Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 296

【 chương 296】 Mỹ nhân kế

Edit: Kaorurits.

Rời khỏi ao linh tuyền của mình, Vương Thiên Ý mang theo Kim Diễm đi tới bên ao của Sở Sở.

"A, tam thiếu, cứu ta, cứu ta, ta không muốn chết!" Nhìn thấy Vương Thiên Ý đi tới, Sở Sở vội vàng kêu cứu.

Vương Thiên Ý đứng ở bên hồ, nhìn Sở Sở vạt áo mở rộng ra, yếm màu hồng phấn, xương quai xanh tinh xảo, bả vai nhỏ nhắn trắng nõn cũng đều lộ ra gặp người, hắn hơi hơi sửng sốt một chút.

Không thể không nói, nữ nhân cả người ướt đẫm, bộ dáng Sở Sở đáng thương như này thật là vừa gợi cảm lại vũ mị. Phỏng chừng, rất nhiều nam nhân nhìn một màn này đều đi không nổi. Nhưng Vương Thiên Ý lại chẳng có chút hứng thú nào với cảnh đẹp trước mắt.

"Sở Sở sư tỷ, ngươi không cần lo lắng, sẽ không sao đâu. Đây là đan dược giải độc." Nói rồi, Vương Thiên Ý ném cho đối phương một viên đan dược.

Sở Sở mới vừa tiếp nhận đan dược liền nhìn thấy Vương Thiên Ý trực tiếp tung ra năm lá Băng Phong phù cấp 4, chỉ một thoáng, cái ao nhỏ đường kính chưa đầy hai mét của nàng lập tức bị đông lạnh rồi đóng băng.

"Tam thiếu, ngươi…?" Nhìn đối phương, Sở Sở vẻ mặt nghi hoặc.

"Cho ngươi hạ hỏa một chút." Vương Thiên Ý nhàn nhạt nói một câu rồi xoay người rời đi.

Về lại ao của mình, Vương Thiên Ý tiếp tục ngâm linh tuyền. Kim Diễm nằm "trên giường" nhàn nhã nổi lơ lửng trong ao, một người một hồ ly ở chung cực kỳ hòa thuận, hòa hợp.

Mà bên kia, trong một cái ao khác, Sở Sở giờ phút này lại bị trực tiếp đông cứng trong ao. Sở Sở mở mắt trừng trừng, oán hận mà nhìn về phía bóng dáng của Vương Thiên Ý.

Nghĩ thầm: tên Vương Thiên Ý đáng giận, tên ngốc, xuẩn trứng, vậy mà tình nguyện ôm một con hồ ly nói chuyện yêu đương cũng không chịu liếc mắt một cái nhìn người sống sờ sờ là nàng. Đồ ngu xuẩn! Ngu xuẩn!

Cảm giác được Sở Sở nhìn chăm chú đầy ngoan độc, Kim Diễm bay lên khỏi ao, híp mắt nhìn về phía đối phương.

"Nha đầu chết tiệt kia, an phận chút cho ta! Bằng không ta dùng một móng vuốt thôi là chụp chết ngươi!" Lời này Kim Diễm dùng truyền âm, Vương Thiên Ý nghe không được, nhưng Sở Sở lại có thể nghe được.

Nghe được con hồ ly kia uy h**p, Sở Sở phẫn hận mà quay đầu đi chỗ khác. Trên mặt nàng, vẻ âm ngoan dữ tợn rất nhanh lại biến thành kiểu tiểu nha đầu ngốc nghếch mê man như trước.

Kim Diễm liếc xéo nha đầu chết tiệt đổi sắc mặt như lật sách, lại ngồi xuống giường của mình. Nó nằm trên giường nhìn chằm chằm Vương Thiên Ý hai mắt nhắm nghiền, đang hấp thu linh lực, nó nhẹ nhàng cong cong khóe miệng.

