“Thật sao?” Nghe thấy những lời ấy, khuôn mặt của Minh Châu hiện rõ sự ác liệt: “Có lẽ ngươi nói đúng, rồi sẽ có một ngày nào đó ta bị Cơ Vô Đạo g**t ch*t.
Ngươi tự xưng là người ở thế giới thực, cao hơn những người giấy như chúng ta.
Nhưng nếu vậy thì chắc ngươi không sợ chúng ta tấn công và thương tích nhỉ!”Trong lòng Ô Tiểu Tiểu run rẩy: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”“Không làm gì cả, ta chỉ muốn thử xem sao.” Nói xong, Minh Châu mỉm cười xinh đẹp với Ô Tiểu Tiểu.
Lần đầu tiên nàng giải phóng toàn bộ sức mạnh ra, đánh về phía nàng ta.“Không, không thể nào!
Ngươi chỉ là phàm nhân.
Sao ngươi có thể sử dụng pháp thuật?” Ô Tiểu Tiểu không thể tin nổi.“Ai biết được?
Có lẽ, tiểu thuyết ngươi đọc được chỉ là giả.”Thế rồi, Ô Tiểu Tiểu bị Minh Châu đánh trọng thương, ngã trên mặt đất không ngừng hộc máu.“Độ Ách.” Minh Châu rất hài lòng với kết quả mình làm ra, tâm trạng tốt nên nàng gọi hắn ta.“Ừ.” Không để ý đến lồng ngực đang chảy máu, Độ Ách nghiêm túc đáp lại Minh Châu.Bỗng, nàng ghét bỏ nhìn hắn ta: “Trước tiên ngươi cầm máu ở ngực lại đi, ghê tởm quá.”Chỉnh sửa tóc mai, Minh Châu lại nói: “Hãy trông coi nàng ta và giao nàng ta cho Cơ Vô Đạo khi nhìn thấy nó đi.
Để cho Ô tiểu thư ở thời hiện đại tự xưng là cao quý của chúng ta biết, rốt cuộc Cơ Vô Đạo đáng thương trong miệng nàng ta sẽ làm gì với nàng ta?
Nếu nàng ta muốn cứu Cơ Vô Đạo thì cũng phải chân thành cứu mới được!”Tức thì, vẻ mặt Ô Tiểu Tiểu tràn đầy sự hoảng sợ.Cho dù hiện tại nàng ta bị Độ Ách ảnh hưởng, trong lòng luôn hướng về Cơ Vô Đạo.
Nhưng ký ức cận kề cái chết của ngày đó khắc sâu quá rõ ràng.
Thế nên trong tiềm thức, nàng ta vẫn sợ cậu.
Đây là nguyên nhân vì sao nàng ta không dám tiếp xúc với Cơ Vô Đạo trong thời gian lâu như vậy.Nàng ta theo bản năng sợ hãi Cơ Vô Đạo.“Tốt lắm!
Ngươi mang nàng ta xuống đi!
Mà khoan, ngươi băng bó vết thương ở ngực trước đã.
Hiện tại ta không có tâm trạng, khi nào vết thương của ngươi lành lại thì ta sẽ tới tìm ngươi.”Thế rồi Độ Ách miễn cường rời đi và mang theo Ô Tiểu Tiểu.
Sau khi họ rời đi, biểu cảm trên khuôn mặt Minh Châu lập tức thay đổi.Thật ra, đáy lòng nàng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.Nàng có thể cảm giác được những gì Ô Tiểu Tiểu nói là sự thật.
Thậm chí, Ô Tiểu Tiểu còn nói từng có một nguồn năng lực kỳ lạ ra tay ngăn cản nàng ta khi nói sự thật.
Nhưng không biết vì sao, ở lần này thì thế lực đó lại không ngăn cản nàng ta nữa.Vì vậy chiếu theo nguyên tác, ở trên vòng quay vận mệnh đã định sẵn này, nàng sẽ bị Cơ Vô Đạo giết sao?“Ha ha!” Nghĩ đến những điều ấy, Minh Châu chỉ cười khẩy.Muốn giết nàng, vậy cũng đừng trách nàng ra tay trước!Sau khi trở về, Cơ Đàn Sinh không bế quan, hắn vẫn lẳng lặng chờ Minh Châu về phòng.“Sao chàng lại ngồi im ở đây không lên tiếng?” Minh Châu hoảng sợ, nũng nịu oán giận với hắn.“Nàng về rồi.” Cơ Đàn Sinh kinh ngạc trong nháy mắt, hắn còn tưởng rằng Minh Châu đi…Nhưng trở về nhanh như vậy, chắc chắn là không phải, Cơ Đàn Sinh rất vui mừng.“Đúng vậy!
