【 chương 290 】 Không gian đính ước
Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Không gian hoa độc.
Đi trong không gian mọc đầy hoa độc này, chuyện đầu tiên Thập Tam muội làm chính là lấy ra ba viên đan dược, cho trượng phu và chính mình mỗi người dùng một viên.
"Oa, đây là chỗ nào? Nhiều hoa ghê." Nhìn một mảnh biển hoa trước mắt, lão Thập không khỏi kinh hô ra tiếng.
"Đúng vậy, nơi này hoa hoa cỏ cỏ thật nhiều." Thập Nhị cũng gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
"Nơi này hoa hoa cỏ cỏ đều là có độc. Hai ngươi phải cẩn thận đó." Nhìn hai nam nhân bên cạnh, Thập Tam nghiêm túc mà dặn dò.
"Có độc sao? Kích hoạt vòng phòng hộ là được rồi." Nói xong, lão Thập cùng Thập Nhị kích hoạt vòng phòng hộ.
Liếc nhìn hai người một cái, Thập Tam cũng kích hoạt vòng phòng hộ trên người mình.
"Tức phụ, nàng nói xem, đóa hoa kia có độc không, ta ngắt lấy giúp nàng nha." Nhìn Thập Tam muội, lão Thập nóng lòng muốn thử mà nói.
"Còn ta nữa, ta cũng có thể hỗ trợ." Thập Nhị cũng gật đầu, xung phong nhận việc nói muốn hỗ trợ.
Nghe vậy, Thập Tam muội nhìn nhìn khắp nơi. "Hoa ở nơi này phần lớn đều là hoa độc, nhưng phần lớn cỏ lại không độc. Các ngươi chọn hoa có màu sắc rực rỡ lấy đi, nhưng ngàn vạn phải cẩn thận đó."
"Ừ, biết rồi." Hai người gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Nhìn hai nam nhân tung ta tung tăng đi hái hoa độc cho mình, Thập Tam muội vừa lòng mà cong cong khóe miệng. "Chăm chỉ làm việc đi, chờ hai ngươi hái được hai trăm cây hoa độc, có khen thưởng nga."
Nghe vậy, hai nam nhân đang ngắt lấy hoa độc ngẩn người, ngay sau đó quay đầu nhìn về phía Thập Tam muội.
Thập Tam muội vuốt lại mái tóc dài màu xanh biếc của mình, hướng tới hai nam nhân vứt một cái mị nhãn.
"Ha ha ha, được rồi tức phụ." Nuốt một ngụm nước bọt, lão Thập nghiêm túc mà ngắt lấy.
"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Thập Nhị l**m l**m môi, cũng lập tức nhanh chóng ngắt hoa.
Liếc mắt hai nam nhân nọ một cái, Thập Tam muội quay đầu, bản thân mình cũng bắt đầu thu thập những hoa cỏ có độc kia.
Không gian cây hoa đào.
lão Cửu và Thập Nhất rơi vào một không gian rất nhỏ. Không gian nhỏ này chưa đến một trăm mét vuông, trên mặt đất là bùn đất màu đen, không trung là một mảnh hỗn độn. Duy nhất thứ được gọi là kỳ ngộ chính là một cây hoa đào nở hoa rực rỡ.
Đã tới tới lui lui tìm mười mấy lần trong không gian này rồi, ngoại trừ cây đào cao mười mấy mét này ra, lão Cửu và Thập Nhất vẫn mãi không thu hoạch được gì.
Bất đắc dĩ mà ngồi dưới cây hoa đào, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái.
"Xem ra ngoại trừ cái cây này, ở đây cũng không có gì khác." Nhìn Thập Nhất, lão Cửu bất đắc dĩ mà nói.
"Đúng vậy." Thập Nhất nhàn nhạt đáp lời, cũng có chút phiền muộn.
Không thể tưởng được không gian cơ duyên mình chạm vào, thế mà hai bàn tay trắng. Đã không có cơ duyên, cũng không có yêu thú.