Nhìn kiểu gì thì cũng cảm thấy tiểu tam tử đẹp trai hơn tên nhóc Liễu Thiên Kỳ chết tiệt kia nhiều. Càng thêm anh tuấn, càng có khí chất cao cao tại thượng, cũng càng non tơ. Nghĩ đến đây, Kim Diễm nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ non xèo của Vương Thiên Ý, nhịn không được nuốt nước miếng cái ực.

Ừm, đẹp, càng nhìn càng thấy thuận mắt, tiểu tam lớn lên đúng là đẹp, cũng thuận mắt hơn thằng nhóc Kiều Thụy chết tiệt kia nhiều. Nghĩ đến đây, Kim Diễm thóa mạ chủ nhân không đáng tin của mình một trận trong lòng. 

Kiều Thụy đúng là thằng nhóc chết tiệt, lúc có việc thì lôi mình ra đánh nhau cho nó, không có việc gì thì ném mình trong túi dưỡng thú chả thèm quan tâm. Nói với nó muốn mấy viên đan dược, xin xíu tài nguyên, nó đều dong dong dài dài. Phải chi được như Tiểu Tam, mang theo mình bên người cả ngày, bồi mình nói chuyện phiếm, lau mắt cắt móng tay cho mình, còn đưa cả linh quả cho mình ăn.

Cho nên, vẫn là Tiểu Tam tốt nhất!

Ba tháng sau, nơi mặt cỏ kỳ ngộ.

Sau khi lão Cửu và Thập Nhất có được công pháp song hưu trong ko gian cây hoa đào, lão Cửu lại chạm vào được không gian của mình. Trong không gian của mình, hắn được một kiện pháp khí thượng cổ. Đến lúc này, hai người liền rời khỏi không gian về tới bãi cỏ Cơ Duyên.

Một đường tiến về hướng đông, hai người đi suốt ba tháng, trực tiếp đi ra khỏi bãi cỏ Cơ Duyên, nhưng cũng không gặp được Liễu Thiên Kỳ cùng Vương Thiên Ý mọi người. Nên hai người chỉ có thể chờ mọi người bên ngoài bãi cỏ Cơ Duyên.

Lão Cửu lấy ra động phủ, cần mẫn mà bố trí động phủ của mình. Mà Thập Nhất thì lại lấy ra trận kỳ, thiết lập Phòng Hộ Trận bên ngoài động phủ.

Hai người vội vã cả một ngày mới trở lại động phủ nghỉ ngơi.

"Thuận Tử, mệt mỏi rồi đúng không? Ngồi xuống nghỉ một lát đi, chỗ ta có thịt nướng này." Nói rồi, lão Cửu ân cần mà lấy ra đồ ăn đưa cho Thập Nhất.

"Không cần, ta dùng Tích Cốc đan là được." Tích Cốc đan là đan dược mà tu sĩ luôn phải có, cho nên mỗi một tu sĩ đều sẽ chuẩn bị rất nhiều Tích Cốc đan, mà Thập Nhất tất nhiên cũng không ngoại lệ.

"Ăn chút thịt đi, Thập Tứ không phải nói là thịt yêu thú có nồng đậm linh lực, cũng rất tốt với cơ thể sao?” Nhìn đối phương, lão Cửu nhẹ giọng khuyên bảo.

"Ừ." Thập Nhất nhàn nhạt lên tiếng, cầm hai khối thịt nướng, nhai kỹ nuốt chậm mà ăn luôn.

"Chỉ ăn một chút vậy thôi à?" Nhìn đối phương, lão Cửu nghi hoặc hỏi.

"Ngươi ăn đi, ta no rồi."

"Ừm…" lão Cửu lên tiếng, cũng ăn mấy khối thịt nướng. Nói thật, Kim Đan tu sĩ như bọn họ, ăn hay không ăn đã không còn quan trọng nữa.

