Trên bàn ăn, Tề Cam Lan sốt sắng chạy đi thêm cơm cho mọi người, khi nghe Đồ lão hán nói bánh thịt bò ngon, hắn liền chen lời giới thiệu có một tiệm bán bún thịt bò cũng ngon, hôm khác hắn sẽ đến đón a gia đi nếm thử. Nghe nhạc mẫu nói trưa mai sẽ đi thăm đại cữu tử, hắn cũng chen lời hỏi còn thiếu gì không, có cần hắn đánh xe bò đưa bọn họ đi không. Nhưng khi Đồ Đại Ngưu hỏi trưa mai làm món gì, những người khác đều nhân cơ hội gọi món mình thích, hắn ngược lại im lặng không hé răng, lúc này ngay cả Tiểu Quỳ cũng nhận ra có điều không ổn.
Khi tiễn hắn ra cửa, nàng hỏi đi hỏi lại, câu trả lời nhận được đều là nàng đã nghĩ nhiều. Tề Cam Lan nói: “Ta là nữ tế mới, không thể rửa tay nấu ăn thì thôi, nào dám được đà lấn tới còn gọi món.”
Tiểu Quỳ bị chọc bật cười, khẽ đấm hắn một cái, “Đừng nói vẻ tội nghiệp vậy chứ, phụ mẫu ta đâu có coi chàng là người ngoài.”
Hắn ừ ừ hai tiếng đánh trống lảng, hỏi: “Trưa mai nàng có đi đưa cơm cho đại đệ không?”
“Đi, thân thể ta khỏe, ngồi xe bò không sao cả.” Tiểu Quỳ còn tưởng hắn sợ nàng bị xóc nảy.
“Đường đến thư viện còn đẹp, xe bò đi chậm cũng không xóc.” Tề Cam Lan vén tóc Tiểu Quỳ rủ xuống ra sau tai, nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai, cúi đầu hôn lên trán nàng một cái, xoa xoa bụng nàng đang nhô lên, nói: “Vào nhà đi, ta về đây, trưa mai không đến gây rối, chiều tối ta sẽ về sớm từ y quán để ở bên nàng.”
“Không cần cố ý về sớm, có phụ mẫu a gia đệ đệ ở bên ta, chàng cứ chuyên tâm xem bệnh đi.” Tiểu Quỳ ôm thắt lưng hắn, vỗ nhẹ vào mông một cái, giục hắn: “Ta vào trước đây, chàng cũng nhanh về đi.”
Thấy người không chút lưu luyến vào cửa, còn cài chốt cửa từ bên trong, Tề Cam Lan xoa tay vỗ mặt, thật muốn lôi nhạc trượng ra nhìn xem, là khuê nữ của ông một lòng chui vào y quán đó, hắn thật sự không phải là nam nhân ti tiện cưới tức phụ về rồi không quan tâm nữa.
Đôi phu thê trẻ ra ngoài, Hứa Nghiên đánh giá sắc mặt Đồ Đại Ngưu, nhướng mày hỏi ông: “Phụ thân sấp nhỏ, chàng với nữ tế có chuyện gì vậy? Hắn cả đêm không dám nhìn chàng, mắt chạm nhau là lảng tránh.”
“Chỉ dạy dỗ vài câu, nam nhân như chó vậy đấy, không đánh không nghe lời, không có mèo hay chó khác tranh giành thức ăn với nó, nó sẽ không quý trọng thức ăn trong bát.”
Đồ Tiểu Hòe: “…” Thằng bé thầm nghĩ mình còn nhỏ, không tính là nam nhân.
Đồ lão hán cũng đen mặt, lần đầu tiên thấy có người mắng nữ tế không chỉ không tha cho bản thân, mà còn mắng luôn cả ngàn người vạn người.
Sáng hôm sau, vừa buông bát đũa bữa sáng, ba đời nam nhân Đồ gia bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, Đồ lão đầu cảm thấy mình già rồi có mùi, dù ngày nào cũng tắm gội cũng không vào bếp nữa, lão bưng chậu ngồi cạnh tường rửa lòng lợn, Đồ Tiểu Hòe đưa bột mì, đổ nước, đổ giấm cho lão, Hứa Nghiên đập chết cá, cạo vảy, bỏ mang, Đồ Đại Ngưu ở trong nhà ướp sườn, thái thịt, trưa nay phải làm sườn hấp bột, thịt kho tàu, canh cá diếc, lòng lợn hầm dưa chua, rồi xào thêm hai món rau tùy ý, dù sao cả nhà già trẻ đều thích ăn thịt, rau chỉ để đổi vị.
