Hứa Nghiên được kéo ra hậu viện, đi ra con đường phía sau tường rào, nàng nhìn thấy một đống cỏ khô chất cao hơn người, từng bó từng bó xếp chồng lên nhau. Nhìn những đứa trẻ má đỏ hây hây, vui vẻ kinh ngạc hỏi: “Tặng ta ư?”
“Vâng ạ.” Bọn trẻ gật đầu đáp.
“Mấy đứa giỏi lắm!” Hứa Nghiên kinh ngạc đến nỗi không biết nói gì, nàng dạy chữ cho trẻ con trong thôn, ban đầu chỉ nghĩ là muốn những đứa trẻ có chí tiến thủ có con đường học tập, chỉ là suy từ mình mà nghĩ cho người khác thôi. Hơn nữa, với tính cách hay buôn chuyện của người trong thôn, nàng không ôm nhiều kỳ vọng vào lũ trẻ này, hoàn toàn không nghĩ rằng khi nàng không dạy, chúng vẫn sẽ cắt cỏ, rồi còn phơi khô.
“Mấy đứa thế mà giấu kín được đến thế, lâu như vậy cũng không bị ai phát hiện, ta nhớ Tiểu Quỳ trước đây còn ngày ngày đi cắt cỏ với mấy đứa, quả nhiên là giỏi tính toán, là người có thể làm việc lớn.” Nàng thử tưởng tượng, nếu là mình làm chuyện này, điều nàng muốn nhất chính là sự công nhận và khen ngợi, Hứa Nghiên vắt óc nghĩ lời khen ngợi chúng, ba đứa bé gái với năm bé trai được khen đến mức cười híp mắt, nhưng lại có chút ngượng ngùng.
“Phu tử, ngài tránh ra, bọn ta sẽ mang vào nhà cho ngài.” Đại Mao trợn đôi mắt đen láy ngẩng đầu nói, rồi vác cỏ khô nghênh ngang đi vào.
Đồ Đại Ngưu nghe thấy động tĩnh cũng ra giúp, vừa nói vừa hỏi lũ trẻ: “Ghê gớm thật, ta cứ thắc mắc sao dạo này cỏ lại bị cắt nhanh thế, hóa ra là mấy đứa à, ta ngày nào cũng ra ngoài mà chẳng gặp mấy đứa lần nào.”
Học chữ ở nhà Tiểu Quỳ mấy năm, phụ thân Tiểu Quỳ cũng chẳng mấy khi để ý đến chúng, vậy mà hôm nay lại nói một câu dài đến vậy, giọng điệu còn có ý khen ngợi. Đại Mao, Tôn Hạc và đám trẻ đều phấn khích, đắc ý nói: “Bọn ta có người canh chừng, ngài ra ngoài cắt cỏ thì bọn ta không đi, chỉ chọn lúc ngài không ra ngoài thì bọn ta mới cắt. Cỏ khô cũng chất ở nhà cũ, không ai biết đâu!”
“Miệng của mấy đứa cũng kín thật, đầu óc cũng nhanh nhạy, trưa nay ở lại nhà ta ăn cơm, ta sẽ xào thịt thỏ cho mấy đứa ăn, coi như thưởng cho mấy đứa.” Đồ Đại Ngưu giữ chúng lại ăn cơm, một là thật lòng thấy tám đứa trẻ này rất tốt, thông minh nhanh nhẹn, lại còn chuẩn bị niềm vui bất ngờ cho Hứa phu tử, chồng của Hứa phu tử cũng nên khen ngợi chúng một chút; hai là để tránh người trong thôn nói ra nói vào.
Vừa nghe nói mời ăn cơm, chúng liền rụt rè, nếu không phải trong lòng còn ôm bó cỏ, chắc chúng đã ba chân bốn cẳng chạy mất rồi, Đại Mao vội vàng lắc đầu, nói: “Không ăn đâu, nhà bọn ta đều đã nấu cơm rồi, bọn ta về nhà ăn.” Cậu ta ngại không nói ra rằng mấy bó cỏ này chẳng đáng giá, càng không đáng để đổi lấy thịt thỏ mà ăn.
