Chưa kể, lệnh truy nã Cơ Vô Đạo bên trong còn có tội danh nặng nhất là tội danh ám sát chủ mẫu.“Chết tiệt!” Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Ô Tiểu Tiểu siết chặt nắm đấm: “Quả nhiên là mẹ kế ác độc khiến cho Cơ Vô Đạo trở nên tàn độc, Cơ Vô Đạo đã đáng thương như vậy, mà nàng ta vẫn không chấp nhận hắn sao?
Thật sự là, thật sự là quá đáng.”Chẳng trách khi đối phó với nguyên chủ và Cơ Đàn Sinh, Cơ Vô Đạo chỉ hung bạo tra tấn rồi giết cho xong việc.
Nhưng đối với Khương phu nhân, cậu lại đưa nàng trở về quỷ giới.
Cho dù trong tiểu thuyết miêu tả rất mơ hồ, nhưng Ô Tiểu Tiểu gần như có thể đoán được hoàn cảnh bi thảm của Khương phu nhân.Dù sao, nhiều khi chết lại là một món quà.
Sống không được, chết không xong mới là chuyện đáng sợ nhất.“Hừ!
Nữ nhân ác độc, bây giờ ngươi có thể dựa vào Cơ Đàn Sinh.
Chờ đến khi Cơ Vô Đạo trở về, xem ngươi có thể ăn được trái gì tốt.”“Nhưng…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ô Tiểu Tiểu khổ sở: “Rốt cuộc Cơ Vô Đạo đã đi đâu?
Sao tìm khắp nơi rồi mà vẫn không thấy hắn?”Cơ Vô Đạo được Ô Tiểu Tiểu và mọi người trong địa phận nhà họ Cơ quan tâm không ít.
Nhưng cậu rốt cuộc đang ở đâu?Câu chuyện bắt đầu khi Minh Châu được trở lại nhờ vào máu trên đầu quả tim của Độ Ách hai mươi năm trước.Hai mươi năm trước, một biến số đột nhiên xuất hiện trong dòng quỹ tích thời gian đang phát triển bình thường.
Mà trong đầu Cơ Vô Đạo thuở nhỏ chợt tràn vào một lượng lớn những ký ức xa lạ.Đó là một vùng đất hoang bao phủ đầy sương mù ma quái và đen tối.Có hai quả trên một cái cây khổng lồ cao tới tận trời.
Một quả vàng ươm và sáng bóng, một quả màu đen tối tăm.Sau đó, một tôn giả Phật môn đội bão cát đầy trời tới nơi này.“Đây là thánh quả trong lời nói tiên tri sao?
Nó có thể huỷ diệt thế gian hay có thể tu thành Phật?” Vẻ mặt vị tôn giả ôn hoà nhìn quả vàng ươm lấp lánh: “Quả này có năng lượng công đức.
Nếu có thể mang về Phật môn để ươm mầm, vậy thì trong Phật vực của chúng ta chẳng phải là có thêm một vị Phật tử sao.
Nhưng còn quả này…”Ánh mắt của vị tôn giả chán ghét nhìn quả màu đen tối tăm kia: “Ta sợ lời tiên tri huỷ diết thế gian là do nó gây ra.
Nếu hiện tại ta phá huỷ, liệu ta có thể xóa sạch mọi thứ khởi nguồn từ nó không?”Vị tôn giả ra tay, những pháp ấn bằng vàng của Phật được in lên quả màu đen tối tăm.Có lẽ quả đó sinh ra đã phi phàm, nhưng dù sao nó cũng chưa thành hình trọn vẹn, chưa ra đời thì làm sao có thể trở thành đối thủ của vị tôn giả phật môn đang muốn trấn áp nó chứ?