"Thập Nhất, ngươi nói xem, liệu có khi nào cây hoa đào này chính là cơ duyên hay không?" Nhìn chằm chằm cây hoa đào suốt nửa ngày, lão Cửu như suy tư gì mà hỏi.
"Có sao?" Thập Nhất ngẩng đầu lên, nhìn về phía câu hoa đào cao lớn này.
Vài cánh hoa đào rơi xuống trên vạt áo Thập Nhất. Lão Cửu nhìn người bị cánh hoa điểm xuyết, hắn hơi hơi ngẩng người một chút, ngắm đến có chút xuất thần.
Thập Nhất vẫn nhìn chăm chú cây hoa đào, hồn nhiên không biết, vẫn luôn nhìn chằm chằm cây đào, tinh tế đánh giá.
"Trên cây này chỉ có hoa đào, không có quả, sẽ là cơ duyên ư?" Nhìn hồi lâu, Thập Nhất quay lại đầu nhìn về phía lão Cửu.
"A, không bằng… chúng ta bay lên xem thử đi. Nói không chừng trên ngọn cây có trái cây thì sao?" Lão Cửu vội vàng kéo lại lực chú ý, đề nghị bay lên xem đến tột cùng là thế nào.
"Ừ." Thập Nhất gật đầu, thả người bay lên cây hoa đào. Lão Cửu đi theo y, cũng thả người bay lên ngọn cây.
Hai người lại tìm một hồi trên ngọn cây, lại không hề có thu hoạch gì như cũ. Không cam lòng, hai người tỉ mỉ tìm ba lần, tìm không sai biệt lắm hai canh giờ, vẫn không tìm được gì cả.
Hai người buồn bực mà thở dài một tiếng, thất vọng bay xuống dưới tàng cây.
"Xem ra thật là không có linh quả rồi." Nói đến cái này, lão Cửu cười khổ.
"Đúng vậy, cái gì cũng không có." Thập Nhất cũng mang vẻ mặt thất vọng.
"Theo lý thuyết, không nên cái gì cũng không có. Dù không có cơ duyên cũng nên có chìa khóa rời khỏi không gian này chứ?"
"Đúng vậy.", Thập Nhất gật đầu tán đồng.
"Có thể là chúng ta tìm còn chưa đủ cẩn thận. Có lẽ, ngày mai chúng ta có thể xốc đất đai nơi này lên nhìn một cái. Nếu thật sự không được nữa, chúng ta có thể rút cây đào này ra khỏi đất luôn. Ta cũng không tin là tìm không thấy cơ duyên." Nói đến đây, lão Cửu liếc mắt nhìn cây đào cao lớn kia một cái.
"Ừm……" Thập Nhất nhăn nhăn mày, đè lại chính mình huyệt thái dương của mình, thân mình y lảo đảo một chút.
"Thập Nhất, ngươi làm sao vậy?" Lão Cửu tay lanh mắt lẹ vội vàng tiến lên, đỡ lấy đối phương.
"Không, không sao… chỉ là đầu hơi đau."
"Nhất định là mệt rồi. Tới đây, ngồi xuống nghỉ một lát đi. Không gấp, chúng ta chậm rãi tìm, mặc kệ là cơ duyên vẫn là chìa khóa rời đi, đều sẽ có thể tìm được thôi." Đỡ đối phương ngồi xuống, lão Cửu cẩn thận mà an ủi đối phương.
"Ừ, ta biết rồi." Thập Nhất gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.
"Thơm quá, trên người của ngươi đều là mùi hoa đào." Lão Cửu ngửi được mùi hoa đào nồng đậm trên người đối phương, hít hít cái mũi.
"Ừ, có thể là vừa rồi lúc ở ngọn cây, chạm vào quá nhiều hoa đào, nên lây dính mùi hương chăng?" Mùi này bản thân Thập Nhất cũng ngửi thấy được.
