【 chương 285】 Mặc Ngọc
Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Bích Thủy Sơn, động phủ của Mặc Ngọc.
Mặc Ngọc, đại đệ tử của Vương Tấn, thực lực Hóa Thần trung kỳ. Là người Vương Tấn tín nhiệm nhất trong Thập Tam Vệ, cũng là người đi theo Vương Tấn thời gian dài nhất, đã đi theo Vương Tấn 580 năm.
Trong động phủ của Mặc Ngọc, ngoại trừ bàn đá, ghế dựa, giường đá ra, còn có hai cái ao to, một cái trong ao chứa đầy nước thuốc màu đen, mà một ao khác lại là chứa đầy nước suối màu xanh biếc.
Thế nhân đều biết, đại đệ tử của Vương Tấn là kiếm tu, nhưng bọn họ lại không biết, ngoại trừ kiếm thuật ra, Mặc Ngọc còn hiểu được Ngự Thi thuật của Vạn Quỷ Tông. Mà giờ phút này, nước thuốc màu đen trong ao ngâm đó là thi khôi* do Mặc Ngọc luyện chế!
(*con rối bằng xác chết)
Mặc Ngọc lấy ra một ít thuốc bột, rót vào ao nước màu đen. Mười thi khôi trong ao lập tức mở hai mắt.
Nhìn thi khôi trong ao một đám sắc mặt trong sạch, hai mắt vô thần, Mặc Ngọc nhẹ nhàng cong cong khóe miệng. Một đám thi khôi này, y chính là mất thời gian mười năm a, rốt cuộc đã đại công cáo thành!
"Đang bận à?"
Nghe được giọng nói ôn nhuận sau lưng, ngón tay nắm bình thuốc của Mặc Ngọc không tự giác mà nắm thật chặt. Sửng sốt hơn nửa ngày, y mới chậm rãi xoay người nhìn về phía người tới.
Mặc Ngọc nhìn Vương Tấn đứng trước mặt mình, y cong lên khóe miệng, lộ ra nụ cười tuyệt mỹ. "Sư phụ."
"Ừ." Vương Tấn nhàn nhạt lên tiếng, trực tiếp đi tới trước mặt đối phương.¯\_(⊙_ʖ⊙)_/¯
"Ta…. ta đi tắm, rửa mặt chải đầu một chút." Mặc Ngọc có chút bất an mà nắm nắm góc áo, xoay người định đi. Nhưng eo y lại bị nam nhân ôm lấy từ sau lưng.
"Cùng nhau." Dán bên tai Mặc Ngọc, lời nói của nam nhân mang theo hơi thở nóng rực, trực tiếp thổi vào tai Mặc Ngọc.
"Ưm." Mặc Ngọc khẽ gật đầu, sớm đã đỏ mặt.
Vương Tấn cởi ra từng lớp quần áo trên người hai người, trực tiếp mang theo người bay vào ao suối màu xanh biếc……
Chờ đến khi Mặc Ngọc lại lần nữa mở mắt ra đã là ba tháng sau, từ trên giường bò dậy, y phát hiện bên người đã không còn bóng dáng nam nhân đâu.
Nhìn vị trí trống không bên cạnh, Mặc Ngọc khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi ghé vào trên giường, đôi tay quyến luyến v**t v* da thú trên giường, ngửi hơi thở nam nhân còn tàn lưu trên da thú.
Mặc Ngọc xuất thân nhà nghèo, mẫu thân là một người thường, sinh hạ y không bao lâu thì đã chết, phụ thân là một tu sĩ Ngưng Khí kỳ thích đánh bạc thành tánh, thiếu một số tiền lớn do đánh cuộc bên ngoài, thường xuyên sẽ bị đòi nợ tới cửa, cho nên thơ ấu của Mặc Ngọc là vượt qua trong tránh né chủ nợ và chuyển nhà hết lần này đến lần khác.
Năm Mặc Ngọc mười ba tuổi ấy, dung mạo y nẩy nở rất nhiều, thanh tú tuấn mỹ, là song nhi số một làng trên xóm dưới. Mà phụ thân Mặc Ngọc cũng nhìn ra giá trị của nhi tử, bèn trực tiếp đem bán y vào thanh lâu, kiếm lấy một số tiền lớn bán mình, cầm đi đánh cuộc.