Ý thức nông cạn mới sinh ra của nó chưa kịp kêu lên đau đớn thì đã bị vị tôn giả xua tan hoàn toàn.Sau ngàn năm, nó trôi dạt trong thế gian một cách vô định và theo bản năng hấp thụ linh hồn tội lỗi ở thế gian rồi sinh ra tà khí.Cho đến hơn mười năm trước, ý thức nông cạn mà nó ngưng tụ được đã bị hấp dẫn bởi bản tính bẩm sinh đã lạnh bạc của Hiên Viên Ngọc và đầu thai thành con của bà ta và Cơ Đàn Sinh.Đây chính là lúc Cơ Vô Đạo ra đời và cũng là nguyên nhân tại sao cậu vừa sinh ra đã biết được nguyên nhân.Nhưng khi đó, cậu vẫn ngu ngốc không rõ con đường phía trước, cũng không biết đường lui.
Chỉ hành động theo bản năng và từ những ký ức thỉnh thoảng hiện lên trong tiềm thức.Cho đến ngày hôm đó, quỹ đạo vận mệnh của cậu bị thay đổi, cậu bị sức mạnh của đứa con vận mệnh trấn áp dần dần quay trở về.Ký ức của hơn một ngàn năm và một số lượng lớn ký ức truyền thừa tràn vào trong đầu của cậu, Cơ Vô Đạo vừa sợ hãi vừa bối rối.
Trong vô thức, cậu chạy tới một nơi đầy chướng khí và không có lấy một ngọn cỏ.Mà nơi này, chính là điểm yếu của Độ Liên giới và Quỷ giới.Ở chỗ này, Cơ Vô Đạo như cá gặp nước, cậu theo bản năng bắt đầu hấp thu quỷ khí ở đây.
Khi cậu vượt qua kết giới mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, lúc tiến vào bên trong quỷ giới, cậu mới chậm chạp phản ứng…Cậu đã thực sự trưởng thành.Ở Triều Âm Các, Cơ Đàn Sinh còn chưa đi tìm Độ Ách gây rắc rối, y đã tự dâng mình tới.“Độ Ách, sao ngươi dám to gan lớn mật ra tay với Minh Châu.” Cơ Đàn Sinh chán ghét nhìn Độ Ách: “Nếu ngươi thức thời, bây giờ lập tức lấy máu trên đầu quả tim trên người nàng ra.
Nếu không, cho dù ở phía sau ngươi có Thiên Âm Tự thì ta cũng sẽ giết ngươi bằng mọi giá.”Độ Ách lắc đầu, sắc mặt bình tĩnh nhìn Cơ Đàn Sinh: “Cơ thí chủ, không phải ta không muốn, mà là máu trên đầu quả tim của ta đã bị Minh Châu hấp thu hết rồi.”Quả mà Minh Châu ăn lúc rời đi hai mươi năm trước, chính là linh hạch trong cơ thể Độ Ách.
Đó cũng chính là tinh hoa y được Thiên Đạo ban tặng khi y mới thai nghén.Khi Minh Châu ăn linh hạch thì nàng sẽ hoàn toàn thoát khỏi trói buộc của phàm nhân, sinh ra linh cốt tinh khiết.
Mà máu trên đầu quả tim của Độ Ách trong cơ thể nàng, sẽ trở thành chất dinh dưỡng ban đầu khi linh cốt mới sinh.“Lời này của ngươi là có ý gì?” Trong lúc hai người giằng co, Minh Châu nghe thấy rõ ràng.
Đương nhiên, lúc này nàng còn không có ý thức được.
Vì hiện tại tai và mắt của nàng tinh đến mức không giống phàm nhân, thậm chí còn giỏi hơn rất nhiều tu sĩ có tu vi nông cạn.“Minh Châu.” Độ Ách si mê gọi Minh Châu.
Ánh mắt y nhìn nàng phức tạp vô cùng, mang theo hoài niệm sâu sắc đã lâu không gặp, nàng nhìn thẳng mà không hiểu được.“Minh Châu, nếu dự đoán của ta là đúng, hiện tại hẳn là nàng có thể cảm nhận được sự tồn tại của linh lực.”