lỗi.
Nghe lời, Thập Nhất ngẩng mặt lên, đôi mắt không chớp mà nhìn thẳng vào đối phương.
"Làm sao vậy?" Lão Cửu cúi đầu, ôn nhu hôn lên khóe mắt đối phương.
Thập Nhất rũ mắt xuống, không nói lời nào, chỉ càng ôm chặt đối phương hơn. Y gắt gao khắc chính mình vào trong lòng ngực người kia.
"Ha ha ha, ngươi đó." Lão Cửu cười khẽ. Hắn nâng tay lên, từng chút từng chút dịu dàng v**t v* sợi tóc ái nhân, trấn an cảm xúc bất an của đối phương.
"Thuận Tử, chờ khi chúng ta trở về tông môn, ta sẽ bẩm báo sư phụ, sau đó bày hai bàn hỉ yến, thành thân trước rồi hãy lập khế ước. Ngươi thấy như thế nào?" Lão Cửu dán vào bên tai ái nhân, khẽ hỏi.
Nghe vậy, Thập Nhất hơi sững sờ. Chậm rãi buông hai tay đang ôm nam nhân ra.
"Ta cảm thấy, ta nên cho ngươi một nghi thức trang trọng. Hơn nữa, sư phụ đối với chúng ta có ơn tái tạo, chúng ta không thể gạt lão nhân gia ngài ấy, ngươi nói có đúng không?" Lão Cửu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ mộc mạc của Thập Nhất, khẽ hỏi.
Thập Nhất ngẩn người. Y kéo lấy cánh tay nam nhân, mạnh mẽ kéo một phát, trực tiếp vật ngã lão Cửu xuống giường.
Nhìn người kia khinh thân mà lên, trực tiếp đè trên người mình, chủ động hôn môi chính mình, lão Cửu khẽ sững sờ.
Thập Nhất duỗi tay, động tác lưu loát trực tiếp kéo quần áo lão Cửu ra, môi khẽ trượt từ khóe miệng đối phương, dừng lại trên cổ lão Cửu.
"Ha ha ha, Thuận Tử, ngươi... ngươi có phải thật sự rất vui không? Ta sắp xếp như vậy, ngươi vừa lòng không?" Lão Cửu ôm đối phương, không ngừng hy vọng mà hỏi lại.
Nghe lời, động tác hôn môi đối phương của Thập Nhất cứng lại một chút, ngay sau đó bực tức cắn một ngụm trên cổ nam nhân.
"Au!" Lão Cửu nhíu mày, kinh hô thành tiếng.
"Ngươi thật sự xác định, ngươi muốn cùng ta thành thân, cùng ta lập khế ước?" Thập Nhất ngẩng đầu, không xác định hỏi.
"Đương nhiên, ngươi là người ta yêu nhất. Ta đương nhiên muốn cùng ngươi làm bạn lữ." Lão Cửu trả lời theo lẽ thường.
Đạt được câu trả lời như vậy, hốc mắt Thập Nhất đỏ hoe. "Ta... năm ta ba tuổi, phụ thân ta đi theo đội săn giết săn yêu thú, kết quả bị yêu thú ăn thịt. Năm ta sáu tuổi, mẫu thân ta vốn rất có tư sắc, mang theo ta tái giá với một đội trưởng đội săn giết. Dượng ta có sáu bà vợ. Mẫu thân ta chỉ là tiểu thiếp của hắn, lúc mới vào cửa cũng rất được sủng ái. Người kia đối với ta cũng không tệ. Chỉ là sau này, đối phương cưới thêm tiểu thiếp trẻ tuổi xinh đẹp hơn thì chẳng thèm để ý mẫu thân ta nữa. Sau đó mẫu thân ta bị những tiểu thiếp khác hại chết ở hậu viện, mà ta chỉ là kẻ vướng chân, lại trở thành một nơi trút giận không nơi nương tựa. Mặc kệ là nhi nữ của dượng ta hay là những tiểu thiếp kia, chỉ cần bọn họ gặp phải chuyện không vui đều sẽ tìm đến ta. Đủ loại mắng chửi cùng đòn hiểm đều là chuyện thường ngày."
"Thuận Tử..." Nghe được ái nhân chủ động mở miệng kể về thân thế của hắn, lão Cửu vô cùng kinh dị. Mà nghe được Thuận Tử có thân thế bi thảm như vậy, lão Cửu càng thêm phẫn hận không thôi.
