Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 223

“Biểu ca, hóa ra huynh ở đây chơi à, bọn ta tìm huynh mãi.” Hai bóng người chạy tới, giọng nói đang ở thời kỳ vỡ giọng giống hệt Tề Cam Lan, âm thanh quá lớn khiến tai người ta khó chịu.

“Hê, vị tỷ tỷ này là ai? Ta dường như chưa gặp qua, cũng là họ hàng nhà chúng ta sao?” Đỗ Trọng Linh bám vào vai biểu ca hỏi, cậu ta thấp hơn Tiểu Quỳ, dáng vẻ rướn cánh tay bám vai người khác trông khá buồn cười.

“Đây là tiểu đồ đệ của a gia, muội ấy…”

“Ta biết rồi ta biết rồi, là tiểu sư cô Tiểu Quỳ? Trong thư a gia nhắc tới mấy lần rồi.” Đỗ Trọng Linh nhanh nhảu ngắt lời biểu ca.

“Ơi!”

“Không phải…”

Nghe tiếng đáp lanh lảnh của Tiểu Quỳ, A Lan bực mình lườm tiểu nha đầu một cái, rồi cốc đầu biểu đệ một phát, nói: “A gia chưa nhận muội ấy làm đồ đệ chính thức, không được gọi là tiểu sư cô. Còn muội nữa, đệ ấy không biết rõ chẳng lẽ muội không biết? Còn đáp rõ vang, một phát chiếm hết hời của bao nhiêu người.” Câu sau là nói với Tiểu Quỳ, vẻ mặt đắc ý kia của tiểu nha đầu thật gai mắt.

“Ồ, vậy là Tiểu Quỳ tỷ? Hay muội?” Lần này Đỗ Trọng Linh đã rút kinh nghiệm, quay sang hỏi biểu ca.

“Là muội muội, Tiểu Quỳ mới vừa qua mười một tuổi. Tiểu Quỳ, đây là biểu đệ con nhà cô cô ta, Đỗ Trọng Linh, đệ ấy đã tròn mười hai tuổi, lớn hơn muội, người bên cạnh đệ ấy là biểu ca của ta, Đỗ Bá Linh, lớn hơn ta một tuổi.” Cậu ta tiếp lời biểu đệ giới thiệu hai bên.

“Bá, Trọng, Thúc, Quý… Đỗ nhị ca, có phải huynh còn có hai người đệ đệ nữa không?” Tiểu Quỳ tự nhiên hỏi.

“Có một muội muội, Thúc và Quý thì vẫn còn trống, Thúc Linh và Quý Linh thì mẫu thân ta vẫn chưa sinh ra.” Lời vừa dứt, đầu lại bị cốc một phát, là do ca ca mình đánh.

“Lời gì cũng dám nói, đúng là cái miệng ăn đòn, Tiểu Quỳ muội muội, trong thư đã nghe danh muội nhiều lần, lần này cuối cùng cũng gặp được người thật. Hai đứa này là đệ đệ của muội à? Cả nhà muội đều cao thật đấy, ăn gì mà tẩm bổ thế?” Đỗ Bá Linh chú ý đến hai đứa bé trai cứ nhìn về phía này, đặc biệt là đứa lớn hơn, nếu là con gái thì cậu ta đã muốn huýt sáo rồi, trông thật thanh tú.

Tiểu Quỳ định bụng nói đùa là ăn cám lợn, nhưng chợt nhớ ra đây là lần đầu gặp mặt, liền nghiêm túc nói: “Phụ mẫu ta đều không thấp, mẫu thân nói ba tỷ đệ bọn ta đều giống phụ thân, sinh ra đã tay dài chân dài.”

“Thật tốt!” Hai người họ Đỗ cùng thở dài, hiện tại xem ra hai huynh đệ họ giống mẫu thân, người thấp không cao nổi.

A Lan đứng một bên không xen được lời nào, nhìn ba người họ tụm lại ríu rít như có chuyện nói không hết, không khỏi nhớ tới lúc đi xem tạp kỹ trên huyện, Tiểu Quỳ có bao nhiêu chuyện cũng nói với mình, không biết có phải tiểu nha đầu lại đang giới thiệu bò dê chó thỏ nhà mình cho người ta không.

Ghé đầu qua nghe thì tiểu nha đầu nói muốn cao lớn thì phải chạy nhảy nhiều, uống nhiều canh xương, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu lũ lợn nhà mình nuôi chưa từng bị bệnh, thịt cực kỳ ngon, sau núi nhà mình cũng có nuôi lợn, mỗi lần mưa thì tiểu nha đầu còn cùng chúng bạn trong thôn đi bắt cá mò tôm.

“Khi nào các huynh đi? Nếu không vội có thể đến nhà ta chơi, Tề tiểu ca trước đây đã đến rồi, bọn ta đưa huynh ấy lên núi hái táo, xuống nước câu tôm, mẫu thân ta nói vài ngày nữa cả nhà Tề đại bá cũng đến chơi, hai huynh có thể đi cùng họ.” Tiểu nha đầu nhiệt tình mời mọc.