"Trên giường đệm chăn đều là mới, buổi tối ngươi ngủ ở trên giường. Ta ngủ dưới đất. Ta gác đêm, ngươi an tâm ngủ liền hảo." lão Cửu nhìn thân ảnh người kia, ánh mắt nghiêm cẩn mà nói.

"Không, không cần. Chúng ta... cứ ngủ chung một giường đi." Động phủ vốn là của lão Cửu, Thập Nhất tự nhiên không muốn chiếm chỗ, để đối phương phải chịu thiệt thòi.

"Điều đó... thật sự có thể sao?" Lão Cửu nhìn thẳng đối phương, giọng có chút do dự.

"Đương nhiên có thể. Chẳng phải trước kia chúng ta cũng từng chung một giường rồi sao?" Trước đây, mỗi lần cùng nhau xuống núi làm nhiệm vụ, Thập Nhất và lão Cửu thường cùng nhau ở chung một động phủ, chung một chiếc giường.

"Ha." Nghe lời này, lão Cửu khe khẽ cười nhạt, hắn nâng tay gỡ bỏ chiếc mặt nạ trên mặt.

Chứng kiến đối phương tháo mặt nạ, Thập Nhất khẽ sững sờ một thoáng.

"Thuận Tử, nơi này không có người ngoài, ngươi cũng nên tháo bỏ mặt nạ đi." Lão Cửu dịu dàng nhìn Thập Nhất.

"Ừm." Thập Nhất khẽ đáp, rồi cũng cởi bỏ mặt nạ, để lộ ra chân dung của mình.

Nhìn khuôn dung tuấn mỹ của y, khóe môi lão Cửu khẽ cong lên một độ cong nhẹ nhàng.

Không thể không nói, từ sau sự việc động phòng đêm nọ, hai người nằm chung trên một chiếc giường, cảm giác quả thực khác biệt. Nhìn sư huynh nằm ngay bên cạnh, Thập Nhất cảm thấy một nỗi không được tự nhiên khó tả. Y trở mình, quay lưng về phía người kia.

"Thuận Tử." Lão Cửu nhìn gáy y, dịch thân đến gần hơn, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vòng eo đối phương.

"Hửm?" Thập Nhất nghiêng đầu nhìn lại.

"Không có gì, chỉ là muốn gọi tên ngươi thôi." Vừa nói, lão Cửu đã tựa mặt mình lên gáy của Thập Nhất.

"Cửu Sư huynh." Cảm nhận được hơi ấm và hơi thở quá gần, Thập Nhất khẽ nhíu mày vì không quen.

"Thuận Tử, ngủ đi." Lão Cửu khẽ đặt một nụ hôn lên cổ gáy đối phương, sau đó nhắm mắt lại.

Nghe tiếng hít thở đều đặn của người đàn ông bên tai, Thập Nhất cũng từ từ nhắm mắt. Y hiểu rõ, từ sau đêm định mệnh ấy, nam nhân đã xem y như bạn lữ mà đối đãi. Thường ngày, hắn săn sóc cẩn thận, chăm lo tỉ mỉ. Mỗi khi gặp phải yêu thú trong không gian, hắn luôn là người xông pha tuyến đầu, cố ý bảo hộ y ở phía sau.

Lòng tốt của nam nhân, y nào phải vô tri mà không cảm nhận được. Nhưng cứ nghĩ đến hai người đều là nam tử, nếu kết thành đạo lữ thật sự, sau này sẽ thế nào? Vấn đề kế thừa huyết mạch phải giải quyết ra sao? Hơn nữa, với tâm tính nặng nề này của y, Cửu sư huynh liệu có thể yêu thích được bao lâu? Nếu một ngày, hắn bỗng nhiên nói không còn thương y nữa thì sao? Y có thể chịu đựng được cảnh bị đạo lữ ruồng bỏ không? Có thể sao?

