“Mẫu thân, con bế Tiểu Hòe đi nhé.” Tiểu Ngư nói, nhóc đi theo mẫu thân, kéo chân của đệ đệ mập ú trêu đùa.
“Thằng bé mặc dày lắm, con không bế nổi đâu.”
“Vậy người buộc đệ ấy lên người con, con dẫn đệ ấy đi chơi.”
“Được, lại đây, cho con bế.” Hứa Nghiên tháo dây buộc tiểu nhi tử ra, buộc thằng bé đối mặt vào lòng Tiểu Ngư, nhìn nhóc ôm lấy mông béo của đệ đệ, nói: “Tiểu Hòe bây giờ không dễ chơi đâu, phải đến mùa hè năm sau mới có thể hiểu được một chút lời nói.”
“Lúc con còn nhỏ cũng thế này sao?” Nhóc cúi đầu chạm trán với Tiểu Hòe, ngậm lấy má béo kéo ra, phát ra tiếng “bộp”, nhìn thằng bé ngốc nghếch kia cười toe toét.
“Đúng vậy, nhưng tính con tốt hơn thằng bé, khi thức mà có người ngồi bên cạnh, con có thể tự mình nằm trên giường chơi rồi ngủ thiếp đi. Không như tiểu lưu manh này, cứ quấy khóc đòi người ôm dỗ, a gia nói khi phụ thân của con còn nhỏ tính tình cũng ương ngạnh, đệ đệ con chắc là theo hắn rồi.”
“Vậy tỷ của con thì sao?” Nhóc tiếp tục hỏi.
“Tỷ của con nghịch ngợm hơn con và Tiểu Hòe, nhưng cũng nghe lời hơn. Tính con chắc là theo ta, nhưng ta khi bằng tuổi con không nhã nhặn như con đâu. Sao con không chơi với tỷ con nữa? Trước kia không phải con rất quấn quýt tỷ sao?” Hứa Nghiên hỏi nhóc.
“Đám người A Phiến tỷ cứ thích véo má con, con không thích, tỷ của con sắp đánh nhau với mấy tỷ ấy luôn rồi.” Nhóc vẻ mặt đau khổ nói.
Ồ, hiểu rồi, Tiểu Ngư vẫn là một đệ đệ ngoan ngoãn quấn quýt tỷ tỷ, lại còn một lòng nghĩ cho tỷ tỷ, chỉ là tỷ tỷ vô tâm vô phế kia không thể hiểu được tâm ý của nhóc, còn đến kể tội với nàng rằng đại đệ đệ giận mình không chơi với mình nữa.
“Vậy con chơi với đám Đại Mao đi, con xem chúng đang nướng sắn dây, cũng không biết nướng ra sẽ thành cái dạng gì nữa.” Mấy bé trai nên có những người bạn đồng lứa của riêng mình mới phải, tè dầm làm bùn, trèo cây bắt chim, đào hang ngủ trong đống rơm rạ, những chuyện nghịch ngợm đó đều là những việc mà tuổi nhỏ nên làm, tuy đáng ghét, nhưng lại có cái vẻ hoạt bát của trẻ con.
“Bọn họ tè dầm làm bùn bắn pháo, còn đem ra phơi nắng, tay chân đều có mùi nước tiểu, con không thích.” Nhóc tỏ vẻ ghét bỏ vô cùng, vùi đầu vào cổ đệ đệ hít một hơi thật sâu, dường như muốn quên đi mùi nước tiểu vừa chợt nhớ ra.
“…Con cũng từng tè dầm đấy thôi, mới mấy ngày trước…”
“Á, không được nói.” Nhóc kinh hãi kêu lên một tiếng cắt ngang lời mẫu thân, thẹn quá thành giận chỉ trích mẫu thân: “Người đã hứa với con là sẽ không nhắc lại nữa, chỗ hạt dẻ con bóc giúp người, người đã ăn hết luôn rồi.”
“Cái này không phải con nhắc trước sao, chính con tè dầm lại còn chê người khác có mùi nước tiểu.” Hứa Nghiên bĩu môi nói.
“Người còn nói nữa, người trả lại hạt dẻ cho con.” Nhó ôm lấy chân mẫu thân không cho nàng đi, một mực đòi lại hạt dẻ.