"Ngươi có cảm thấy… mùi hương trên người của ngươi rất đặc biệt không? Phá lệ thơm." Nhìn đối phương, lão Cửu tò mò hỏi.
"Đúng vậy, hình như đặc biệt thơm. Chẳng lẽ… chẳng lẽ có độc?" Nhìn lão Cửu, Thập Nhất không thể tưởng tượng hỏi.
"Cẩn tắc vô áy náy, chúng ta mỗi người dùng một viên Tị Độc đan đi." Nói xong, lão Cửu lấy ra hai viên đan dược.
"Ừm." Thập Nhất gật đầu, tiếp nhận một viên trực tiếp nuốt vào.
Lão Cửu cũng cầm lấy một viên đan dược nuốt xuống. Sau khi dùng đan dược xong, hai người rất có ăn ý mà đều kích hoạt vòng phòng hộ của mình, ngồi xếp bằng dưới tàng cây, bắt đầu đả tọa.
Một canh giờ sau……
Cảm giác được toàn thân thật giống như là có từng ngọn lửa đang thiêu đốt, như có từng con sâu nhot đang g*m c*n vào xương, lão Cửu hừ một tiếng từ trong cổ họng. Hắn duỗi tay kéo mặt nạ trên mặt ra, ném xuống đất.
Nghe được âm thanh, Thập Nhất mở mắt ra nhìn qua, nhìn thấy đối phương đã tháo xuống mặt nạ trên mặt, sắc mặt tựa lửa đỏ, hai mắt cũng đỏ bừng, đang khó nhịn mà thở mạnh.
"Thập Nhất." Đã nhận ra đối phương nhìn chăm chú, lão Cửu theo kia ánh mắt nhìn sang.
"Cửu sư huynh, ngươi cảm giác thế nào?"
"Nóng… nóng quá. Trong thân thể cứ như có rất nhiều ngọn lửa đang thiêu đốt. Ngươi thì sao?" Nhìn chằm chằm đối phương, lão Cửu hỏi.
"Ta… ta cũng vậy." Nói rồi, thân thể Thập Nhất run run, trực tiếp mềm oặt ngã xuống mặt đất.
"Thập Nhất…" Lão Cửu nhẹ gọi một tiếng, bò lại đây, xốc lên mặt nạ trên mặt đối phương, lộ ra gương mặt đẹp trai đỏ bừng của Thập Nhất.
"Chúng ta…. Có phải chúng ta trúng độc rồi không?" Nhìn lão Cửu, Thập Nhất buồn bực hỏi.
Tam thiếu không phải nói trong không gian có cơ duyên sao? Trong trong không gian của y không có cơ duyên, chỉ có cây đào có độc này thôi vậy?
"Thập Nhất." Lão Cửu nâng tay lên sờ sờ gương mặt nóng bỏng của đối phương, nhìn chằm chằm gương mặt thương nhớ ngày đêm này, hắn nuốt xuống hầu kết khô khốc.
"Làm sao bây giờ?" Bất lực mà nhìn lão Cửu, Thập Nhất không chủ ý hỏi.
"Thập Nhất, là thôi tình độc. Ta… chúng ta……" Nhìn đối phương, lão Cửu muốn nói lại thôi.
"Cái gì? Thôi tình độc?" Nghe thấy cái này, Thập Nhất ngây ngẩn cả người.
Nhìn phản ứng đơn thuần của đối phương, lão Cửu cười khổ. "Thập Nhất, ngươi cũng là người sắp 300 tuổi rồi. Không phải ngươi không biết l*m t*nh là gì đấy chứ?"
"Ta… ta……" Nghe được đối phương hỏi, Thập Nhất cắn cắn răng.
Nhìn thấy Thập Nhất vẻ mặt bộ dáng đều không được tự nhiên, lão Cửu cười khẽ. Hắn thò lại gần hôn hôn khuôn mặt nhỏ ngẩn ngơ của y. "Thập Nhất, để ta giúp ngươi, chúng ta cùng nhau giải độc, được không?"
