Ra khỏi y quán, hai người ôm đứa trẻ vẫn còn ngủ quay về, đi đến trung tâm trấn thấy người của Trần gia đang vội vã tìm kiếm khắp nơi, hai người cũng không hé răng.
Ở trên đường Đồ Tiểu Quỳ tỉnh lại, đại khái là đang ngủ nghe được mùi hương trên người mẫu thân mình, lúc mở mắt cũng không khóc, chỉ là tinh thần bị khô héo.
Đồ Đại Ngưu gọi bé: “Tiểu nha đầu, phụ thân ôm con nhé? Lại đây.” Hắn vỗ vỗ tay, thăm dò đưa tay đỡ nách của con bé, may mà bé không phản kháng, vào lòng phụ thân bé cũng ngoan ngoãn ngồi, không lên tiếng, dù dỗ thế nào cũng không nói chuyện.
Hai phu thê nhìn nhau, không giữ được bình tĩnh.
“Sau khi tỉnh lại có nói chuyện không?” Đồ Đại Ngưu hỏi Hứa Nghiên.
Hứa Nghiên cau mày: “Không, khóc dữ dội, nhận ra được người, ta hỏi con bé cũng không nói.”
Nếu không phải sắp về đến nhà, hai người đã quay đầu trở lại trấn tìm đại phu.
Đầu thôn không có ai, càng về cuối thôn càng náo nhiệt, đều đang xem lão bà tử bị trói tay chân nằm trước cửa Đồ gia, thân thể đầy bẩn thỉu, Hứa Nghiên vẫn luôn quan sát phản ứng của Tiểu Quỳ, vào thôn bé không phản ứng, nghe thấy tiếng người nói chuyện sẽ ngẩng đầu nhìn người, thấy đông người thì có chút co rúm lại nhưng vẫn đảo mắt nhìn ngó, thấy người nằm trước cửa nhà, mới sợ hãi nhào vào lòng mẫu thân nhắm mắt khóc lớn.
“Không sợ không sợ, con xem, phụ thân đánh bà ta, để bà ta ức h**p Tiểu Quỳ chúng ta, phụ thân trả thù cho con.” Thấy phản ứng này của bé, Hứa Nghiên vừa đau lòng vừa thở phào nhẹ nhõm, vẫn ổn, không sợ người quen biết, không bài xích gặp người.
Hai người ôm con xuống xe bò đi về nhà, ai gặp được đều hỏi đứa trẻ thế nào, Đồ Đại Ngưu thấy Trần bà tử thì mặt đen lại, chỉ đành để Hứa Nghiên vừa dỗ con vừa trả lời: “Không có chuyện gì lớn, chỉ là bị dọa sợ thôi, hôm nay thật sự làm phiền các người rồi.”
“Chuyện nhỏ thôi, đứa trẻ không sao là tốt rồi.”
Còn có người nói: “Trói bà tử điên đó vào cột mà quất roi, quất chết bà ta đi, dám trộm con người khác, già rồi điên rồi còn làm chuyện xuống địa ngục này, đáng đời bị đánh chết.”
Bọn họ đều nghĩ đồ đại ngưu sẽ đánh chết lão bà tử này, chuyện này không phải là không có, có thôn có trộm vào hay người bỏ thuốc mê chó, liền bị trong thôn xử lý rồi chôn, người trong thôn không nói ra, không ai biết người này đi đâu, nếu là trước khi Trương Mạn quay về, Hứa Nghiên tin hắn có thể lỡ tay đánh chết người, bây giờ thì không, hắn lo lắng cho gia đình.
Đầu của Trần bà tử bị hói một mảng, mặt cũng đầy dấu tát, quần áo không vá víu dính đầy bùn, trong bộ dạng này, thấy Hứa Nghiên ôm con đến còn giãy giụa ngồi dậy, miệng kêu: “Đứa trẻ, tôn nữ, a nãi đưa con đi tìm phụ thân con, hắn nhớ con lắm, mau, trả đứa trẻ cho ta.”