"Triệu Phong, năm đó, ta ở trong cái nhà kia chịu qua rất nhiều khổ, cũng chịu qua rất nhiều tra tấn. Nhưng những tra tấn cùng những nỗi khổ đó chỉ có thể làm thân thể ta đau đớn, lại không cách nào làm tâm can ta đau đớn. Đó là bởi vì ta chưa từng yêu những người đó, cũng chưa từng để ý đến những người đó. Nhưng là ngươi, ngươi không giống. Ngươi là sư huynh từ nhỏ đã chiếu cố ta rất nhiều, ngươi cũng là nam nhân yêu thương ta nhất, ngươi là người trong hơn hai trăm năm qua, chân chính đi vào đáy lòng ta, là người ta yêu. Nếu... nếu ngươi cũng đối xử với ta như vậy, ta đau không phải là thân thể, mà là tâm. Tâm ta sẽ đau..." Nói đến đây, Thập Nhất rơi lệ.
"Không, Thuận Tử, ngươi là người ta yêu thương nhất, ta làm sao sẽ thương tổn ngươi? Ta sẽ không, ta làm sao nỡ tổn thương ngươi?" Lão Cửu lắc đầu, vội vàng đưa ra cam đoan.
"Triệu Phong, ta là một người rất cố chấp. Nếu ngươi đã chọn ta, nếu ngươi cùng ta làm bạn lữ, thì ngươi tuyệt đối không thể phản bội ta. Nếu ngươi phản ta, phản lại tình cảm của chúng ta, ta... ta sẽ giết ngươi! Ta sẽ lựa chọn tự hủy kim đan, ta sẽ cùng ngươi đồng quy vu tận. Cho dù phải tự tay giết ngươi, ta cũng tuyệt đối sẽ không để ngươi thuộc về người khác. Ta... ta không chấp nhận được chuyện có được ngươi rồi lại mất đi ngươi như vậy. Nên ngươi muốn cùng ta ở bên nhau, ngươi muốn cùng ta lập khế ước, ngươi tốt nhất hãy nghĩ cho kỹ!"
Nhìn người kia khóc đến ủy khuất như vậy, lão Cửu có chút bất đắc dĩ vươn tay ra, lau đi nước mắt của đối phương. "Đồ ngốc, ta chờ hai trăm năm, mới chờ đến ngươi cam tâm tình nguyện ở bên ta, làm sao sẽ phụ ngươi? Ta sẽ không. Ta nếu lựa chọn ngươi, ta liền sẽ vĩnh viễn cùng ngươi ở bên nhau. Thuận Tử, ngươi phải tin ta."
"Ta tin ngươi, ta vẫn luôn tin ngươi. Ngươi nói mỗi một câu, mỗi một chữ ta đều tin. Nhưng ta... nhưng ta không tin chính ta. Ta sợ, ta sợ bị ngươi chán ghét, ta sợ bị ngươi ghét bỏ..."
"Ngươi thật khờ." Lão Cửu nâng khuôn mặt đẫm lệ của đối phương lên, ôn nhu hôn lại hôn, trấn an sự bất an của đối phương.
"Triệu Phong." Thập Nhất khẽ gọi thành tiếng, ôm chặt lấy eo đối phương.
"Thuận Tử, tin ta, cũng tin chính ngươi, được không?" Lão Cửu ôm đối phương, khẽ trấn an.
"Ừm, vì ngươi, ta nguyện ý, nguyện ý tin tưởng chính ta." Thập Nhất liên tục gật đầu, kiên định nói.
Nghe lời, Lão Cửu khẽ cong khóe môi. Hắn cúi đầu hôn lên môi đối phương. "Ta yêu ngươi."
"Ta cũng vậy." Thập Nhất liên tục gật đầu, chủ động hôn lên môi đối phương...
Hai tháng sau, Kiều Thụy xuất quan.
"Cảm giác như thế nào?" Liễu Thiên Kỳ liếc nhìn ái nhân, cười hỏi.
"Cảm thấy vô cùng tốt đẹp. Viên châu này sức mạnh hỏa diễm nồng đậm y hệt cây kia. Ta cảm giác thực lực của ta lại tăng trưởng một đoạn lớn rồi. Khoảng cách kết Nguyên Anh dường như ngày càng gần." Kiều Thụy vui mừng không thôi.
"Đây là chuyện tốt." Nghe được ái nhân nói như vậy, Liễu Thiên Kỳ tự nhiên cũng thập phần cao hứng.