Tề tiểu ca bỗng thấy khó chịu, nhíu mày răn dạy: “Sao muội gặp ai cũng mời thế? Nhà muội là do phụ mẫu làm chủ, muội còn chưa hỏi ý kiến phụ mẫu mà cứ lôi người không liên quan về nhà, vất vả là phụ mẫu muội đấy.”

“Ai là người không liên quan? Mới một năm không gặp, biểu ca huynh đem cái miệng biết nói chuyện cho người khác mượn rồi à? Tiểu Quỳ muội muội là tiểu đồ đệ của ngoại công, tụi đệ là ngoại tôn của ngài ấy, sao lại không liên quan chứ? Hơn nữa chúng ta cũng có giao tình, đúng không?” Cậu ta nài nỉ Tiểu Quỳ gật đầu để giữ thể diện cho mình.

“Đúng thế, phụ mẫu ta rất hoan nghênh bọn ta dẫn bạn về nhà chơi.” Tiểu Ngư đi tới nói, nãy giờ đứng một bên trông Tiểu Hòe cũng nghe thấy lời họ, nhìn Tề tiểu ca đầy vẻ giận dữ, không khỏi nhớ lại lời phụ thân mình nói trước đây, thầm nghĩ tính tình cũng di truyền sao? Tề đại bá thái độ kỳ lạ, nhi tử của đại bá cũng kỳ kỳ quái quái.

Đúng là phụ tử đồng lòng mà!

Tiểu Quỳ thì chẳng bị ảnh hưởng gì, đệ đệ nói xong thì gật đầu rồi lại tiếp tục tán gẫu với huynh đệ Đỗ gia, biết họ ở huyện bên cạnh, đi một chuyến mất ba ngày, không khỏi tò mò về cuộc sống bên đó. Tiểu Ngư cũng tụ lại nghe các ca ca Đỗ gia kể về sự khác biệt giữa hai huyện, còn giao phó việc trông Tiểu Hòe cho Tề tiểu ca.

Tề Cam Lạn khoanh tay đứng một bên lạnh lùng quan sát, cảm thấy mình bị phản bội, nhìn biểu ca biểu đệ cũng thấy không vừa mắt.

Mãi cho đến lúc khai tiệc, mấy người này mới chịu ngừng miệng, cậu ta dắt mấy đứa nhỏ mình mang tới định chào hỏi rồi đi, lại nghe Tiểu Quỳ bỗ bã nói: “Ở nhà còn có lợn cần cho ăn, chắc bọn ta phải về sớm, chiều nay không chơi cùng được. Các huynh nếu rảnh thì đến nhà ta chơi, bảo Tề tiểu ca dẫn đi, huynh ấy biết đường.”

“Hừ, đồ không tim không phổi.” Tề tiểu ca nhìn đi chỗ khác, nói lớn, khóe mắt liếc thấy cả bốn người đều đang nhìn mình, cậu ta cũng không quay đầu lại, chẳng buồn để tâm, cứ như câu vừa rồi không phải mình nói.

Tiểu Hòe thấy phụ thân mình ra ngoài liền kéo huynh tỷ chạy về, không xen vào chuyện rắc rối giữa mấy người này nữa.

Kẻ gây mâu thuẫn đã đi rồi, Tề Cam Lan đi đầu rời khỏi, huynh đệ Đỗ gia cũng bám theo sau, thản nhiên trò chuyện với cậu ta, dù sao cũng là huynh đệ, Tề tiểu ca đành nén cơn tức, thỉnh thoảng mới đáp lại một tiếng.

Chủ nhà nhiều việc, ba biểu huynh đệ bọn họ thoát thân ra ngoài thì không tìm thấy ba tỷ đệ Tiểu Quỳ đâu, xem ra là đã về thật rồi.

Buổi tối khách khứa đã đi hết, trên bàn cơm chỉ toàn người nhà Tề lão đại phu, bốn người con mang theo cả gia đình ngồi chật ba mâm cỗ, nghe Đỗ Trọng Linh kể với mẫu thân mình chuyện muốn cùng nhà đại cữu đi thôn Hậu Sơn, Tề Cam Lan thấy có chút bất an, cậu ta cũng không quên lời a gia nói đêm đó, nếu phía cậu ta không thành, a gia còn muốn nói chuyện với hai vị cô cô, hiện giờ tuổi tác tương đương thì chỉ có Bá Linh biểu ca và Trọng Linh biểu đệ.

Đêm hôm đó, trong lúc cậu ta còn chưa hiểu rõ lòng mình, cảm thấy hoang mang lo sợ khi muội muội biến thành vị hôn thê, cậu ta đã bắt đầu sốt ruột như kiến bò chảo nóng, cứ chằm chằm nhìn động tĩnh phía a gia. Vừa nghe a gia a nãi gọi tên cô cô là cậu xây xẩm mặt mày, phải véo vào chân mới có thể tiếp tục ngồi vững trên ghế.

Bình Luận (0)
Comment