"Chuyện này……" Thập Nhất nhíu mày, có chút do dự.
"Thuận Tử, ta…. ta thích ngươi. Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã thích ngươi rồi, nhưng ta biết, chúng ta đều là nam nhân, ta nói với ngươi, ngươi nhất định sẽ không tiếp nhận ta. Cho nên mấy năm nay ta vẫn luôn cũng chưa nói với ngươi. Nhưng bây giờ ta muốn cho ngươi biết cảm tình của ta đối với ngươi, cho ngươi biết ta thích ngươi." Lão Cửu ôm bả vai Thập Nhất, nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, nghiêm túc vô cùng mà nói từng câu từng chữ.
"Ngươi……" Nhìn bộ dáng nghiêm túc của nam nhân, Thập Nhất ngẩn người.
"Cố Tử, nhân lúc ta còn có một tia lý trí, nhân lúc bây giờ ta còn biết người trong lồng ngực ta là ngươi, ngươi đáp ứng ta được không? Ta sợ… nếu chốc lát nữa ta đánh mất lý trí, sẽ sức mạnh với ngươi." Ôm đối phương, lão Cửu thống khổ hỏi.
"Ngươi… ngươi muốn làm gì?" Nhìn đối phương, Thập Nhất không xác định hỏi.
"Ta muốn ngươi, Thuận Tử, ta muốn ngươi! Ta muốn ngươi!" Lão Cửu đứt quãng mà nói, tay đã bắt đầu xé kéo quần áo trên người đối phương.
"Đừng, đừng như vậy!" Cảm giác được dục chiếm hữu của nam nhân đối với chính mình, Thập Nhất đẩy đẩy bả vai đối phương, chỉ là y cứ mềm như bông, đôi tay căn bản dùng không ra lực.
"Thuận Tử, thật xin lỗi. Nếu có thể lựa chọn, ta cũng không muốn… dưới tình huống như vậy, ở nơi này muốn ngươi. Chỉ là… không thể lựa chọn, ta muốn đối xử dịu dàng với ngươi, ta không muốn làm ngươi bị thương… Thật xin lỗi." Lão Cửu dán bên tai Thập Nhất, nhẹ giọng mà nỉ non. Tay cũng đã lưu loát mà c** q**n áo của y ra.
Nghe được nam nhân nói như vậy, Thập Nhất hung hăng nhíu mày. Không tự giác mà nắm chặt vạt áo của nam nhân. "Cửu sư huynh!"
"Cố Tử, ta rất thích ngươi, vẫn luôn… vẫn luôn đều thích…. cho ta… cho ta được không?" Lão Cửu nhẹ nhàng hôn lên môi đối phương, thấp giọng mà dò hỏi, giữa ngôn ngữ tràn đầy tình cảm.
"Ta… ta……"
"Thuận Tử, ta là thật tình thích ngươi. Ta mau khống chế không được chính mình rồi! Ngươi đừng trách ta, đừng trách ta!" lão Cửu lại một lần hôn lên môi Thập Nhất.
"Ư… ưm……" Cảm thụ được đối phương hôn môi bá đạo đến cực điểm, Thập Nhất ngẩn người, ngây ngốc không biết nên ứng phó như thế nào.
Y bái nhập sư môn cũng được 200 năm. Cửu sư huynh mà y biết vẫn luôn là một người nam nhân tao nhã hòa nhã, hài hước thú vị, rộng rãi biết ăn nói, cẩn thận chu đáo. Lão Cửu bá đạo như vậy, si tình như vậy, lại bướng bỉnh như vậy, Thập Nhất trước nay đều chưa từng gặp qua.
Nhìn Cửu sư huynh quen thuộc mà lại có chút xa lạ như vậy, Thập Nhất cảm thấy có chút mờ mịt vô thố.
Hết chương 290.