Mặc Ngọc mười ba tuổi có tư chất tu luyện cực tốt, đã là tu sĩ Luyện Khí kỳ, làm sao có thể cam tâm ở thanh lâu làm tiểu quan kia chứ?
Vì thế, Mặc Ngọc trốn ra khỏi thanh lâu, chạy vào trong núi hoang, nhưng đáng tiếc, vẫn bị chủ thanh lâu mang theo người bắt được.
Bởi vì Mặc Ngọc đào tẩu, chủ thanh lâu bị chọc giận, trực tiếp bảo thủ hạ truy đuổi lại đây phế đi linh căn của Mặc Ngọc, hơn nữa, còn bảo năm tên hộ vệ kia c**ng b** Mặc Ngọc.
Vào ngay thời điểm nhân sinh Mặc Ngọc hắc ám nhất, bi thảm nhất, Vương Tấn xuất hiện. Cứu y trở về, thay đổi vận mệnh hắc ám, bi thảm của y.
Có lẽ, từ một năm mười ba tuổi kia, từ khi nam nhân xuất hiện trên núi hoang, cứu bản thân chật vật bất kham như vậy về, Mặc Ngọc đã yêu đối phương rồi. Chỉ là y biết, nam nhân không yêu y, nam nhân chỉ coi y trở thành đệ tử, trở thành là con cái mà bồi dưỡng y. Nhưng không sao, y có cả đời, y có thể chờ đối phương chú ý đến y, yêu y.
Vì thế, Mặc Ngọc trở thành đồ đệ đầu tiên của Vương Tấn, vẫn luôn ở bên người Vương Tấn, chờ đợi nam nhân cho y một ánh mắt, chờ đợi nam nhân cho y một tia ấm áp, một chút yêu thương.
500 năm trước, Vương Tấn đại chiến với tông chủ Vạn Quỷ Tông, Vương Tấn bị thương, yêu cầu điều dưỡng. Mà lúc ấy, Mặc Ngọc đã theo nam nhân hơn 50 năm, nam nhân phi thường tín nhiệm y, để y bồi bên người mình. Cũng là vào lúc ấy, Mặc Ngọc chủ động đem chính mình dâng cho đối phương.
Tuy Mặc Ngọc biết, nam nhân đối với y là nghĩa hơn yêu, nhưng y vẫn không hối hận mà đem chính mình cho đối phương, bởi vì y biết ngoại trừ Vương Tấn ra, đời này y cũng không thể yêu bất luận kẻ nào, bởi vì y biết, từ một khắc đối phương cứu y kia, cả đời này của y sẽ nhất định phải vì đối phương mà sống.
Sau đó, Vương Tấn vì con nối dõi, lấy thê tử, đón tiểu thiếp, hậu viện có vô số nữ nhân. Tuy Mặc Ngọc cảm thấy đau lòng, lại cũng chưa từng trách cứ đối phương, bởi vì y yêu chính là hèn mọn như vậy, cẩn thận như vậy. Y thậm chí không dám, không dám biểu lộ ra mình không vui trước mặt nam nhân, chỉ sợ bị đối phương ghét bỏ, bị đối phương chán ghét.
Sau đó nữa, nam nhân đã chết hai nhi tử, giết chính thê, đuổi đi tất cả tiểu thiếp, suy sút một thời gian. Mà ở khoảng thời gian này, Mặc Ngọc vẫn luôn đều bồi cạnh bên đối phương. Cũng là vì có Mặc Ngọc làm bạn, Vương Tấn đối với y càng tốt hơn trước, cũng càng săn sóc hơn.
Sau đó, bọn họ đi Vân Châu, tìm về nhi tử và con rể của nam nhân. Nam nhân vì bận tâm nhi tử, không lại cưới vợ nữa. Sau đó, nam nhân lại có cháu trai. Vì bận tâm cháu nên hắn cũng không lại cưới vợ. Cho nên, chậm rãi chậm rãi, bên người nam nhân chỉ còn lại một mình y.
Mặc Ngọc nhắm mắt lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n da thú, si ngốc mà cong lên khóe miệng.