Nói đến phía sau vẻ mặt trở nên dữ tợn, tay bị trói ngược ra sau vẫn giãy giụa muốn đến giằng lấy đứa trẻ, chân bị trói thì quỳ xuống đất lê lết cũng bò về phía này, dường như không biết đau, Đồ Đại Ngưu đá một cái, bà ta lại nằm vật xuống đất, vẫn giữ tư thế cong hai chân.
“Ôm Tiểu Quỳ vào trong, đừng để con bé thấy.” Hắn dùng cằm chỉ vào trong nhà.
Hứa Nghiên ôm Tiểu Quỳ vào cửa, người đều đứng ngoài, bên trong nhà lại không có ai, ôm con vào nhà tìm ra một chiếc khăn mồ hôi Đồ Đại Ngưu không dùng, chờ Tiểu Quỳ không khóc nữa, nàng đặt bé ngồi trên giường, nhìn chăm chú vào mắt của bé nói: “Mẫu thân đi giúp con đánh người xấu được không? Người xấu đánh Tiểu Quỳ của chúng ta, mẫu thân liền đánh bà ta.”
Thấy tiểu nha đầu không nói nhưng cũng không khóc nữa, Hứa Nghiên nói tiếp: “Mẫu thân đi đánh bà ta, nhưng Tiểu Quỳ phải mở miệng nói chuyện, con không nói gì thì mẫu thân không hiểu đầu.”
Bé vẫn nhìn chằm chằm vào mình, nhưng miệng đã động đậy, chỉ là không phát ra tiếng, “Móc ngoéo nhé, mẫu thân đánh bà ta, con đừng sợ hãi, không sợ hãi nữa thì mở miệng gọi mẫu thân, lại đây, móc ngoéo.” Hứa Nghiên đưa tay ra trước mặt Tiểu Quỳ, thấy bé đưa bàn tay nhỏ của mình chạm vào tay mình, thở phào một hơi, ôm lấy mặt bé, hôn mạnh một cái lên trán không bị thương: “Bảo bối của ta thật giỏi.”
Đồ Tiểu Quỳ dưới sự dẫn dắt của mẫu thân mình, cuối cùng cũng mím cái miệng giống hệt mẫu thân cười nhẹ một chút.
Ôm bé ra cửa, Đồ Đại Ngưu buông tay hỏi: “Sao lại ra ngoài?”
“Ta đến đánh, chàng ôm Tiểu Quỳ.” Đưa đứa trẻ cho hắn, bước lên nhét khăn vải vào miệng lão bà tử, tránh bà ta la hét lớn làm đứa trẻ sợ hãi.
Xách cổ áo bà ta lên, đối diện với đôi mắt không biết hối cải kia, nghiến răng tát mạnh một cái: “Để bà trộm con ta.” Trở tay lại tát thêm một cái: “Để bà độc ác muốn bịt chết con ta.”
Tát xuống hai cái thật mạnh, tay không còn run rẩy vì tát người nữa, nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy buổi sáng, “chát chát” thêm hai cái tát: “Bà còn lắc lắc con ta, bà cái lão yêu bà này, đáng đời nhi tử bà chết sớm, tuyệt tự tuyệt tôn, đều là ngươi không tích đức.”
Nghe câu này, ánh mắt Trần bà tử lập tức hiện lên vẻ hung dữ, giãy giụa muốn đến đánh người, bị Đồ Đại Ngưu bên cạnh giẫm chân xuống đè lại, Hứa Nghiên thấy sự thay đổi trong ánh mắt bà ta, nghi ngờ bà ta giả điên, cơn giận xông lên đầu, véo vào da cổ họng bà ta tát mạnh, đánh đến rụng cả răng, trong ánh mắt bà ta vẫn không phục, không có sợ hãi.
Hứa Nghiên lại lăng mạ nhi tử bà ta, quả nhiên ánh mắt lại thay đổi, nàng quay đầu nhìn Tiểu Quỳ, tiểu nha đầu mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm mình, lại nhìn người đang nằm dưới đất, bé không sợ hãi khi thấy lão bà tử này nữa.