Ta về rồi.” Minh Châu tiến lên, ôm lấy eo của Cơ Đàn Sinh rồi thấp giọng than thở: “Đúng rồi.
Chàng đã làm gì với Cơ Vô Đạo vậy?
Sao ta không thấy hắn?”Cơ Đàn Sinh nghe thế, nghĩ một chút mới nói: “Ta cho rằng việc nàng hôn mê bất tỉnh có liên quan đến Cơ Vô Đạo, cho nên ta phát lệnh truy nã.
Nhưng không ai tìm thấy Cơ Vô Đạo.”Thì ra là như vậy.“Sao thế?” Cơ Đàn Sinh hỏi.Minh Châu luôn ghét Cơ Vô Đạo.
Sao đột nhiên lại hỏi chuyện của Cơ Vô Đạo?“Ta…” Ánh mắt Minh Châu hơi tối lại.“Đàn Sinh.” Minh Châu mấp máy miệng: “Nếu đã phát lệnh truy nã rồi, vậy không bằng không làm thì thôi, trực tiếp phát lệnh truy sát đi!”Nếu muốn ra tay, vậy không bằng trực tiếp dồn cậu vào chỗ chết và giáng cho cậu một đòn mạnh.Về ý định dựa dẫm của Ô Tiểu Tiểu, Minh Châu khịt mũi coi thường.Nếu đã đắc tội, vậy không bằng trực tiếp giết đi.
Sao không loại bỏ mọi mối nguy ngay từ gốc của nó chứ?
Chỉ có những kẻ ngốc nghếch mới vòng vo dựa dẫm.Hơn nữa, trong tay nàng còn có át chủ bài Độ Ách đối phó với Cơ Vô Đạo!Vậy định mệnh là gì chứ?
Cho dù thật sự đã được định trước, vậy cũng phải thay đổi vì nàng.Về phần Cơ Vô Đạo có ý nghĩ muốn giết nàng giống tiểu thuyết Ô Tiểu Tiểu nói hay không, Minh Châu không muốn truy cứu đến cùng.
Nàng chỉ biết rằng tất cả những kẻ thù tiềm tàng có thể đe dọa nàng đều là đối tượng nàng muốn tiêu diệt.Ở quỷ giới, quỷ khí dày đặc.Một nam nhân mặc áo choàng đen đứng trước hồ máu, khuôn mặt nam nhân tuấn mỹ tối tăm, mà trên khuôn mặt tái nhợt đó lại không có chút biểu cảm gì.
Ánh mắt cậu bình tĩnh nhìn đàn quỷ khóc lóc kêu gào, lần lượt bị ném vào hồ máu dưới sự điều khiển của hắn ta.
Trong chốc lát, chúng biến thành những bộ xương trắng xoá trong hồ máu đang sôi sùng sục, gió lạnh thổi qua, xương trắng trong nháy mắt tiêu tán và hoà vào trong hồ máu.“Tôn chủ.” Một vị quỷ vương cụt mất một cánh tay cẩn thận nhìn nam nhân này: “Vẫn muốn tiếp tục sao?
Nếu cứ tiếp tục, kế tiếp cũng chỉ có những tiểu quỷ không có tu vi.”Nam nhân trở thành tôn chủ không ai khác chính là Cơ Vô Đạo đã bước vào quỷ giới.Cơ Vô Đạo không trả lời gã, cậu nhẹ nhàng khua ống tay áo, phía trên hồ máu lập tức nổi lên một trận gió lạnh gào thét.
Năm ngón tay hoá thành móng vuốt, một viên ngọc màu đỏ như máu lọt vào trong tay cậu.Vật này được tạo thành từ năng lượng âm khí của nhóm quỷ kia.
Có nó rồi, trong vài ngày tới, cậu hoàn toàn có thể vượt qua rào cản giữa quỷ giới và Độ Liên giới.