"Thiên Kỳ, chúng ta song tu đi!" Kiều Thụy ôm cổ ái nhân, hôn lên cánh môi đối phương. Y biết Thiên Kỳ lo lắng vì mình không có được cơ duyên thực tế, thực lực vẫn luôn không tăng lên.
"Ha ha ha, vừa mới xuất quan liền muốn song tu, không thấy mệt mỏi chút nào à?" Tâm tư của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ làm sao không rõ.
"Không mệt." Dứt lời, Kiều Thụy nhiệt tình hôn lên môi ái nhân.
Ái nhân nhiệt tình như vậy, Liễu Thiên Kỳ tự nhiên là sẽ không cự tuyệt. Liễu Thiên Kỳ rất nhanh giành lại quyền chủ động, trực tiếp đè người kia lên giường, nhiệt tình hôn lên.
"Thập Tứ, Thập Ngũ, hai ngươi mau ra đây..."
Ngay lúc hai người đang hôn đến thiên địa quay cuồng trên giường, giọng của lão Cửu từ bên ngoài động phủ truyền vào.
Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ luyến tiếc buông ái nhân trên giường ra, mặt hắn đều đen lại.
Nhìn dáng vẻ dục cầu bất mãn kia của ái nhân, Kiều Thụy khúc khích cười không ngừng.
"Còn cười, xem lát nữa ta thu thập ngươi thế nào." Liễu Thiên Kỳ nhéo một phen lên eo Kiều Thụy, bất đắc dĩ chỉnh trang quần áo, mang lên mặt nạ.
Kiều Thụy từ trên giường bò dậy, cũng sửa sang lại một chút quần áo, cười mang lên mặt nạ của chính mình.
"Làm sao vậy, Cửu sư huynh?" Liễu Thiên Kỳ bước ra khỏi động phủ, nhìn về phía đối phương.
"Thập Tứ, chúng ta phát hiện người của Phù Đường. Thập Nhất đã vây khốn bọn họ bằng vây trận. Hai ngươi mau qua đó xem đi."
"Ừm." Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy gật đầu, đi theo lão Cửu cùng nhau đi tới bên ngoài Phòng Hộ Trận của họ.
Giờ phút này, mười một người của Phù Đường đã đều bị vây khốn bên trong vây trận của Thập Nhất. Bốn người Lão Thập, Thập Nhất, Thập Nhị cùng Thập Tam Muội đứng ngoài vây trận canh giữ, không để bất luận một kẻ nào chạy thoát.
"Kính chào các vị sư huynh, tại hạ là Giang Chấn Đông, người dẫn đầu Phù Đường. Chẳng hay các vị sư huynh dùng trận pháp vây khốn mọi người Phù Đường của ta là vì duyên cớ gì?" Giang Chấn Đông bất đắc dĩ hỏi.
"Đúng vậy, các vị sư huynh là cao đồ của Tông chủ, là Thập Tam Vệ được người người kính ngưỡng. Các ngươi vô duyên vô cớ vây khốn chúng ta, chẳng phải là có chút vô lý sao?" Vương Việt nhìn mọi người, vẻ mặt uất ức.
"Không, không phải Thập Tam Vệ, là Thập Ngũ Vệ." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy cười đi tới.
Nghe được thanh âm của Liễu Thiên Kỳ, sắc mặt Vương Việt cùng Giang Chấn Đông cùng với Thái Tuấn đứng sau đều không được tốt. Năm đó bọn hắn xem thường nhất, chướng mắt nhất một nhân ngư, hiện tại lại trở thành đệ tử thứ mười bốn của Tông chủ. Trở thành người cao cao tại thượng, có thể đạp lên dưới lòng bàn chân bọn họ.
"Thụy Đức Thiên Kỳ, ngươi đây là muốn dùng công quyền trả tư thù sao?" Vương Việt nhìn Liễu Thiên Kỳ, khó chịu nói.
"Thụy Đức Thiên Kỳ, ngươi hiện tại là đệ tử Tông chủ, muốn gió được gió muốn mưa được mưa. Hơn nữa, lúc trước ngươi còn lừa ta năm vạn linh thạch trên lôi đài, ân oán của chúng ta, đã sớm nên xóa sạch rồi chứ? Lúc này ngươi vẫn không chịu bỏ qua cũng quá... quá không trượng nghĩa đi?" Thái Tuấn nhìn đối phương, uất ức nói.
Hết chương 300.