Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 238

Cuối tháng hai, một nhà Tôn Hạc chuyển từ nhà cũ Đồ gia đến căn nhà mới ở đầu thôn, Hứa Nghiên đưa chìa khóa cho Hoành Nghĩa, nói: “Nhà cũ ta đã đi xem rồi, Trương Mạn dọn dẹp nhà cửa khá sạch sẽ, chuồng thỏ cũng không có phân, các ngươi xem khi nào rảnh thì tự mình đi xem, cái gì không muốn thì vứt đi, mái nhà và tường rào cần sửa thì sửa nhanh lên, cũng có thể nhanh chóng cho Tiểu Dương cưới tức phụ.”

Tức phụ của Tiểu Dương là cô nương ở Dư Trang bên cạnh, hai nhà đã xem mặt từ cuối năm ngoái, chỉ chờ bên này sửa sang nhà cửa xong là thành hôn. Vì căn nhà này mà Hoành Nghĩa đã bị phụ thân mình mắng té tát, cũng chính lúc này Hứa Nghiên mới biết đại ca ban đầu muốn chuyển đến thôn Hậu Sơn, nhưng bị Hoành Nghĩa giấu chuyện nhà bà có căn nhà cũ không người ở.

Hiện giờ Hoành Nghĩa bị phụ thân mắng là kẻ có tâm cơ bạc bẽo, ban đầu không muốn bọn họ chuyển đến thôn Hậu Sơn, hóa ra là để chuẩn bị cho chính mình, lão phụ thân chồ đồ kia của Hoành Nghĩa còn tìm đến Hứa Nghiên để tố cáo, nói Hoành Nghĩa không có ý tốt, có thể thấy là thật sự tức giận đến mức không màng tình phụ tử.

“Được, ngày mai ta sẽ đi xem, tiểu cô đây là số bạc đã nói trước, người xem, nếu tiểu cô phụ ngày mai có rảnh thì đi cùng ta đến nha môn thay đổi chủ hộ?” Hoành Nghĩa từ trong nhà lấy ra một gói khăn tay, Hứa Nghiên mở ra xem thấy bên trong có ba thỏi bạc, mỗi thỏi hai mươi lượng.

“Ngày mai chàng ấy có rảnh, ta sẽ bảo chàng ấy ở nhà đợi, ngươi đến trấn thì ghé qua nhà gọi chàng ấy một tiếng là được.”

Căn nhà cũ trong nhà đã có tuổi, nhưng tường rào được xây bằng đá xanh, một nửa tường nhà cũng bằng đá xanh, loại nhà này kiên cố khó đổ, chuột càng không thể đào hang, xà nhà và ngói cũng còn tốt, diện tích không nhỏ, đất đai cộng với nhà cũ, sáu mươi lượng là Hoành Nghĩa đã được lợi rồi.

Ngày hôm sau đổi chủ hộ, bốn huynh đệ Tiểu Dương đã chuyển từ trên núi xuống, Hoành Nghĩa và Xuân Miêu vẫn ở trên núi trông lợn, người nhà cô nương đã đến xem nhà, Hoành Nghĩa và Xuân Miêu đưa Tiểu Dương đến nhà cô nương để xin ngày cưới, hôn kỳ được định vào ngày mười sáu tháng tư.

“Mẫu thân, Tề Cam Lan đến trấn rồi, huynh ấy lại nhắc đến chuyện đính hôn, con nói về hỏi người, huynh ấy nói ngày mai sẽ tự mình đến hỏi, nếu người đồng ý thì huynh ấy sẽ về bảo phụ mẫu huynh ấy đến cầu hôn.” Tiểu Quỳ buổi tối trở về đến bên cạnh mẫu thân mình nói.

“Bảo hắn không cần đến, hắn đến cũng vô ích, trực tiếp bảo phụ mẫu hắn đến, chuyện hôn sự của hai đứa ta không nói chuyện với hắn, hắn không đủ tư cách.” Hứa Nghiên không đồng ý ngày mai gặp Tề Cam Lan, chưa gặp phụ mẫu của hắn thì bà sẽ không hứa hẹn gì, hai đứa trẻ nói gì cũng không sao, chỉ sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, phụ mẫu nhà trai không đồng ý cuộc hôn nhân này, thì phụ mẫu nhà gái gật đầu sẽ khiến cô nương mất giá.

“Vâng, ngày mai con sẽ nói với huynh ấy.” Tiểu Quỳ ngồi xổm xuống tưới rau trong vườn, thấy hôn sự này sắp được định đoạt, nàng vừa phấn khích vừa lo lắng, nhớ lại khi ở huyện đã hỏi mẫu thân tại sao lại bằng lòng gả cho phụ thân, lúc đó tim nàng đập thình thịch, sợ nói lỡ lời không dám hỏi, giờ đây bên ngoài căn nhà mình đã sống mười sáu năm, đón ánh hoàng hôn, nàng ngẩng đầu hỏi lại: “Mẫu thân, năm đó tại sao người lại bằng lòng gả cho phụ thân con?”

Tiểu Quỳ muốn tìm kiếm câu trả lời từ mẫu thân mình, câu trả lời có thể ủng hộ mình bằng lòng gả cho một nam nhân quen thuộc ở một gia đình xa lạ.

