Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 221

Mùng mười tháng chín, Tiểu Quỳ tối về nói một nhà Tề đại bá đã về rồi, hai ngày nay tiểu nhi tử của Tề lão đại phu cũng sẽ từ huyện khác đến, hai khuê nữ của ông ta có lẽ sẽ đến vào ngày mười bảy, lão đại phu mấy ngày nay đã ít đến ngồi khám, Tiểu Quỳ ở y quán không ai quản chỉ là chạy việc vặt, chỗ nào thiếu người thì con bé bổ sung vào đó.

Lại đưa Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư đến trấn, ở cửa y quán gặp Tề Cam Lan, cậu ta thấy Hứa Nghiên liền nhiệt tình chào hỏi: “Hứa thẩm, Tiểu Ngư nhi, Tiểu Quỳ muội muội, sao sớm vậy đã đến rồi, thôn của thẩm cách trấn có xa không? Dậy sớm lắm phải không?”

Hai đứa con vẫn đang nói với cậu ta về việc từ thôn đến trấn mất bao lâu, Hứa Nghiên nghe tiếng đàn biết ý, mời: “Phụ mẫu của ngươi khi nào rảnh rỗi đến nhà ta chơi, nếu bọn họ không rảnh thì ngươi cũng có thể đến, Tiểu Quỳ trên núi còn trồng mấy loại thảo dược, ngươi đến giúp con bé xem có vấn đề gì không.”

Tiểu tử không nhịn được mím môi cười, hỏi: “Tiểu Quỳ cùng Tiểu Ngư nhi khi nào thì hưu mộc?”

“Tiểu Ngư mười lăm hưu mộc, nếu thằng bé muốn cũng có thể xin nghỉ, a gia của ngươi không ở y quán, Tiểu Quỳ đến hay không cũng được, thôn bọn ta trẻ con cũng nhiều, đại biểu chất của Tiểu Quỳ cùng tuổi với ngươi, thằng bé ở trên núi, Tiểu Quỳ Tiểu Ngư không ở nhà ngươi cũng có thể chơi với bọn họ.”

“Vậy được thôi, hôm nay ta sẽ đi, thẩm, lát nữa thẩm đi cùng ta về nhà một chuyến, ta nói với phụ mẫu ta một tiếng, Tiểu Quỳ muội muội, hôm nay đừng đến y quán nữa, muội muốn học gì ta dạy muội, Tiểu Ngư nhi đệ cũng xin nghỉ đi, đọc sách biết chữ sớm hai ngày muộn hai ngày không sao cả.” Cậu ta hết sức khuyên nhủ.

Nghe cậu ta nói vậy, Hứa Nghiên cũng biết đây là người không thích đọc sách, nói không chừng còn là một đứa nhỏ nghịch ngợm trốn học khiến phu tử phải dùng thước.

“Không được, ta đã đến rồi, không đáng để xin nghỉ, huynh cứ đến nhà ta chơi trước, ngày mai nếu huynh còn đến ta sẽ xin nghỉ đi cùng huynh, nếu không thì mười lăm huynh hãy đến, mười lăm ta được nghỉ.” Tiểu Ngư rất có chủ kiến từ chối, nhóc thậm chí không nhìn sắc mặt mẫu thân để hỏi ý kiến, đây chính là suy nghĩ trong lòng nhóc.

Quyết định của Tiểu Ngư chỉ cần không quá sai lệch Hứa Nghiên đều không can thiệp, nghe nhi tử nói vậy nàng liền kéo ba đứa nhỏ đưa Tiểu Ngư đến trường tư thục trước, sau đó lại đến nhà Tề lão đại phu, lúc rời đi trên xe lại có thêm một đứa bé trai ba tuổi, là đại chất tử của Tề Cam Lan, lần trước bọn họ đến Tề gia, đại tẩu của cậu ta đưa nhi tử về mẫu gia nên không gặp.

Đến Đồ gia rồi, tiểu tử này liền véo đại chất tử của mình muốn chạy lên núi, vẻ mặt như thể trên núi có bảo vật, Tiểu Quỳ đã cao đến cằm Hứa Nghiên, thôn quê tuy không có phong tục nam nữ kiêng dè tránh mặt, nhưng nàng lo có người đàm tiếu, Hứa Nghiên kéo bò buộc ở chân núi cho ăn cỏ, cùng bốn đứa nhỏ lên núi.