"Ta… ta dùng cả đời chờ ngươi. Ngươi có một ngày nào đó có thể yêu ta không? Chỉ cần một ngày, một ngày là được rồi…." Nói đến đây, một nước mắt trong suốt rơi xuống trên tấm da thú.
"Ta hứa với ngươi cả đời."
Nghe thấy lời nói có khí phách kia, Mặc Ngọc đắm chìm trong suy nghĩ của mình hơi hơi ngây ngẩn một chút, chậm rãi mở hai mắt ra.
Nhìn nam nhân đứng ở mép giường, Mặc Ngọc cuống quít từ trên giường ngồi dậy.
"Sư phụ." Thật cẩn thận mà nhìn đối phương, Mặc Ngọc nhẹ gọi ra tiếng.
"Tỉnh rồi?" Vương Tấn khom người ngồi bên cạnh Mặc Ngọc, giơ tay lau sạch nước mắt trên mặt y.
"A…" Mặc Ngọc nhất thời có chút luống cuống tay chân, bởi vì y không nghĩ tới đối phương sẽ đi mà quay lại.
"Đột nhiên nhớ tới. Không lâu trước đây, ở Hỏa Lang thành bên kia có luyện chế cho ngươi một kiện pháp y, bị ta đặt trong động băng hàn dưỡng hơn 50 năm. Lúc này lấy ra tới cho ngươi mặc hẳn là thích hợp nhất." Nói rồi, Vương Tấn lấy ra một kiện pháp y cấp sáu màu xanh băng. Mặc Ngọc là tu sĩ hệ Băng, kết hợp với pháp y hắn dùng băng hàn dưỡng này không thể nào thích hợp hơn.
Pháp y vừa được lấy ra tới, hơi thở lạnh băng lập tức dật tản ra. Mặc Ngọc say mê mà hút một ngụm khí hàn băng nồng đậm kia, nhẹ cong lên khóe miệng. "Đa tạ sư phụ."
"Mặc vào xem." Vương Tấn kéo cánh tay Mặc Ngọc, giúp đỡ đối phương mặc vào xiêm y.
Mặc Ngọc để chân trần xuống giường, mặc vào pháp y của mình, đứng trước mặt nam nhân cho đối phương thưởng thức.
"Ừ, Ngọc Nhi thiên sinh lệ chất. Xứng với này xiêm y rất hợp, lại càng tăng thêm sức mạnh." Nhìn người trước mặt, Vương Tấn vừa lòng gật gật đầu.
"Ta… ta thích lắm." Mặc Ngọc vuốt góc áo, trên mặt toàn là nụ cười vui vẻ. Chỉ cần là nam nhân đưa cho y, y tự nhiên là thích vạn phần.
"Thích thì tốt." Vương Tấn đứng lên, duỗi tay sửa sang lại cổ áo cho đối phương, động tác thập phần ôn nhu.
"Sư phụ." Nhìn nam nhân gần trong gang tấc, Mặc Ngọc nhẹ gọi ra tiếng.
"Ngọc Nhi, thật xin lỗi, vẫn luôn đều khiến ngươi chờ ta."
"Không, không cần nói như vậy, ta cam nguyện, ta cam nguyện.", Mặc Ngọc lắc đầu, vội vàng phản bác.
"Nhưng còn muốn ngươi lại chờ ta thêm vài thập niên. Chờ đến khi Thiên Ý bình an trở về, ta cưới ngươi." Vọng vào đáy mắt Mặc Ngọc, Vương Tấn nghiêm túc mà hứa hẹn.
"Không, không thể, cưới ta đối với thanh danh ngài không tốt. Huống hồ…. huống hồ ta thân mình dơ bẩn, cũng không xứng làm bạn lữ ngài..." Nói đến chuyện này, Mặc Ngọc bất an mà cắn cắn môi.
Bọn họ là thầy trò mà, nếu để làm người ngoài biết nam nhân dan díu với đồ đệ, chuyện này đối với thanh danh của nam nhân thật sự không tốt.
Huống hồ, y không phải là thân thể hoàn bích, lại bị tú bà kỹ viện huỷ hoại thân mình, cả đời đều không thể sinh con nối dõi. Y như vậy làm sao xứng làm đạo lữ của hắn chứ?
