“Biểu chất nhi, mông của ngươi còn đau không?” Tiểu Quỳ xách giỏ hỏi với vẻ nịnh nọt, bé vừa lên núi, đã thấy Tiểu Dương và Tiểu Tường đang ném cỏ vào chuồng nuôi lợn.
“Người lại đến làm gì? Phụ mẫu của người có biết không?” Tiểu Dương giả vờ như không nghe thấy câu hỏi của bé, thật quá xấu hổ, lớn vậy rồi vẫn bị đánh vào mông.
“Biết, biết chứ, ta đã nói với mẫu thân ta rồi.” Bé giơ chiếc giỏ trong tay lên, “Ta đến xin lỗi, đây là quà vặt nửa tháng của ta và Tiểu Ngư, chúng ta cùng ăn nhé, đừng giận ta nữa được không? Chúng ta vẫn cùng nhau chơi mà.”
“Không giận người, nhưng người đừng hòng bảo bọn ta nói dối cùng người nữa.” Tiểu Dương kiên quyết nói.
“Được, ta cũng đã hứa với mẫu thân là sẽ không nói dối nữa.” Bé vui vẻ lấy hết gói giấy dầu ra đặt lên bàn, vẫy tay gọi mọi người lại, nói: “Mau lên, ta và Tiểu Ngư đã mấy ngày không được ăn rồi, chúng ta mau ăn đi, kẻo biểu ca biểu tẩu về nhìn thấy lại cằn nhằn.”
Trừ Tiểu Dương nhíu mày vì câu nói này, những đứa khác đều không có ý kiến gì, bởi vì Tiểu Quỳ nói đúng, ngày nào cũng nói không được ăn quà vặt của Tiểu Quỳ và Tiểu Ngư, có chút phiền toái, đến trái cây chua còn không được ăn, ai mà không thèm chứ?
Sau khi ăn no căng bụng, hai bên chính thức hòa giải, đào một cái hố chôn giấy dầu xong, Tiểu Quỳ lại dắt đệ đệ về nhà, bởi vì hai huynh đệ Tiểu Dương vẫn đề phòng bé như đề phòng trộm, sợ bé lại chui vào chuồng lợn.
“Haizz…” Tiểu Quỳ ngồi xổm bên gốc tường thở dài, tay cầm cái xẻng chọc lung tung xuống đất, khiến bụi bay mù mịt.
Đồ Đại Ngưu liếc mắt một cái rồi coi như không thấy, tiếp tục đổ cỏ vào chuồng lợn, khi hắn xách sọt tre rỗng đi ra, thấy bé lại dùng mũi chân ra sức nghiền trong cái hố vừa đào, không nhịn được hỏi: “Đệ của con đâu? Sao hai đứa không ra ngoài chơi?”
“Không có ai chơi cùng, Tiểu Ngư đang học chữ.” Bé trả lời, nhưng đầu cũng không ngẩng lên.
“Trong thôn có rất nhiều trẻ con, sao lại không có ai chơi?” Phụ thân của bé không tin, chuẩn bị xách cái sọt tiếp tục ra ngoài cắt cỏ, thuận miệng ứng phó với bé: “Không muốn ra ngoài chơi thì đi học chữ cùng đệ con đi, ta thấy mẫu thân con không để ý đến con, con lại mấy ngày không viết chữ rồi đấy.”
“Haizz… người không hiểu đâu,” Bé u sầu gối đầu lên cánh tay.
“Ta không hiểu cái gì?” Hắn thật sự không hiểu vì sao con bé lại nói hắn không hiểu.
“Con học nhiều chữ như vậy để làm gì chứ? Con lại không thể đi thi tú tài.”
“Hây, vậy con thấy mẫu thân con học chữ cũng vô dụng rồi à? Hiện giờ nàng ấy có thể dạy con học chữ, con không chịu học chữ. Hừ, sau này con có con có cái rồi chỉ có thể cầu xin người khác dạy, giống như A Phiến ấy, Đồ Tiểu Quỳ, ta thấy con không biết quý trọng phúc phần của mình rồi đấy!” Đồ Đại Ngưu có chút tức giận, lần đầu tiên cảm thấy nha đầu này cứng đầu như một con lừa, có chút thiếu răn dạy.
“Đi, không muốn học chữ thì đi ra ngoài cắt cỏ với ta.” Hắn không kiên nhẫn lắm, cũng không biết nói đạo lý lớn gì, dứt khoát kéo bé đi làm việc để trị bé, những thói hư tật xấu do rảnh rỗi mà ra, trẻ con trong thôn muốn học chữ còn phải cố gắng lắm, không có bút mực để viết chữ thì làm sao dám nói học chữ vô dụng.
Cắt cỏ thì cắt cỏ, bé ném cái xẻng xuống, đi theo phụ thân ra ngoài, cầm lấy sọt tre nhỏ và dao cong nhỏ của mình, đứng ở cổng lớn gọi: “Tiểu Ngư, đi cắt cỏ thôi!”
“Này, Tiểu Ngư không đi, chỉ có con và ta đi thôi, thằng bé lại không cảm thấy học chữ vô dụng.” Đồ Đại Ngưu khoát tay với Tiểu Ngư từ trong nhà đi ra, kéo Tiểu Quỳ sải bước đi ra ngoài.