Lo Tiểu Hòe răng hở nói hớ, Hứa Nghiên tìm Tiểu Dương, lén lút nói với cậu ta: “Đây là tôn tử của Tề đại phu, cậu ta đến thôn chúng ta chơi, Tiểu Ngư không ở nhà, ngươi giúp cô nãi tiếp đãi một ngày, đừng để Tiểu Quỳ đi riêng với cậu ta, kẻo có bà tử nhiều chuyện nói xấu, ngươi đưa mấy đệ đệ muội muội của ngươi đi cùng, trưa đến nhà cô nãi ăn cơm.”

“Được, giao cho ta.” Cậu ta vứt cái giỏ đựng thức ăn cho gà đi nói với mẫu thân, rồi dẫn Tiểu Tường, Tiểu Mễ và Tiểu Mao cùng theo đám Tiểu Quỳ đi chơi, nói về việc quen thuộc nhất với ngọn núi này, ngoài lũ chó ra thì chính là huynh muội Tiểu Dương, cây khô nào mọc nấm, loài chim nào hót hay nhất bọn chúng đều biết rõ.

“Ôi chao, ta tìm thấy một ổ trứng gà.” Tiểu Dương trèo lên cây rung táo dại, những người khác ở dưới gốc cây nhặt, loại cây táo dại trên núi này quả nhỏ, hạt cũng nhỏ, vị ngọt thanh, rơi xuống đám cỏ phải lật cỏ tìm kỹ, Tề Cam Lan không nhặt được bao nhiêu táo, ngược lại lại tìm thấy một ổ trứng gà.

“Đây là trứng gà do nhà bọn ta đẻ.” Tiểu Mễ nhìn một cái liền khẳng định, ban đầu Hứa Nghiên mang mười mấy con gà con nửa lớn lên núi, bảo nhà Hoành Nghĩa nuôi để đẻ trứng ăn, mấy năm nay trên núi đã thả rông không ít gà, vì Xuân Miêu mỗi ngày chỉ cho ăn một bữa, gà đều bới đất tìm côn trùng ăn, luôn có con chạy vào núi lạc đường, lâu dần thành nửa gà rừng.

“Sao ngươi biết đây là trứng gà nhà ngươi đẻ? Nhà ngươi cách đây xa như vậy.” A Lan không nghi ngờ, chỉ tò mò.

“Gà rừng nhỏ hơn gà nhà, trứng đẻ ra chỉ to bằng ba quả trứng chim sẻ.” Vấn đề này Tiểu Hòe cũng biết, thằng bé cùng Tiểu Mao và Tiểu Tề ngồi xổm nhặt trứng, vén vạt áo lên để đựng vào lòng.

Mấy người lật tìm trong núi nửa ngày, ngoài ổ trứng gà đó, còn hái được không ít nấm dại đủ loại và mộc nhĩ khô, bữa trưa vẫn là Hứa Nghiên lên núi gọi, bát đũa vứt đó mấy người lại đi ra ruộng bắt ếch nhái câu tôm tép, cái giỏ cá nhỏ của Đồ Đại Ngưu cũng được mang đi ngâm dưới nước, tối thu lưới thì có mấy con cá chạch chui vào.

Cá chạch có thể nuôi trong nước để nhả bùn, tôm tép để qua đêm sẽ chết không ít, nhưng chiều tối A Lan lại phải về nhà, Hứa Nghiên đổ nửa chậu tôm tép vào thùng bảo cậu ta mang về, “Đừng ngại, tôm tép đám Tiểu Quỳ muốn ăn thì có thể bắt, mấy đứa chúng nó không thèm mấy thứ này, ngươi mang về nếm thử, nếu thấy ngon lần sau đến thì buổi sáng đi câu tôm, trưa phụ thân Tiểu Quỳ làm cơm các ngươi ở nhà ăn.”

Còn ở Tề gia, Tề lão đầu thấy tiểu tôn tử chân lấm bùn về nhà tắm rửa thay quần áo, nghe trọng tôn vui vẻ kể hôm nay mình chơi gì, canh chừng thùng tôm không chịu đi, nhân lúc một nhà tiểu nhi tử chưa đến, ông ta sau bữa cơm gọi đại nhi tử và đại nhi tức vào nhà hỏi: “Các ngươi thấy nha đầu Tiểu Quỳ kia thế nào?”