Cơm nước làm xong còn chưa đến trưa, mỗi món lấy một ít vào bát, lòng lợn xào dưa chua không thường ăn, Đồ Đại Ngưu múc một bát lớn cho đại nhi tử, lại múc nửa bát cơm, rưới dầu đỏ của thịt kho tàu lên, xe bò đánh ra cửa rồi mới đặt thức ăn vào hộp cơm.
Cả nhà năm người đều ngồi lên xe bò đi thư viện, sắp đến thư viện thì tháo mũ rơm xuống, lau khô mồ hôi trên mặt rồi mới đánh xe bò đến trước cổng thư viện, nhờ người vào gọi Đồ Thanh Du ra, Đồ Đại Ngưu đánh xe bò đến dưới bóng cây, thấy xung quanh cũng có người đến đưa cơm, ông hỏi Tiểu Quỳ: “Ở đây ngày nào cũng có thể đến đưa cơm sao?”
“Có thể.” Tiểu Quỳ chỉ vào người ăn mặc như gã sai vặt ở phía bên kia, nói với phụ thân nàng: “Thư viện sợ xảy ra chuyện, quản lý nghiêm ngặt, trong thư viện ngoài giờ học thì chỉ có ăn và ngủ, nhưng nghe nói cơm canh trong thư viện không ngon lắm, những gia đình có tiền rảnh rang ở huyện đều có gã sai vặt đến đưa cơm canh cho công tử nhà mình mỗi ngày.”
Lời vừa dứt, liền thấy Tiểu Ngư đi ra, Tiểu Quỳ vẫy tay gọi: “Thanh Du, ở đây.” Nàng cúi đầu nói với những người khác: “Lát nữa gọi Tiểu Ngư là Thanh Du, kẻo có người nghe thấy tên mụ mà trêu chọc đệ ấy, đại đệ của con vì dung mạo mà đã nổi tiếng khắp thư viện rồi.”
Tiểu Ngư chạy đến vừa vặn nghe được câu này, “Tỷ, tỷ lại nói bừa, phụ mẫu, a gia, tiểu đệ, mọi người đều đến rồi sao, con nghe người ta truyền lời còn tưởng là tỷ với tỷ phu đến.”
Đây là lần đầu tiên Triệu Vân Huy thấy Đồ Thanh Du vui mừng ra mặt như vậy, vẻ mặt hớn hở như muốn bay lên, cậu ta bước tới chào hỏi: “Thúc thẩm a gia, chào mọi người, ta là Triệu Vân Huy, đồng môn của Thanh Du, nghe nói mọi người đến ta liền vội vàng đến xem, Đồ Thanh Du dung mạo tuấn tú như vậy, ta nghĩ phụ mẫu của cậu ta cũng là người phi phàm.”
Hứa Nghiên bị chọc mà bật cười, nắm tay Tiểu Ngư hỏi: “Vậy kết luận ngươi xem được là gì?”
“Có mẫu thân xinh đẹp dịu dàng như vậy, phụ thân cao lớn cường tráng như vậy, Thanh Du muốn lùn muốn xấu cũng khó, thẩm, Thanh Du thật sự là trưởng thành giống thẩm, hai người đứng cạnh nhau nói là tỷ đệ cũng có người tin.” Triệu Vân Huy luyên thuyên nói.
“Ngươi đứa nhỏ này thật biết nói chuyện, có hưu mộc thì cùng Thanh Du về nhà chơi nhé, nhà ngươi chưa có người đưa cơm đến sao?” Tiểu tử này tuy nói lời hay, nhưng Hứa Nghiên vẫn muốn nói chuyện với nhi tử nhất.
Đồ Thanh Du nhíu mày đuổi cậu ta: “Ngươi mau về ăn cơm đi, đừng để phu tử tìm.” Cậu giới thiệu với người nhà: “Triệu Vân Huy là nhi tử của phu tử con, nhà cậu ta ở trong thư viện, ăn cơm ở nhà.”
Triệu Vân Huy thức thời nói: “Thúc thẩm a gia mọi người cứ trò chuyện, ta về thư viện trước đây.”
“Hưu mộc thì cùng Thanh Du về nhà chơi nhé.” Hứa Nghiên chào một tiếng, Tiểu Ngư đã ngồi trên xe bò hỏi han phụ thân và a gia đủ thứ, còn hỏi tiểu đệ có thấy mình cao lên một đoạn lớn không.
Tiểu Hòe mở hộp cơm ra cho cậu ăn, lườm ca ca một cái, nói: “Cứ như ai cũng không cao lên vậy, ta không chỉ cao mà còn khỏe hơn, sau này nhất định sẽ vừa cao vừa khỏe, nào như huynh, như thể chạy nạn về vậy, gầy gò ốm yếu, mưa to gió lớn chỉ dám trốn trong nhà.”
