Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 233

Kỳ thi Đồng sinh kéo dài năm ngày, sáng nào cả nhà cũng cùng đưa Tiểu Ngư đi thi, sau khi cậu vào trong thì rời đi, giờ Dậu lại mang áo bông đón về, ngày thứ năm rốt cuộc cũng kết thúc, phụ thân của cậu đun hẳn hai nồi nước nóng lớn cho cậu ngâm mình thật kỹ để đẩy hết khí lạnh trong người ra, cái thi cử này đúng là thứ hành xác, vừa đầu xuân đã bắt bọn trẻ mặc áo đơn đứng trong gió lạnh cả ngày trời.

“Nào, uống bát canh gà đi, ta ninh cả buổi chiều rồi đấy. Mai con không phải thi nữa, uống nhiều thêm hai bát, chẳng sợ tiêu chảy đâu.” Đồ Đại Ngưu múc hai bát canh gà để sang một bên cho nguội bớt, sợ làm bỏng miệng cậu.

Tiểu Quỳ gặm cánh gà “chậc chậc” hai tiếng, khoác vai Tiểu Hoè, giọng chua loét: “Nhìn xem! Nhìn xem! Phụ thân đúng là thương đại nhi tử nhất, chẳng trách người ta bảo làm học trò là sướng nhất, nhìn trước mắt thì rõ liền! Hận không thể múc canh vào thìa thổi nguội rồi bón tận miệng ca ca đệ.”

“Chịu thôi, ai bảo tỷ là khuê nữ còn ta là đứa nhi tử không có tiền đồ, hai đứa chúng ta chẳng thể làm rạng rỡ tổ tông Đồ gia, chỉ đành nhặt vài cái xương gà mà gặm thôi. tỷ, tỷ đừng gặm hết thịt trên cánh gà, để lại tí tẹo cho ta nếm vị với, ta thèm quá!” Thằng bé giở trò đưa tay xin cái xương cánh gà bên miệng tỷ tỷ, còn chép miệng thèm thuồng.

Hai đứa kẻ xướng người họa làm Đồ Đại Ngưu vừa bực vừa buồn cười, đứng dậy bưng bát của hai đứa con, múc cho mỗi đứa một bát đầy thịt gà: “Đây, Đồ gia ta không thiếu tiền, mấy đứa nhỏ đáng thương không làm rạng rỡ được tổ tông cũng không cần gặm xương, cứ việc ăn cho thỏa, hôm nay ăn không hết không đứa nào được rời bàn.”

“Haizz, kẻ được lão phụ thân yêu quý thì uống canh thơm, kẻ lửng lơ thì chỉ được gặm xương thôi.” Đồ Tiểu Hoè diễn đến nghiện, vừa gặm đùi gà vừa nói lời chua chát.

Tiểu Ngư bị hai chữ “yêu quý” của đệ đệ làm cho da gà da vịt nổi đầy mình, cả người không tự nhiên, đứa út này đúng là miệng lưỡi không xương, cậu bưng bát canh gà đặt trước mặt thằng bé, gõ trán thằng bé cười mắng: “Có thịt cũng không lấp nổi miệng đệ.”

“Con cứ ăn phần con đi, đừng chấp nó.” Đồ Đại Ngưu lại múc bát canh nữa, nhặt những loại nấm đại nhi tử thích ăn bỏ vào bát của cậu, khẽ bảo: “Con ăn nhiều vào cho bổ, ăn xong thì ngủ một giấc thật ngon, mai đừng dậy sớm nữa.”

Nghe lời phu tử dặn, trước khi thi không được ăn quá bổ, sau khi thi không được ăn quá nhiều dầu mỡ, Tiểu Ngư đã nửa tháng nay không được ăn thịt tử tế rồi, năm ngày đi thi lại càng ăn chay sáng tối, trưa thì gặm bánh bột ngô.

“Mẫu thân, người quản phụ thân đi, con khỏe lắm rồi, không cần phải cẩn thận quá thế đâu.” Đồ Thanh Du cũng không chịu nổi sự dịu dàng của người phụ thân hán tử mặt đen này, chưa ăn đã thấy no nốc cả lên.

