Thanh toán xong, Hàng Thành Văn gọi một người lại, dặn: “Để mọi người đến nghỉ chân dưới cây hòe lớn một lát, bò cũng được tháo cương đưa vào đầm tắm rửa, lát nữa ta đến rồi sẽ thúc ngựa đi về trấn.”
“Vâng, chủ tiệm cứ việc.”
Khi hắn ta theo Đồ Đại Ngưu đến nhà của hắn lần nữa, Hứa Nghiên đang đội nón rơm hái rau trong vườn rau trước cổng, sáng hôm qua vườn rau được tưới nước, thời tiết lại nóng, dưa chuột vàng khô có thể ăn được chỉ sau một đêm, tối qua mới hái một lượt, giờ lại hái được nửa thúng.
Đồ Đại Ngưu đi giúp nàng xách cái thúng ra, phủi vành nón nói: “Chạy ra hái rau lúc mặt trời đang gay gắt, lại không gấp nấu ăn, ngốc rồi sao?”
Cả hai cùng bước vào nhà chính, Hàng Thành Văn không vòng vo, hỏi lại một lần nữa câu hỏi mà trước đó hắn ta đã hỏi Đồ Đại Ngưu, nhưng khéo léo hơn một chút.
Hứa Nghiên nghe xong, đáp: “Đứa ngoại sanh kia theo ta học cũng được một năm rồi, cứ ngắt quãng, không có gì chính quy, cũng chỉ học được Thiên Tự Văn, có thể nhận mặt chữ hết nhưng không thể viết được toàn bộ, tỷ tỷ của thằng bé lớn tuổi hơn một chút, lại giỏi hơn thằng bé một chút.”
Nàng suy nghĩ rồi tiếp lời: “Huynh nói để hai chất nữ đến chỗ ta học nhận mặt chữ là đã xem trọng ta rồi, nhưng huynh thấy đó, con của ta còn nhỏ, không rời người được, Bình Hòa với Hồng Quả cũng là ta dạy vài ngày lại phải nghỉ một ngày, tinh lực không đủ, ta cũng không thể chạy lên trấn, mà để hai tiểu cô nương ngồi xe bò về thôn cũng mệt nhọc chưa nói, lại còn không an toàn.”
Nghe những lời này, Hàng Thành Văn liền hiểu ý, cũng thôi không đề cập nữa, “Cũng phải, là ta đã không chu toàn, tẩu tử nhà muội còn chưa biết, ta về nói rõ với nàng ấy trước, nếu nàng ấy đồng ý, ta đoán chừng cũng tìm được nữ nhân ở trên trấn biết chữ, tạm thời cứ liệu vậy đã.”
Hứa Nghiên biết “liệu vậy” mà hắn ta nói là giữ thể diện cho mình, cũng thuận theo lời hắn ta: “Tiểu cô nương học nhận mặt chữ yêu cầu không cao, nữ nhân nào đọc được viết được là có thể đảm nhiệm.”
“Aiz, được, vậy ta đi đây, ông trời đáng ghét này nắng quá, nắng gắt còn phải chịu đựng, lại chẳng dám mong mưa.” Hắn ta lại than phiền vài câu, cầm ống trúc đựng nước đậu xanh lên uống một hơi hết sạch, vỗ bụng định đi, nói với Đại Ngưu đang tiễn hắn ta ra cửa: “Huynh đệ, đã làm phiền ngươi cả buổi rồi, đừng tiễn, vào nhà tránh nóng đi.”
“Ca, khoan đã, cầm dưa chuột đi đi, trong nhà ăn không hết cũng phải cho người ta, huynh cho người làm ăn cũng để lại tiếng tốt, vừa lấp đầy bụng, lại giải khát.” Hứa Nghiên đổ số dưa chuột hái tối qua và số vừa hái còn ấm nóng vào một cái thúng rách, “Ăn hết dưa chuột thì cái thúng này cũng có thể vứt đi rồi.”
“Được, đa tạ đệ muội.” Hắn ta vỗ vỗ vào ngực Đồ Đại Ngưu.
Tiểu Quỳ đã biết ngẩng đầu, mỗi sáng thức dậy liền tự nằm trên giường ngậm ngón tay ù ù la la tự nói tự cười, cũng không cần ai đáp lại, đạp chân đá tấm chăn nhỏ đắp trên người ra, cho đến khi đánh thức phụ thân của mình, hắn nhắm mắt lại ôm con bé úp sấp lên người mình, mặc cho tiểu nha đầu ngẩng đầu nhìn hắn, vụng về cào mặt hắn, hoặc túm túm chút lông ngực.
