Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 210

Chưa đầy thời gian đun bát nước sôi, cửa đã bị đẩy ra, Hứa Nghiên ngẩng đầu kinh ngạc hỏi: “Xong việc nhanh thế sao?”

“Có gì đáng để nói đâu, mấy chuyện nghĩ quẩn quanh của thằng oắt con, lớn lên ai chẳng có? Ta bảo nó chờ mười hai mười ba tuổi là biết ngay thôi.” Hắn c** q**n lên giường, nói tiếp: “Ta vừa nện cho tiểu nhi tử của nàng một trận rồi, dám nghĩ dám nói lại càng dám làm, còn dám lén lút chui vào chăn Tiểu Ngư c** th*t l*ng, phải đánh một trận cho nó nhớ đời, nó xìu xuống rồi ta mới về.”

Hứa Nghiên nghe vậy chỉ “ồ” một tiếng, khiến nam nhân vốn dĩ lén lút đánh con sau lưng được thở phào nhẹ nhõm, thằng oắt con này, lại dám bảo “chim lớn” của lão tử trông xấu xí! Chỉ bằng “con sâu nhỏ” của nó mà cũng đòi so bì khắp nơi sao? Thật không biết tự lượng sức mình.

Cả hai đều im lặng không nói lời nào, Hứa Nghiên kẹp chân vào khoeo chân hắn cho ấm rồi nhích dần ngón chân lên trên, lưu luyến giữa “tổ chim”, nàng có chút ẩn ý nói: “Mùa xuân đến rồi, chim tránh đông đều quay về cả rồi sao?”

“Ừm, tổ trên cây đều có chim ở rồi, nhưng chẳng bì được với cái này của ta, bốn mùa đều có mặt, chẳng sợ nóng chẳng sợ lạnh, chẳng sợ lụt chỉ sợ hạn.” Hắn nửa nằm bất động, mặc cho gió thổi cành cây, làm con quạ trộm mật sống trong tổ kinh hãi thò cổ ra nhìn.

Đêm đã khuya, ngoài cửa có tiếng gió át đi những động tĩnh sột soạt trong phòng, trong bóng đêm, Đồ Đại Ngưu mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào nữ nhân đang diễu võ dương oai trên người mình, khàn giọng hỏi: “Nàng thấy nó xấu không?”

Hứa Nghiên lại bật cười khúc khích, nàng biết ngay trong lòng hắn không phục, Đồ Tiểu Hòe đúng là đứa tự đâm vào đầu thương, tìm đòn. Nàng xoa xoa phần thịt mềm ở gốc đùi hắn, như than hồng dưới đáy nồi, giọng mềm mỏng nói: “Ta không quan tâm hình dáng nó thế nào… Không, vẫn là có quan tâm, nhưng cái ta quan tâm là vẻ ngoài, bất kể đẹp xấu, là vẻ ngoài, chàng hiểu chứ?”

“Ta có ngốc không chứ?” Hắn chống tay ngồi dậy, người đang ngồi trên bụng hắn thuận thế trượt xuống, hắn co chân đỡ lấy lưng nàng, đưa tay miết lớp nước dính trên bụng, trầm giọng dụ dỗ: “Bụng nàng không đói sao?”

“Ta đói hay không chàng chẳng rõ sao.” Vịt xuống đập bơi lội, chân quạt dưới nước khiến đầu vịt lắc lư, sóng nước trên mặt hồ cứ thế từng vòng, từng vòng lan tỏa.

Bên ngoài trời đổ mưa lớn, sấm sét ầm đùng, gió lạnh lùa qua cửa sổ cuốn đi hơi nóng ẩm trong phòng. Hứa Nghiên vứt chiếc áo khoác của Đại Ngưu ra khỏi chăn, gót chân trái chà xát lên bắp chân phải, cố gắng xua đi sự khó chịu do bắp chân vừa bị căng cứng.

Nam nhân nằm một lát rồi vén chăn xuống giường đóng cửa sổ, con quạ trong tổ bị tiếng sấm làm cho co rụt lại, ngơ ngác mất tinh thần, hắn lấy trong hòm ra chiếc quần mặc vào, mở cửa đón làn mưa nghiêng chạy sang phòng bên cạnh, đóng chặt khe cửa sổ đang để hở, lại chạy ra hậu viện một chuyến, xác nhận cửa nẻo đã đóng kỹ, hắn mới khoác áo tơi chạy về tiền viện, nhặt chiếc áo khoác dưới đất lau chân, ngồi bên giường kéo một ống chân trắng ngần ra khỏi chăn, dùng lòng bàn tay xoa bóp.

“Ngủ thôi, chó cũng ngủ rồi mà hai ta còn sung sức thế này.” Hắn nằm xuống ôm lấy nàng, hai thân hình tr*n tr** dán vào nhau, Hứa Nghiên lại thấy xao động.

Đồ Đại Ngưu nhắm mắt nhẩm tính, tháng này nguyệt sự của nàng sắp đến rồi, hèn chi lại rạo rực như vậy, lòng bàn tay thô ráp m*n tr*n trên làn da mịn màng, đã là mẫu thân của ba đứa nhỏ rồi mà da dẻ vẫn mơn mởn như đôi mươi, không đúng, có vẻ đầy đặn hơn một chút, hắn nắn nắn, ghé tai hỏi nhỏ: “Có phải nặng hơn một chút rồi không?”

“Nói bậy, ta có ở cữ nuôi con mọn đâu, chỗ này chỉ có nhẹ đi thôi.” Nàng nhéo mạnh vào tay hắn một cái, gắt gỏng: “Chàng coi đây là hạt đậu phộng à, chà sạch vỏ thì ăn ngon hơn chắc?”

“Vỏ không rớt được đâu, nhưng sẽ đỏ hơn vỏ đậu phộng, cũng cứng hơn đậu phộng.” Đầu hắn rúc vào trong chăn, trượt dần từ trên xuống dưới, hắn bỗng nhớ tới tiểu nhi tử đêm nay lén chui vào chăn c** th*t l*ng đại ca, chợt ngẩn người, thầm nghĩ tiểu nhi tử này giống hệt mình không chạy đi đâu được, chẳng trách thằng bé không chịu học hành mà bị ăn đòn cũng không oan.

Phân tâm cũng không làm ảnh hưởng đến động tác của miệng, cho đến khi nhịn không nổi nữa hắn mới chui ra khỏi chăn, hai người nằm nghiêng, khuỷu tay và hông cọ sát trên đệm giường đến phát nóng, như dao bếp mài trên đá, lặp đi lặp lại.

Bình Luận (0)
Comment