"Ngọc Nhi." Vương Tấn nhíu mày, nhẹ gọi một tiếng.
"Sư phụ, như thế này là được rồi. Chỉ cần trong lòng ngươi nghĩ đến Ngọc Nhi, thường xuyên tới xem Ngọc Nhi là được. Thật sự, như vậy là được." Có thể nghe được đối phương nói những lời này, thật ra Mặc Ngọc đã rất thỏa mãn.
"Ngươi đó, luôn là ngốc như vậy." Vương Tấn nâng tay lên, đau lòng mà sờ sờ dung nhan khuynh thành của đối phương.
"Sư phụ, vậy… vậy ngài để Ngọc Nhi ngây ngốc như vậy bên cạnh ngài được không?" Nhẹ nhàng vòng lấy nam nhân eo, Mặc Ngọc thật cẩn thận hỏi.
"Được." Vương Tấn dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa ngạch văn giữa mày coa hình một đóa hoa mai của Mặc Ngọc, hắn nhẹ giọng nói được.
Nhiều năm như vậy, chính thê, tiểu thiếp, có ai có thể như Ngọc Nhi, không cầu danh phận, tri kỷ bồi cạnh bên người hắn?
Lại có ai có thể ép dạ cầu toàn, cũng không trách cứ, cũng không oán giận, một lòng chờ hắn như vậy?
Nhiều năm ở chung, Vương Tấn biết, Mặc Ngọc là đệ tử chân thành nhất, đặc biệt nhất. Cũng là người yêu nhất hắn, có thể vì hắn mà không màng tất cả. Cho nên, đối đãi với người này, Vương Tấn cũng vẫn luôn rất dụng tâm. Tuy nói thương tiếc so với tình yêu càng nhiều hơn một chút, nhưng cũng có yêu trong đó. Chỉ là hắn không yêu sâu sắc bằng đối phương mà thôi.
Nhận được câu trả lời của nam nhân, Mặc Ngọc cảm thấy mỹ mãn mà dựa sát vào trong lồng ngực đối phương.
Vương Tấn cúi đầu nhìn người trong lồng ngực, nhẹ nhàng xoa xoa sợi tóc của y. Bỗng nhiên, Mặc Ngọc trừng lớn hai mắt.
"Làm sao vậy Ngọc Nhi?" Cảm giác được đối phương không thích hợp, Vương Tấn hơi kinh hãi.
"Sư phụ. Hắn mở to mắt!" Nói rồi, Mặc Ngọc vung ống tay áo lên, một thi khôi xuất hiện một bên.
Nhìn thi khôi mở to mắt, Vương Tấn không khỏi nhướng mày. "500 năm. Nha đầu kia hẳn là đã chờ không kịp phải về tìm ta báo thù rồi."
"Sư phụ, ta nhất định giết nàng!" Nói đến chuyện này, đáy mắt Mặc Ngọc xẹt qua một luồng sát ý ngoan tuyệt. Muốn giết sư phụ y, vậy cần phải hỏi một chút xem kiếm của y có đáp ứng hay không!
Năm đó, Vương Tấn giết tông chủ Vạn Quỷ Tông, đem Vạn Quỷ Tông ngự thi bí cảnh đều đưa cho Mặc Ngọc. Cho nên, Mặc Ngọc học biết được thuật ngự thi này, có thể luyện chế và thao tác thi khôi. Mà giờ phút này, khối thi khôi bị Mặc Ngọc thả ra này không phải ai khác, đúng là vị tông chủ đại nhân của Vạn Quỷ Tông kia.
"Ha ha ha, bất quá là một nha đầu miệng còn hôi sữa thôi, có thể làm khó dễ được ta?" Năm đó lão tử của nó, tông chủ Vạn Quỷ Tông đều bị Vương Tấn hắn tiêu diệt. Một nha đầu mới lớn, Vương Tấn tất nhiên sẽ không đặt vào mắt.
"Nếu gã cảm giác được hơi thở của nữ nhi gã, sư phụ ngài vẫn nên cẩn trọng một chút đi." Nhìn nam nhân, Mặc Ngọc không yên tâm dặn dò.
"Ừ." Vương Tấn nhàn nhạt lên tiếng, trực tiếp ôm bên cạnh lên trên giường……
Hết chương 285.