“Hết rồi, đã hai ba ngày rồi, đều kéo vào hố xí rồi.” Hứa Nghiên làm nũng chọc tức nhóc, cái dáng vẻ giận dỗi phụng phịu này mới đáng yêu chứ, đều là trẻ con thôn quê, nên có hồn quê một chút chứ.
“Người bóc rồi trả lại cho con, ba mươi bảy hạt dẻ nguyên vẹn, mười ba hạt vỡ.” Nhóc nhớ rõ ràng từng ly từng tí, vỏ hạt dẻ khó bóc lắm, nhóc cạy từng chút từng chút hết nửa canh giờ.
“Nghĩ đẹp quá, lão nương ăn vào bụng rồi thì là của ta rồi.” Thấy nhóc giận đến mắt sắp chảy lệ, Hứa Nghiên đành phải từ bỏ ý định lại tính kế sai nhóc bóc hạt dẻ cho mình.
“Vậy người không được nhắc lại nữa.” Nhóc tiếp tục truy vấn, nhất định phải để mẫu thân hứa hẹn.
“Mẫu thân, đại đệ đệ, hai người đang nói gì vậy?” Đồ Tiểu Quỳ vẩy vẩy bàn tay bẩn thỉu chạy tới, quay mặt Tiểu Hòe sang hôn một cái thật mạnh.
Tiểu Ngư chăm chú nhìn mẫu thân, tỷ của nhóc vẫn không biết chuyện nhóc tè dầm.
“Ta bảo Tiểu Ngư bóc hạt dẻ cho ta, thằng bé sống chết không chịu.”
Nghe thấy lời này, Đồ Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm, hài lòng liếc nàng một cái, Hứa Nghiên nhận được ánh mắt tán thưởng, nghẹn cười thầm mắng: “Tiểu tử thối.”
“Nếu người muốn ăn để phụ thân bóc cho người, Tiểu Ngư mà bóc hạt dẻ thì đều phải cho con ăn, hơn bốn mươi hạt hôm trước đều bị người ăn hết rồi.”
Tiểu Quỳ cũng có tính toán riêng, chỉ là đệ đệ của bé không mắc lừa. Hạt dẻ này, ăn thì thơm ngọt, nhưng bất kể là luộc chín hay bóc sống để ăn, vỏ ngoài dễ bóc, còn cái lớp màng dính sát vào thịt quả bên trong lại rất khó bóc ra, ăn vào lại nghẹn cổ, trong nhà cũng chỉ có Đồ Tiểu Ngư mới có thể đủ kiên nhẫn ngồi bóc hết nửa canh giờ.
Hai đứa đều không để ý đến bé, bé cũng thôi, Tiểu Quỳ tháo nút thắt lỏng trên lưng Tiểu Ngư, nói: “Để ta bế tiểu đệ, đệ nghỉ một lát đi, đệ còn nhỏ mà.”
Thế nhưng cũng chỉ là ôm đi lòng vòng trong đám đông một lượt, từ tay người này sang tay người khác rồi lại trở về vòng tay Hứa Nghiên, một mình nàng không thể buộc thằng bé lên người được, mà nếu bế thằng bé thì lại chẳng làm được việc gì. Chẳng mấy chốc Hứa Nghiên đã định xuống núi, nói với Đại Mao: “Ngươi lớn nhất, trông chừng bọn chúng đừng để lạc mất, có chuyện gì thì gọi biểu ca của Tiểu Quỳ.”
“Vậy chúng ta cũng về thôi, cũng không có trái cây gì để hái, chán quá.” Tùy tiện ném củ sắn dây nướng cháy đen cho lợn, đá đất ướt vào đống lửa, vỗ tay đi trước chạy lên núi.
Hứa Nghiên ở lại cuối cùng quan sát một lượt, đi ngang qua chuồng lợn nói với Hoành Nghĩa: “Lửa dưới chân núi đã tắt rồi, ngươi không cần đi xem đâu, tối nay dắt lợn về là được.”
“Được.” Hắn ta vừa định nói để Tiểu Mễ ở lại trên núi, quay đầu lại nhìn, tiểu nha đầu vừa nãy còn chơi với hai ca ca giờ đã biến mất tăm, đành nghẹn lời vào trong.