Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 189

Có lẽ vì không có tin tức xác định, không ai nói cho Hồng Liên về kết quả thảo luận của bọn họ, mấy ngày Tết nàng ta mặt mày ủ rũ, làm việc cũng va chạm loảng xoảng. Còn Xuân Miêu có chút chột dạ, cũng không dám đáp lại lời nàng ta. Hoành Nghĩa hôm đó sau khi ra ngoài với mẫu thân mình về cũng không hỏi Xuân Miêu nữa, những lời Xuân Miêu nhiều lần suy đi tính lại đều bị nuốt vào bụng, không dám chủ động nhắc đến lại lo Hoành Nghĩa đột nhiên hỏi, cho đến khi ra khỏi nhà sau Tết vẫn có chút không thoải mái.

“Trong nhà chẳng có gì tốt cả, lương thực đậu phộng gì đó tiểu cô của con cũng không thiếu, đây là trứng ngỗng mấy ngày Tết tích được, ta đã ướp rồi, chưa mặn, bảo muội ấy để một tháng rồi hãy ăn. Con mang đi biếu tiểu cô của con lời chút tết muộn. Hũ dưa cải chua này chưa mở nắp, con cũng mang đi đi, hồi nhỏ tiểu cô của con thích nhất món dưa cải chua ta làm, muội ấy lại là người không biết nấu ăn, học mãi cũng không học được, con nói với muội ấy, nếu muốn ăn thì cứ nói, trong nhà dưa cải chua nhiều lắm.” Mẫu thân Hoành Nghĩa xách hai vại sành đặt lên xe lừa, dùng dây buộc chặt, dặn dò Xuân Miêu chăm sóc tốt tiểu tôn tử, trên đường đừng để bị lạnh.

“Được rồi, mấy đứa đi đi, cuối năm gặp lại, có chuyện thì nhờ người nhắn tin.”

Nói xong những lời giống hệt mọi năm, Hoành Nghĩa lại biết mẫu thân hắn ta đã nghe lọt tai lời hắn ta nói. Trước đây mỗi năm hắn ta về nhà ăn Tết đều mang thịt từ nhà tiểu cô về, hai năm trước thậm chí còn có thịt dê, mẫu thân hắn ta cũng chưa từng chủ động nói gửi gắm tiểu cô chút ít thứ như ba quả dưa hai quả táo.

Hoành Nghĩa chợt hiểu ra mình nên làm gì sau này, phụ mẫu đã già, luôn có lúc hồ đồ, hắn ta là trưởng tử, nhất là khi hắn ta có thể gánh vác một nửa áp lực cho gia đình, lời hắn ta nói họ sẽ nghe lọt tai. Nếu hắn ta sớm chủ động đòi quà hai năm, cũng không thể mỗi năm đều tay không đến nhà tiểu cô, rồi trống rỗng nói với Đồ a gia: “Phụ mẫu con nhờ con gửi lời chút tết muộn đến ngài, chúc lão nhân gia ngài sức khỏe an khang.”

Vậy nên trên đường, hắn ta nhanh chóng hỏi Xuân Miêu: “Phụ mẫu nói muốn dọn đến thôn Hậu Sơn, nàng nghĩ sao?”

“Không… không nghĩ gì cả, chỉ cần ruộng đất nhà cửa giải quyết được thì dọn đến rất tốt chứ sao, con cái cũng có người trông nom, đỡ cho huynh muội Tiểu Dương còn phải trông Tiểu Mao, ta ra ngoài cắt cỏ cũng không yên tâm.” Xuân Miêu ban đầu giật mình, sau khi nói ra lại có cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

“Trong chốc lát không thể dọn đi được, phải mất hai ba năm nữa, Tiểu Mao chúng ta tự mình trông nom, chúng ta vất vả một chút cũng được, đừng lại giao con cho tiểu cô, ngài ấy không nợ chúng ta đâu, sau này đừng có chuyện như năm ngoái mang Tiểu Mễ đến nhà tiểu cô nuôi nữa. Chúng nó được sinh ra từ bụng nàng, đáng lẽ phải cùng ta và nàng lớn lên trong khổ cực.” Hoành Nghĩa không để ý đến sắc mặt đột ngột thay đổi của nàng ta, tiếp tục nói: “Tiểu Mễ trước đây ở nhà tiểu cô, ăn ngon uống tốt đều muốn ỷ lại không chịu đi, về nhà rồi còn mong tiếp tục ăn uống thỏa thuê, con bé như vậy không được, có chút không nhận ra điều kiện gia đình mình, sau này nàng hãy dạy dỗ con bé thật tốt vào.”

Ba đứa trẻ có mặt, Tiểu Mễ tuổi lại nhỏ, nói thì nha đầu cũng không hiểu, hắn ta cũng không nói thêm nhiều, cuối cùng chỉ dặn dò bọn chúng: “Sau này không được nhách với người nhà rằng nhà Tiểu Quỳ ngoài căn nhà đang ở còn có một căn nhà đá xanh, ai cũng không được nói.”