Y có thể không màng đến sự cười nhạo, nhục mạ, đòn roi của dưỡng phụ và người nhà, vì những người đó không hề có can hệ gì, bởi y chưa từng đặt họ vào tim. Nhưng Cửu sư huynh thì khác, từ khi y bái nhập sư môn, Cửu sư huynh vẫn luôn đối tốt với y như thế. Trước kia, y xem hắn là huynh trưởng đáng kính đáng yêu; giờ đây, khi đối phương đã thẳng thắn bày tỏ chân tâm, y xem hắn là người thương—một người đã bước vào tâm khảm của y.

Nếu, nếu có một ngày, người này không cần y, ghét bỏ y. Vậy thì y sẽ phát điên, y thực sự sẽ điên! Với tính khí của y, tuyệt đối, tuyệt đối không thể chấp nhận được việc một người đã đi sâu vào tim lại phản bội, ruồng rẫy y. Y không thể chấp nhận được. Do đó, nội tâm Thập Nhất luôn giằng xé, mâu thuẫn. Y vừa khao khát được đối phương sủng ái, ủ ấm; nhưng lại sợ hãi, e dè việc nhận quá nhiều từ nam nhân, sợ sẽ lún sâu không lối thoát, sợ sẽ yêu quá đậm mà không thể tự kiềm chế.

Thập Nhất cúi đầu, nhìn cánh tay đang ôm ngang eo mình. Y nhìn chăm chú hồi lâu, sau đó chậm rãi nâng tay lên, nhẹ nhàng bao trọn bàn tay nam nhân. Y khẽ kéo tay đối phương.

"Triệu Phong, huynh không nên yêu ta." Nắm tay nam nhân, Thập Nhất thầm thì.

Ngày ấy, khi nghe nam nhân gọi tên mình, Thập Nhất cảm thấy một luồng hơi ấm đặc biệt. Kể từ khi nhập sư môn, y vẫn luôn mang cái tên Thập Nhất, đã được gọi hơn hai trăm năm, còn tên thật của y cũng đã gần phai nhạt. Nhưng nam nhân lại nhớ rõ. Vì thương yêu, vì để tâm, nên hắn đã nhớ được tên thật của y.

Nghĩ đến đây, Thập Nhất vừa cảm động vừa ấm áp vô ngần.

Mà lão Cửu không hề hay biết rằng, kỳ thực Thập Nhất cũng luôn nhớ tên của hắn. Dù chỉ mới gặp mặt lần đầu, lão Cửu đã nói tên mình cho y, và chỉ nhờ lần đó, Thập Nhất đã khắc sâu vào lòng cái tên ấy. Nam nhân tên là Triệu Phong, cái tên này là do người nhận nuôi hắn đặt cho. Triệu Phong là cô nhi, từ nhỏ không rõ phụ mẫu, được một hộ nông dân nghèo nuôi dưỡng.

Vì gia cảnh bần hàn, trong nhà lại còn có nhiều đệ muội cần ăn, Triệu Phong mười tuổi đã phải rời đi. Hắn một mình theo đội săn đi kiếm sống, mãi đến năm mười lăm tuổi, Triệu Phong mới gặp được sư phụ, may mắn được bái nhập môn hạ, trở thành đệ tử thứ chín.

Kỳ thực, những khổ cực mà Triệu Phong phải chịu đựng thuở nhỏ cũng không kém gì y. Nhưng tính cách Triệu Phong lại hoàn toàn khác biệt, hắn là một người lạc quan rộng rãi. Mặc dù gặp bao nhiêu khốn cảnh trắc trở, hắn đều có thể cười mà vượt qua. Còn y thì không. Y là người có tâm tính nặng nề, luôn kiềm nén, ít lời và không giỏi giao tiếp. Y cố chấp, đã nhận định việc gì thì sẽ không quay đầu lại. Y… y vẫn luôn là một người áp lực và trầm mặc như thế.

Hết chương 296.

Bình Luận (0)
Comment