“Đừng có mà không biết điều, từ lúc con biết đi đến giờ phụ thân con chưa bao giờ nói năng nhẹ nhàng như thế đâu, giờ ông ấy hận không thể nâng con trên lòng bàn tay, con cứ yên tâm mà hưởng đi, cơ hội hiếm có đấy.” Bà nhìn thấy đôi mắt ngập tràn niềm vui và khóe miệng không khép lại được của đại nhi tử, mặc kệ lời nói một đằng nghĩ một nẻo của cậu.

Hai con gà mái già bị cả nhà năm người gặm sạch bách, những ngày qua Tiểu Ngư chẳng khác nào tu hành khổ hạnh, mọi người trong nhà cũng không nỡ ăn uống linh đình, giờ cậu đã thi xong xuôi, cả nhà cũng được “giải giới”.

Sau bữa cơm Tiểu Ngư đi ngủ, Hứa Nghiên sai tiểu nhi tử giúp phụ thân thằng bé rửa bát, bà kéo Tiểu Quỳ ra hậu viện đi dạo, ngoài ngày đầu tiên gặp mặt hai hộ thuê nhà ra, đến tận bây giờ vẫn chưa thấy lại lần nào.

“Tiểu Quỳ, mấy ngày nay A Lan có đưa con đi chơi không? Có gặp bạn bè nào khác của nó không?” Hứa Nghiên khẽ hỏi.

“Tụi con đi chơi đều dắt Tiểu Hoè theo mà.” Tiểu Quỳ tưởng mẫu thân nghi ngờ mình và Tề Cam Lan lén lút gặp gỡ, vội vàng giải thích.

“Ta không có ý đó, ta chắc chắn tin con sẽ không làm chuyện sai trái. Ta chỉ muốn hỏi mấy ngày qua con có thấy A Lan qua lại với cô nương nào khác không.”

“Không ạ.” Nàng lục lọi trí nhớ một hồi rồi khẳng định: “Không có, năm ngày này lúc thì tụi con ở y quán, lúc thì gặp bạn học cũ của huynh ấy đến tìm, con chưa nghe ai nhắc đến cô nương nào khác cả. Mẫu thân, người nghi ngờ gì ạ?”

“Ta không nghi ngờ, ta chỉ là lo lắng, chúng ta ở thôn hắn ở huyện, mẫu thân sợ hắn ‘đứng núi này trông núi nọ’. Dù sao từ lúc con còn là một tiểu nha đầu thì hắn đã bắt đầu viết thư qua lại, một tiểu tử mười bốn tuổi rất khó nảy sinh tình cảm với một tiểu cô nương chưa hiểu chuyện lại không cùng lứa tuổi. Nhưng hai đứa qua lại cũng gần năm năm rồi, nếu hắn thật lòng thật dạ với con thì cũng nên định ra thôi.”

“Con vẫn chưa muốn lấy chồng.” Tiểu Quỳ ôm vai mẫu thân làm nũng, nàng vẫn không muốn rời xa nhà.

“Chỉ là đính hôn thôi, chỉ cần hai đứa thương lượng với nhau, con mười chín tuổi mới gả mẫu thân cũng không giục.” Hứa Nghiên vỗ tay cô nương an ủi.

“Chúng ta ở lại thêm hai ngày nữa, ngày mai con đi gặp A Lan hãy khéo léo hỏi xem tại sao hắn lại thích con, thích con ở điểm nào? Tự con hãy cân nhắc xem mình muốn nhận được câu trả lời thế nào. Nếu câu trả lời của hắn khiến con hài lòng, lý do hắn nhìn trúng con lúc mười một tuổi là hợp lý, thì lần tới hắn có ám chỉ chuyện đính hôn, con hãy nhận lời.”

“Vâng…” Tiểu Quỳ thẹn thùng đáp một tiếng.

Nghe tiếng nữ nhi thẹn thùng, Hứa Nghiên nói: “Mẫu thân sẽ không hỏi hắn nói thế nào đâu, con cũng đừng thấy ngại ngùng. Nếu Tiểu Quỳ mười sáu tuổi chấp nhận lý do của hắn, và Tiểu Quỳ mười chín tuổi vẫn không thấy lời nói đó có gì sơ hở, mẫu thân sẽ sẵn lòng gả con cho hắn.”

“Mẫu thân, tại sao ngày xưa người lại gả cho phụ thân con thế?” Tiểu Quỳ đột nhiên tò mò hỏi.

“Đợi con hỏi xong A Lan đi rồi mẫu thân sẽ kể cho con nghe.”

Bình Luận (0)
Comment