“Phụ thân con lúc đó là lựa chọn tốt nhất của ta, gia cảnh của ông ấy tốt, ta gả về không cần hầu hạ bà mẫu, ông ấy biết nấu ăn, có trách nhiệm, trọng nghĩa khí, không hành động bừa bãi theo tính khí, hơn nữa ông ấy đối xử tốt với ta, ta nhìn thấy được trong mắt ông ấy là sự rung động của ông ấy dành cho ta, khi biết ta không biết nấu ăn thì ông ấy cũng không hề chê bai.” Hứa Nghiên ngồi trên cán cuốc hồi tưởng.

“Chỉ vậy thôi sao?” Đây không phải điều Tiểu Quỳ muốn nghe, biết mẫu thân mình tái giá, nghe a gia nói phụ thân và mẫu thân quen nhau từ khi mười mấy tuổi, một người góa bụa tái giá, một người vẫn chưa cưới tức phụ, lẽ ra phải có tình cảm mãnh liệt mới phải.

“Chỉ vậy thôi, hơn nữa phụ thân con trông đẹp, cao lớn vạm vỡ, ngũ quan khuôn mặt đều là kiểu ta thích, chỉ là bình thường quá đen, mắt hẹp dài nhìn hung dữ mang vẻ ngang tàng, nhưng ta lại thích kiểu nam nhân như vậy, sự thật chứng minh ta đã gả đúng người, ông ấy còn tốt hơn những gì ta nghĩ trước khi gả cho ông ấy, vì ông ấy mà ba tỷ đệ con cao hơn những đứa trẻ khác.”

“Con nghe a gia nói người và phụ thân quen nhau từ khi mười mấy tuổi, sau đó người bị ép gả, sau khi góa bụa gặp lại phụ thân con vẫn chưa cưới tức phụ, người không vui mừng ư? Xúc động không? Cảm động không?” Tiểu Quỳ vẫn không nhịn được, nhắc đến chuyện mẫu thân mình góa bụa tái giá, chuyện này ba tỷ đệ bọn họ đều biết, nhưng hôm nay là lần đầu tiên nàng hỏi đến.

Hứa Nghiên cũng không cảm thấy xấu hổ khi nữ nhi nhắc đến chuyện bà góa bụa tái giá, có chút buồn cười nói: “Con đọc thoại bản nhiều quá rồi đó, ta và phụ thân con đâu phải là cặp trai gái si tình, ta mười sáu tuổi gả vào Trần gia, trước đó khi ta quen phụ thân con, ông ấy là một tên côn đồ thu tiền bảo kê, đánh nhau bầm dập ở đầu đường, lúc đó ta là một đứa nha đầu gầy gò vàng vọt, không cao bằng con lúc mười một tuổi, gầy như que củi, ông ấy nhìn trúng ta cái gì chứ? Ông ấy cũng đâu có mù. Ông ấy vẫn chưa cưới tức phụ không phải là đợi ta, ông ấy đâu có biết được cái tên Trần gia đó năm nào sẽ xuống mồ, ông ấy chỉ là xem mắt không thành, tiếng tăm quá tệ không có cô nương nào gả cho ông ấy mà thôi.” Hứa Nghiên than thở.

“Tiểu Quỳ, khi ta mang thai con, ta đã nghĩ nếu sinh ra một đứa nữ nhi, ta sẽ cho con tất cả những gì ta thiếu thốn, những gì ta khao khát khi còn nhỏ, để con không phải lo lắng cơm áo, để con tự do đọc sách, mặc sức vui đùa, không thích thêu thùa thì không học, muốn trèo cây thì trèo cây, lớn lên gả cho một nam nhân có thể khiến con vui vẻ. Ta biết thiếu nữ sẽ hoài xuân, ta năm đó cũng thế, nhưng con đã đọc nhiều sách như vậy, xem nhiều thoại bản như vậy, con phải tỉnh táo, thích một nam nhân mà gặp hắn con sẽ cười là may mắn của con, nhưng con đừng chìm đắm trong tình yêu, cuộc sống là cuộc sống, ảo tưởng là ảo tưởng, hai mươi năm đầu ta đã nuôi con hạnh phúc hơn tuổi thơ của ta, hy vọng mấy chục năm sau con cũng sẽ sống tốt hơn ta.” Hứa Nghiên chậm rãi kể cho nữ nhi nghe về chuyện tình yêu nam nữ, hy vọng nàng có thể ghi nhớ những lời này trong đầu, đừng như những nữ tử si tình trong thoại bản, một lòng đặt hết vào nam nhân.

“Trời tối rồi, mẫu nữ hai người còn lề mề gì vậy? Đừng đào rau thành cỏ đó.” Tiếng Đồ Đại Ngưu thô lỗ từ trong sân vang lên.

Hứa Nghiên xách cuốc, thùng nước để Tiểu Quỹ xách, hai mẫu nữ vòng qua hố phân đi về nhà, Hứa Nghiên ôm đứa nữ nhi cao hơn cả mình, khẽ nói: “Ta tin vào duyên phận, ta nghĩ ta và phụ thân con chính là duyên phận trời định, bị người ta đẩy đi sai đường, rồi lại được ông trời đẩy về đúng đường, phụ thân con vẫn chưa cưới tức phụ thành công là ông trời đang sửa sai, con cũng có duyên phận của mình, đừng vội, con còn trẻ, cứ từ từ mà đi.”

 
Bình Luận (0)
Comment