“Đệ ngày nào cũng ăn cơm phụ thân làm, nếu còn gầy như ta, thật sự có lỗi với tay nghề của phụ thân.” Tiểu Ngư gặm sườn hấp bột, kẹp một miếng thịt kho tàu, húp một ngụm cơm thấm dầu đỏ, thở dài một hơi: “Ta thật sự nhớ chết mùi vị cơm nhà rồi.”
“Ăn chậm thôi, đợi con nghỉ học muốn ăn gì phụ thân sẽ làm cho.” Đồ Đại Ngưu thấy nhi tử nửa năm không gặp ăn ngấu nghiến thịt, hiếm khi dịu dàng một phen, còn đưa túi nước đậu xanh cho cậu uống để trôi cơm.
“Phụ thân, mọi người đến huyện ở mấy ngày? Lợn ở nhà đã sắp xếp ổn chứ?” Tiểu Ngư lúng búng hỏi.
“Đợi con qua hưu mộc bọn ta sẽ về, lợn ở nhà đã giao cho Tiểu Dương, hắn ở nhà.”
“Vâng.” Cậu lại quan tâm a gia ngồi xe bò đến huyện có chịu được không, tỷ tỷ ở phu gia có sống tốt không.
Đồ lão hán đứng dưới đất lùi hai bước khỏi tôn tử đang ăn cơm, quay đầu nói: “Cháu chuyên tâm ăn cơm đi, ăn xong thì về ngủ một giấc, bọn ta ở trong căn nhà ở ngõ Yến Vĩ đó, đợi cháu hưu mộc về muốn hỏi gì thì từ từ hỏi, bọn ta đâu phải về thôn ngay đâu.”
Đợi Tiểu Ngư ăn cơm xong vào thư viện, Đồ Đại Ngưu quay xe bò trở về, Hứa Nghiên nói: “Tiểu Ngư nhớ nhà rồi, chưa từng thấy thằng bé bộc lộ cảm xúc như vậy.”
Những người trên xe đều không nói gì, ngay cả Tiểu Hòe, kẻ thích nói trái ý cũng không hề cười đùa trêu chọc.
Ngày hưu mộc hôm đó, Đồ Đại Ngưu đánh xe bò đưa tiểu nhi tử đi đón đại nhi tử, thấy Tiểu Ngư mặc bộ quần áo mẫu thân cậu mới làm, không biết có phải là mẫu tử liền tâm hay không, Hứa Nghiên nửa năm không gặp nhi tử, bộ quần áo bà làm cho cậu lại vừa vặn.
Cùng Tiểu Ngư trở về còn có Triệu Vân Huy, Đồ Đại Ngưu cũng không ngờ tiểu tử này mặt dày như vậy, thật sự muốn theo về nhà, nhưng người đã đến rồi, chỉ có thể kéo về cùng.
Triệu Vân Huy mặt dày ở Đồ gia hai ngày, chứng kiến không khí của Đồ gia thật sự hiếm có, Đồ Thanh Du ăn mặc dùng đồ dùng đều cho thấy nhà cậu không thiếu tiền, nhưng câu ta không ngờ nhà cậu không thuê đầu bếp mà lại là phụ thân của Thanh Du nấu cơm, không chỉ vậy, mỗi khi nấu cơm Thanh Du với đệ đệ cậu cũng vào bếp giúp một tay.
Sau ngày hưu mộc, Đồ Đại Ngưu đưa hai người đến thư viện, lúc đi vỗ vai đại nhi tử, “Lát nữa bọn a cũng về nhà, có chuyện gì thì viết thư về nhiều hơn, gặp chuyện thì tìm tỷ tỷ tìm tỷ phu con, đừng tiếc tiền, quần áo nhỏ rồi thì đi tiệm mua, tiền trong tay còn đủ không?”
“Đủ, phụ thân, mọi người đi đường chậm thôi.” Đồ Thanh Du mắt hơi cay xè, nhưng lại ngại Triệu Vân Huy ở bên cạnh, cậu cũng không tiện nói gì.
“Được rồi, vào đi, khoảng ba tháng nữa bọn ta có thể lại đến, đến thì sẽ đến thăm con.” Đồ Đại Ngưu nói xong liền quay xe bò trở về, đi được một đoạn quay đầu nhìn nhi tử đã vào trong, xoa xoa mặt quất một roi vào khoảng không, tiếp tục đi đường không quay đầu lại nữa.