“Là một nha đầu tốt, tính tình tốt, cử chỉ đoan trang không gượng ép, người cũng sinh ra anh khí, vóc dáng cũng không nhỏ, phụ thân người hỏi vậy là có ý gì?” Tề lão đại vẫn đang hỏi ý đồ, thê tử của y đã biết ý của chương phụ, khi chương phụ nhìn sang cũng gật đầu đồng tình.

Trên mặt Tề lão đầu nở nụ cười, có chút tự hào nói: “Ta cũng thấy đây là một nha đầu tốt, phụ mẫu của con bé cũng là người hiểu lý lẽ, bản thân cũng không sợ bẩn sợ khổ, ta nghĩ một nha đầu tốt như vậy nếu có thể về Tề gia ta thì tốt rồi, bây giờ trong hàng cháu chắt chỉ có A Lan còn chưa thành thân, các con xem có ý đó không, nếu không thì đợi hai muội muội của con đến ta sẽ hỏi bọn họ.”

“Tuổi tác chênh lệch hơi lớn phải không? Khi Tiểu Quỳ mười bốn tuổi thì A Lan đã mười bảy rồi, một người chưa biết sự đời một người đã có thể cưới tức phụ rồi.” Tề lão đại nhíu mày nói.

“Uổng cho con là đại phu, ta cùng mẫu thân con cũng chưa từng ép con mười bảy mười tám tuổi nhất định phải thành hôn, cổ hủ, tuổi nhỏ sinh con là đang đánh cược mạng sống, thôi đi, các con không đồng ý thì thôi, Tiểu Quỳ người ta tuổi còn nhỏ lại có bản lĩnh, sau này ở đâu mà không tìm được vị hôn phu tốt, ta đây thuần túy là không muốn phù sa chảy ra ngoài ruộng, lại gặp phải cái loại thiển cận như con, cút ra ngoài, nhìn thấy cái mặt già của con là ta thấy phiền.” Tề lão đầu cau mày trợn mắt, chỉ thiếu điều không cầm gậy lớn đánh, người không biết còn tưởng ông ta là a gia ruột của Tiểu Quỳ, thiên vị không giới hạn.

“Phụ thân, chúng con không nói không đồng ý, phụ thân A Lan cũng chỉ thuận miệng nói một câu thôi, Tiểu Quỳ là một nha đầu tốt nhưng giao thiệp với chúng con không nhiều, nhưng có Hứa Nghiên người này làm mẫu thân, khuê nữ của nàng ta sẽ không kém đi đâu, đợi sau đại thọ của người con sẽ đi thăm dò ý tứ, người ta còn chưa chắc đã để mắt đến A Lan, tuy Tiểu Quỳ sinh ra cao ráo, nhưng cũng mới mười một tuổi, nhà nào thương cô nương mà nỡ sớm gả cô nương đi đâu.” Tề mẫu vội vàng nói tỉ mỉ trước khi bị đuổi ra khỏi cửa.

“Sao ta lại không biết, chẳng phải do các con ở huyện thành, sau này hai đứa trẻ ít có cơ hội gặp mặt, ta chỉ lo không để ý một cái là cô nương thành tức phụ nhà khác rồi, chẳng phải đây là cây trồng ta bắt sâu nuôi lớn đến lúc thu hoạch lại bị trộm sao, hay là để A Lan ở lại trấn cùng hai lão già bọn ta?”

Thấy chương phụ sốt ruột đập đùi, mẫu thân A Lan nhất thời không biết chương phụ có phải vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn A Lan theo ông ta học y hay không.

Tề Cam Lan đứng ngoài cửa chỉ nghe được nửa sau, cậu ta ăn quá no nên ra ngoài đi dạo, nghe phụ mẫu và a gia nói đến tên mình, không khỏi dừng lại nghe lén, không ngờ lại là chuyện hôn sự của mình.

*Tác giả có lời muốn nói:

Đồ Đại Ngưu: Các ngươi có phải nghĩ nhiều quá rồi không (siêu to tiếng), ta còn chưa nói gì mà các ngươi đã lên kế hoạch xong xuôi rồi.

Bình Luận (0)
Comment