“Phụ thân, con còn chưa lấy mũ.” Bé bị kéo đi nhanh, phải chạy nhanh mới theo kịp phụ thân.
Đồ Đại Ngưu tháo mũ rơm của mình đội lên đầu bé, cũng không để ý đến bé, đặt bé lên xe bò, dắt dây cương bò đi về phía ngoài thôn. Đến dưới cây hòe lớn trong thôn, thấy mười mấy đứa trẻ đang trèo lên cây, hắn nói: “Cẩn thận đấy, đừng để ngã xuống.”
“Phụ thân Tiểu Quỳ, người đưa Tiểu Quỳ đi đâu vậy?” Đại Đầu ngồi trên cành cây hỏi.
“Cắt cỏ, con bé rảnh rỗi phát hoảng rồi.”
“Ồ.” Cậu ta ngẩng đầu nhìn mặt trời, nóng thật.
Ra khỏi thôn, Tiểu Quỳ thương lượng với phụ thân: “Con còn nhỏ như vậy, người đừng nói con lấy chồng sinh con không được sao? Thật khó nghe chết đi được.”
“Con lại không biết ngại, vả lại ta cũng đâu nói sai, con thể nào cũng lấy chồng sinh con thôi.”
“Người lại nói vậy, con đã nói là con còn nhỏ rồi. Hơn nữa trước kia người còn nói nếu con không lấy chồng, người sẽ dẫn con đi nộp tiền phạt mà.” Bé muốn phụ thân mình nhớ lại lời bản thân đã nói.
“Ta quên rồi.” Đồ Đại Ngưu lơ đễnh nói một câu, thấy đến nơi, liền kéo bò dừng lại, tháo dây cương cho nó tự đi ăn cỏ.
“Con vẫn nhớ mà, sao người lại quên được chứ? Bây giờ người nhớ ra chưa?” Bé tự mình trượt xuống xe bò, xách cái sọt xuống, cũng không quên hỏi.
“Có chút ấn tượng.” Đồ Đại Ngưu miễn cưỡng nói, nghĩ đến cái vẻ ngổ ngáo hồi trẻ của mình, lão đầu vẫn sẵn lòng dẫn hắn đi nộp tiền phạt, tốt xấu gì cũng không nói lời keo kiệt nào với khuê nữ của mình.
Nhìn thây bãi cỏ xanh mướt trước mắt, hắn thầm nghĩ thôn này cũng chỉ có bấy nhiêu lợn thôi, tại sao dạo này cỏ lại bị cắt nhiều đến vậy? Hắn kéo cánh tay Tiểu Quỳ, nói: “Cứ cắt ở trước mặt ta thôi, đừng chạy xa, cẩn thận đừng cắt vào tay đấy.”
Cái nắng của cuối thu vẫn còn gay gắt, không đội mũ rơm, hắn bị nắng đổ mồ hôi chảy dọc xuống vành tai, thấy Tiểu Quỳ cũng nóng đến nỗi kéo tay áo lên, tiện tay tháo mũ rơm quạt cho bé, rồi đứng dậy nhìn xem, chỉ cho bé: “Đừng cắt nữa, con ra ngồi dưới gốc cây kia đi, đừng để bị nắng.”
“Phụ thân, con giúp người cắt, không nóng lắm đâu.” Bé nheo mắt cậy mạnh nói.
“Không cần con, con cắt năm sáu nhát mới bằng ta một liềm.” Hắn vỗ đầu bé, nói: “Đi đi, con đứng đây ta còn không dám dùng sức, sợ cắt vào con.”
Nhìn vẻ ngoan ngoãn, chu đáo của con bé bây giờ, hắn lại sẵn lòng dẫn bé đi nộp tiền phạt.
Về đến nhà, hắn lén nói với Hứa Nghiên: “Tiểu Quỳ sao lại có chút cứng đầu, cuộc sống quá thuận lợi rồi nhỉ? Trưa nay con bé còn nói với ta là học chữ chẳng có ích gì, cũng không ra ngoài chơi nữa.”
“Có lẽ trước đây chàng nghĩ khuê nữ là một đứa thông minh lanh lợi, hiểu chuyện chu đáo, thỉnh thoảng có chút nghịch ngợm, khiến giờ đây con bé khó mà chuyển biến được, nên chàng mới thấy con bé cứng đầu.” Hứa Nghiên nói hắn: “Không có gì to tát đâu, có đứa trẻ nào có thể luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện chứ, chính vì có người phụ thân hồ đồ như chàng, nó cũng không thể quá thuận theo được.”
“Ta không mong nó có điểm này giống ta, con bé thông minh hơn ta, biết đọc biết viết, là một nha đầu thông minh, đừng nghĩ sai, làm con đường của mình trở nên hẹp đi.” Đồ Đại Ngưu cảm thán đầy thấm thía.
Thấy hắn như vậy, Hứa Nghiên nhân cơ hội nói ra suy nghĩ của nàng mấy ngày qua: “Nếu Tiểu Quỳ có ý định trị bệnh cho lợn, chi bằng để nó đi theo đại phu học nghề, lớn lên làm đại phu chữa bệnh cho người ta?”