Thiếu niên nho nhỏ, thèm thịt nhưng lại trọng thể diện hơn.
“Lát nữa ta sẽ đến nhà mấy đứa nói một tiếng, mấy đứa cứ yên tâm ở nhà ta ăn cơm, phụ mẫu mấy đứa sẽ không nói gì đâu.” Hứa Nghiên đi bên cạnh nói.
“Thật sự không cần đâu, Hứa phu tử, bọn ta cắt cỏ cho ngài không phải là muốn ăn thịt thỏ nhà ngài đâu.” Tôn Hạc nói ra lời thật lòng, dù giọng nói vẫn còn nhỏ.
“Ta biết, nhưng ta vui mà, hôm nay nếu không mời mấy đứa dùng bữa, tối nay ta sẽ vui đến không ngủ được.” Thấy chúng không tin, nàng khẳng định: “Thật đó, không ngủ được ta sẽ đọc sách, đến lúc bắt đầu dạy học sẽ bắt mấy đứa học thuộc nhiều hơn.”
“Vậy được rồi, trưa nay bọn ta sẽ ăn cơm ở nhà ngài.” Miệng nói miễn cưỡng, nhưng ánh mắt phấn khích thì không thể lừa được ai.
Hứa Nghiên ra ngoài thôn để báo với các gia đình là trưa nay lũ trẻ sẽ ăn cơm ở nhà nàng, Đồ Đại Ngưu thì vào hậu viện bắt thỏ, còn đám Đại Mao Tôn Hạc thì chen chúc trong nhà với Tiểu Quỳ Tiểu Ngư mà líu lo trò chuyện. Lần đầu tiên có nhiều bạn bè đến nhà ăn cơm như vậy, Đồ Tiểu Quỳ cũng mừng quýnh, nhưng bánh kẹo, mứt của bé đều đã mang lên núi ăn hết rồi, không còn gì để chia sẻ, bèn thì thầm kể cho chúng nghe chuyện bé muốn học nhận biết và chế biến thảo dược.
Cuối cùng còn nói thêm một câu thừa thãi: “Các ngươi phải giữ bí mật cho ta nha, sách còn chưa mua về, mẫu thân sợ ta học không thành tài, không muốn nói ra ngoài, ta chỉ nói với các ngươi, đám Tiểu Dương ta cò chưa nói đâu.”
“Không nói, bọn ta không ai nói cả.”
Nhưng sáng hôm sau, cả thôn đều biết chuyện!
Lại nói đến lúc Đồ Đại Ngưu đang nấu cơm, A Phiến cùng hai bé gái khác vòng vèo bên ngoài mấy vòng, cuối cùng vẫn nắm tay nhau lấy can đảm, đi vào hỏi: “Phụ thân Tiểu Quỳ, bọn ta giúp ngài nhóm lửa nhé.”
“Không cần nhóm lửa đâu, có củi khô to rồi, mấy đứa ra ngoài chơi đi.” Nhìn ba bé gái ra khỏi cửa, hắn lắc đầu bật cười, từ khi Tiểu Quỳ ở trong thôn có bạn chơi, hắn liền trở thành “phụ thân Tiểu Quỳ”, trước đây còn có đứa gọi “Đồ đại thúc” kia mà.
“Ăn cơm rồi, mau rửa tay đi.” Đồ Đại Ngưu gọi vọng ra ngoài.
Một chậu lớn thịt thỏ, hai đĩa rau, một nồi cơm, đều được ăn sạch bách, đám chó chỉ có thể chui xuống gầm bàn nhặt xương thỏ mà gặm, cơm thừa cũng chẳng còn chút nào cho chúng.