Làm động tác móc ngoéo ra hiệu với con bé, ra vẻ con bé không gọi mẫu thân thì sẽ không dừng tay, tiểu nha đầu đưa hai tay ra kêu: “Mẫu thân, ôm.”
Mũi cay cay, chớp mắt hai cái lau nước mắt đi, ôm Tiểu Quỳ hôn một cái, rồi cúi người bịt miệng mũi lão bà tử này, thấy bà ta trợn trắng mắt mới thu tay lại.
Nói với Đồ Đại Ngưu, người vẫn luôn không dám ra tay sợ đánh chết người: “Bà ta đã nhớ nhi tử bà ta như vậy, trộm đứa trẻ cũng không tìm được chỗ, chúng ta đưa bà ta đi xem một chút, mang theo khảm đao, giúp nhi tử bà ta sửa lại bia mộ, cũng để nhi tử bà ta biết một phen khổ tâm của mẫu thân hắn.”
Nữ nhân nằm dưới đất nghe xong lăn lộn tại chỗ, miệng ngậm khăn vải phát ra tiếng “ô ô” tuyệt vọng.
Vào nhà nấu thuốc, kêu Đồ Đại Ngưu ôm Tiểu Quỳ, Hứa Nghiên đút, khiến đứa trẻ khóc oa oa, tay đẩy mẫu thân bé, miệng gọi phụ thân, bộ dạng thảm thiết này của bé lại khiến ba người cười đỏ cả mắt, cuối cùng cũng có dáng vẻ trẻ con rồi.
Chơi với Tiểu Quỳ một lúc lâu, chờ thuốc an thần có tác dụng, con bé ngủ say thì để a gia bé trông chừng, Đồ Đại Ngưu ném lão bà tử lên xe bò, cùng Hứa Nghiên dắt bà ta đi đến mộ nhi tử bà ta.
Lão bà tử này trước hết giả chết nằm trên xe bò, càng gần đến nơi càng vui vẻ, Hứa Nghiên giật khăn vải trong miệng bà ta ra, nghe bà ta lẩm bẩm không rõ ràng: “Nhi tử ta, ta không tìm thấy nhi tử ta nữa rồi.” Lại khóc lóc muốn kéo Hứa Nghiên: “Nhờ có tức phụ, cảm ơn ngươi đưa ta đến tìm nhi tử ta.”
Hoàn toàn quên mất chuyện Hứa Nghiên đánh bà ta.
Hứa Nghiên hỏi Đồ Đại Ngưu: “Bà ta đây là điên thật hay giả điên?”
“Chắc là điên thật.” Hắn quay lại nhìn con đường đã đi, nói: “Con đường này hoàn toàn không cùng hướng với chỗ bà ta đi buổi sáng.”
Kéo người dưới sự dẫn dắt của Hứa Nghiên tìm thấy mộ Trần Bảo Vũ, lúc bà ta ôm bia mộ vừa khóc vừa cười, Hứa Nghiên nói bên tai bà ta: “Bà trộm con ta, ta hủy bia mộ nhi tử của bà, đây là nghiệt chướng bà tạo ra.”
Đồ Đại Ngưu chém một nhát đao xuống, “bốp” một tiếng, lão bà tử này tức đến hôn mê bất tỉnh.
Hai người lại dắt bà ta về phía trấn, đi thẳng đến nha môn báo quan, tố cáo bà ta bắt cóc trẻ con, sau khi hỏi thăm sơ qua, lại có Cố Thanh ở đó, trực tiếp tống vào đại lao.
Lúc bước ra khỏi nha môn, nghe thấy tiếng gào khóc không có trật tự bên trong, Hứa Nghiên nghĩ: dù trước kia còn một tia tỉnh táo, bây giờ cũng nên hoàn toàn điên rồi.
Lúc nhón chân lên xe nàng mới cảm thấy đau ở lòng bàn chân, trốn sau lưng Đồ Đại Ngưu cởi giày ra xem, vớ dính bùn nước đều bị nhuộm đỏ.