“Chàng rốt cuộc là sao vậy? Tiểu cô còn chưa nói gì, chàng đã tự quyết định rồi. Chàng đâu phải chủ sự của Đồ gia.” Xuân Miêu bị răn dạy trước mặt các con có chút mất mặt, không nhịn được mà châm chọc nam nhân cứng đầu này.

“Ta là một nửa chủ sự của Hứa gia, ta không ở giữa ngăn chặn thì làm sao đây? Chăm chăm nói với tiểu cô rằng chúng ta muốn dọn đến thôn Hậu Sơn để làm bạn, làm chỗ dựa cho ngài ấy, rồi nhờ ngài ấy lo liệu mua đất ư? Đó chẳng phải là ép ngài ấy phải nhường lại căn nhà không có người ở sao? Ai sẽ bán nhà khi không thiếu tiền? Huống hồ ngài ấy còn có hai nhi tử nữa.”

“Xuân Miêu, ngài ấy là tiểu cô của ta, nhưng chúng ta chưa từng lễ lộc qua lại, nàng biết điều đó có nghĩa là gì chứ, nó có nghĩa là đã đoạn tuyệt quan hệ thân thích. Sau này nàng có ý nghĩ gì thì hãy tự hỏi mình, có muốn thiệt thòi con mình mà nuôi chất tôn tử của nàng không? Nếu nàng vì tốt cho mấy đứa con của chúng ta, thì hãy cùng ta an phận nuôi lợn trên núi, đừng có ý nghĩ bậy bạ, nếu không thì chúng ta hãy thu dọn hành lý cút về nhà, ta không có mặt mũi nào mà cầm tiền công, lại còn muốn chiếm lợi của người ta đâu.” Hoành Nghĩa nói lời nghĩa khí lại dứt khoát.

Nhưng Xuân Miêu ngược lại bị hắn ta chọc tức chết đi được, đặc biệt là hai nhi tử đã hiểu chuyện, hắn ta nói mình không có ý tốt muốn chiếm lợi, điều này khiến hai nhi tử nghĩ sao về mình? Đồ nam nhân chó má, đồ lừa bướng bỉnh, coi trọng thể diện không biết thay đổi theo hoàn cảnh, lời bàn tán của người ngoài lại không thể khiến mình mất một miếng thịt nào, còn có chương phụ bà mẫu trong nhà cũng vậy, chỉ vì những lời đàm tiếu trong thôn mà nghĩ đến việc chuyển nhà, mặc dù nhà cửa có thể bán không được lại đập vào tay mình.

Nhưng nàng ta cũng không dám phản bác một chữ nào, chỉ sợ con lừa bướng bỉnh này thật sự muốn thu dọn hành lý về nhà làm ruộng.

*

Ba năm sau.

Tiểu Quỳ chạy lon ton lên núi xem thảo dược mình đã trồng, Xuân Miêu dẫn theo tiểu nhi tử của nàng ta đang tưới nước trong vườn rau, nhìn thấy Tiểu Quỳ cười nói: “Hôm qua không phải đã xem rồi à, mới có một ngày, cây mầm này cũng chẳng thay đổi gì, muội về bằng cách nào? Mẫu thân muội đi đón muội sao?”

“Biểu tẩu đang trồng rau đó, hôm nay là mẫu thân của ta đi đón ta, không nói với tẩu nữa, ta đi xem mấy cây mầm nhỏ của ta đây.” Tiểu Quỳ chạy đến vòng quanh ba luống đất cúi người ngó nghiêng, thấy xung quanh không có dấu chân gà thì mới yên tâm, đây là nơi Tiểu Quỳ trồng điền thất mà con bé có được từ chỗ Quách đại phu.

“À đúng rồi biểu tẩu, nghe mẫu thân ta nói mấy ngươi đại cữu sắp dọn đến, đất đã mua được chưa?”

“Mua được rồi, ngay tại Dư Trang, phụ thân muội với di phu của muội đã giúp rất nhiều, nếu không có hai người họ, thì hai mươi mẫu đất kia đâu thể mua được.” Tiền mua đất là phụ thân của Tiểu Quỳ đã ứng trước, đợi khi đất nhà chuyển nhượng xong sẽ trả lại cho hắn.

“Nên để hai người họ hỗ trợ, phụ thân của ta nói: ‘Cưới muội muội người ta, thì phải làm trâu làm ngựa cho cữu huynh sai khiến, ta và tỷ phu đã nghỉ ngơi bấy nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng có thể ra sức rồi.’” Bé hắng giọng bắt chước lời phụ thân nói, thành đại cô nương, nói chuyện có lí lẽ, hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng vẫn nghịch ngợm, thỉnh thoảng lại chọc tức phụ thân đến nhảy cẫng lên.

“Ta quay đầu liền đi mách tội đây, muội lại nghe lén lời riêng tư của phụ mẫu muội rồi.”

“Điều này thật sự không trách ta nghe thấy, do ông ấy nói giọng quá lớn thôi.”

Bình Luận (0)
Comment