Khi ngẩng đầu mệt mỏi thì con bé lại úp xuống người phụ thân, cứ thế mà nhắm vào hạt lạc để m*t, làm Đồ Đại Ngưu vừa nhột vừa cắn răng cười, hễ cười thì trên người hắn lại rung lên, sự phập phồng ở ngực khiến tiểu nha đầu thấy dễ chịu, dù m*t không ra sữa cũng làm ngực phụ thân ướt sũng nước dãi, Đại Ngưu cũng không chê.
Có hắn dỗ đứa nhỏ, Hứa Nghiên liền dậy trước sửa soạn cho bản thân, sau đó bưng chậu nước đến rửa mặt rửa mông cho tiểu nha đầu, cất tiếng nói với nam nhân đang nằm trong giường: “Dậy đi, thỏa cái cơn nghiện cho bú là đủ rồi, còn muốn hồi vị nửa ngày nữa ư?”
“Cười không ra hơi rồi, không dậy nổi, kéo ta một cái mới có thể dậy.” Hắn chống đầu nhìn mẫu thân của con mình vén tã lót trên đùi tiểu nha đầu đi rửa, còn cúi xuống ngửi, lúc cúi người yếm lót hơi trễ xuống, để lộ một vệt trắng mịn sâu hun hút, hắn nuốt ực một tiếng rõ to.
Hứa Nghiên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt theo tầm nhìn của hắn dịch xuống, liền hiểu ra nguyên do, nàng thong thả sửa lại dây buộc, ngón tay có như không có lướt qua khe hở, nhưng mắt lại dán vào nam nhân, từ mặt đến b* ng*c còn dính nước dãi, rồi tầm mắt lại đi xuống.
Đồ Đại Ngưu bị nhìn đến mức không tự chủ được khép chặt hai chân, ho một tiếng rồi ngồi dậy bước xuống giường, cũng không cần người kéo nữa.
Nghe thấy nữ nhân cười khẽ, hắn cũng không giận, bước tới ôm lấy đứa trẻ, ánh mắt lướt qua g* b*ng đ** đang nhô lên, ưỡn ngực, “Ta cũng có, chỉ là không trắng không mềm, ta cũng không đến nỗi thèm thuồng như thế.”
“Ừm, hàng không thèm, nửa đêm sờ lên cũng là vì tay không có chỗ đặt, đặt trên người mình thì lại cấn.”
Đồ Đại Ngưu nghẹn lời, để tránh ban đêm bị đánh tay, hắn thức thời không mạnh miệng nữa.
Đồ lão hán đợi một lúc lâu, đại tôn nữ vẫn chưa ra, trong phòng lại nghe thấy tiếng rì rầm của con bé, chỉ cho là lại tắm rồi, tiểu nha đầu hễ chạm nước là vui, còn thích ù ù la la nói chuyện, ông vào bếp xào rau xong, bày hết lên bàn thì người mới ra.
Hứa Nghiên ôm đứa trẻ, Đồ Đại Ngưu xách chiếu và chăn, trải xuống đất xong mới đi ra hậu viện rửa mặt, đặt Đồ Tiểu Quỳ lên chiếu, Hứa Nghiên chào lão đầu, “Phụ thân, chúng ta ăn trước đi, không đợi Đại Ngưu.”
“Quỷ lười đó, con ăn trước đi, ta xem Tiểu Quỳ”, ông ngồi trên chiếu sờ tay sờ chân trêu tiểu nha đầu khúc khích cười, còn bưng bát cơm ngồi bên cạnh con bé ăn, cố ý phát ra tiếng húp soạt để thu hút tiểu nha đầu nhìn theo ông.
Sau bữa cơm, người rửa bát thì rửa bát, người cho lợn ăn thì cho lợn ăn, Hứa Nghiên ôm cô nương của nàng đi nhổ một nắm cỏ ném vào chuồng nuôi thỏ, đúng vậy, thỏ đã được nuôi sống, chỉ là chúng luôn muốn đào hang trốn, may mà tường chuồng lợn được xây bằng gạch xanh, nền đất lại lát bằng đá và gạch, nên việc đào hang chưa từng thành công, trong tiếng lợn ủn ỉn chúng cũng quen với cuộc sống ăn vài nắm cỏ xanh mỗi ngày, hoàn toàn an cư lạc nghiệp trong cái chuồng lợn trống này.
Thỏ nhỏ, tiểu nha đầu không nhìn thấy, cũng không hứng thú, nhưng lại thích lùa bò, Hứa Nghiên tháo dây cương bò buộc ở cột, lùa bốn con bò ra khỏi cổng, đi theo sau chúng, ôm tiểu nha đầu đứng, đỡ cổ và vòng tay quanh mông của bé, cho tựa vào lòng mình, nhìn bé vung tay nhỏ khúc khích cười vui vẻ, lúc bò kêu thì bé giật mình mở to mắt, miệng cũng a a theo hai tiếng.