“Hứa phu tử, Tiểu Quỳ muội muội.” Còn cách xa đã nghe thấy tiếng gọi người của Hàng Tân Như, ngồi trên xe bò rụt cổ lại, giữa cơn gió lạnh này vẫn vẫy tay chào, trong âm thanh đầy ắp niềm vui sướng.
“Ôi, nhà có khách rồi này, không nói nữa, ta về đây.” Tiểu Quỳ đang chơi với bạn bè bên ngoài, Hứa Nghiên đi ra thấy con bé được người trong thôn gọi đến hong lửa nói chuyện, đón tiểu nha đầu đang nhón chân ngóng nhìn: “Không nhớ à? Hai tỷ tỷ Hàng gia của con đấy!”
“Nhớ, hì hì~” Con bé bỏ bạn bè chạy về phía xe bò, tiến lên được ca ca lạ mặt lái xe bò bế lên xe.
Hứa Nghiên dẫn cả đám đi về nhà, miệng quan tâm hỏi: “Bị lạnh rồi phải không? Vào nhà hong lửa nào, trong nhà có bếp lửa.”
Mở cổng lớn, đẩy mấy đứa trẻ ra, một mình tháo dây cương bò, xe gỗ để bên ngoài, dắt bò đen vào chuồng cho ăn cỏ, nhìn tiểu tử trông giống Hàng Thành Văn, hỏi: “Ngươi là ca ca của Tân Như à?”
Hàng Tự kinh ngạc trước một loạt hành động gọn gàng của nữ nhân trước mặt, hoàn hồn lại, ngượng ngùng đáp lời: “Đúng vậy, chào Hứa phu tử, ta là đại ca của Tân Như, mấy năm trước đã nghe người nhà nói về ngài, vì mãi lo học nên không có cơ hội gặp mặt, hôm nay nhân cơ hội hai muội muội ta rảnh rỗi, ta mặt dày đến nhà ngài xin một bữa cơm.”
Nói đến cuối cùng cậu ta rõ ràng rất lúng túng, mặt đỏ bừng, trông như có người dạy cậu ta nói vậy.
“Tuyệt đối sẽ no bụng, gọi ta là Hứa thẩm thôi, đừng gọi Hứa phu tử, khách sáo quá, đi, đều vào nhà ngồi đi.”
Đồ Tiểu Quỳ kéo hai tỷ tỷ bên ngoài nói líu lo, trời quá lạnh, Hứa Nghiên dẫn mấy đứa đi hậu viện sưởi ấm trước, hai phụ tử Đồ gia cũng đang bận rộn ở hậu viện, gia cố mái rơm trên chuồng lợn, chuẩn bị cho tuyết rơi.
Tiểu Quỳ về phòng ôm hết đồ ăn vặt của mình vào lòng, loạng choạng đi ra hậu viện, phía trước phía sau đều là chó, chúng đã quen được Tiểu Quỳ cho ăn, bây giờ vừa nghe thấy tiếng giấy dầu gói đồ kêu sột soạt liền tỉnh táo, tiểu chủ nhân đi đâu chúng liền theo đó, cũng không tranh giành đồ ăn, chỉ ngồi xổm trước mặt ch** n**c dãi.
Hôm nay lũ chó này đều bị thất sủng, Đồ Tiểu Quỳ ôm mấy gói giấy dầu bước vào nhét hết vào tay hai tỷ tỷ, ngồi xổm trước mặt hai tỷ tỷ như một chú chó nhỏ, nâng gói giấy dầu bảo hai người cầm ăn.
Chăm sóc người ta vô cùng chu đáo.
Mấy món mứt hoa quả, bánh rán này tỷ muội Hàng gia đều đã ăn chán, đến Đồ gia thích ăn nhất vẫn là khoai lang, đậu phộng vùi trong tro cỏ, và cả món dùng thìa múc nửa thìa đường rồi nướng chảy ra ăn.
Buổi trưa Đồ lão hán làm thịt nhồi rau hấp và cá diếc kho tương cho các vị khách nhỏ, nấu canh miến măng chua thịt lát, sau khi vui vẻ ăn cơm xong, Tân Cừ và Tân Như lấy khăn tay thêu của hai người ra cho Hứa Nghiên xem. Chữ thêu trên đó nhìn mềm mại, nhưng kỹ thuật thêu không tệ, không bị sai đường kim mũi chỉ. Hứa Nghiên đưa cho hai đứa khăn tay trắng đã được phác thảo, nói: “Chữ này là ta viết rồi thêu một vòng theo viền, hai đứa luyện tập trên cái này đi, trọng tâm là luyện chữ, khi nhấc bút lên cổ tay phải có lực.”
Nàng liếc nhìn Hàng Tự, nói: “Cuối năm rồi, huynh đệ của hai đứa cũng ở nhà, chỗ nào không biết thì đi hỏi họ, ta vì sinh con nên đã làm lỡ không ít thời gian của hai đứa việc học bị gián đoạn. Nếu sau này hai đứa còn có vấn đề về thêu thùa và học hành, có thời gian rảnh cũng có thể đến hỏi ta, ta lên trấn cũng sẽ ghé thăm hai đứa.”
Hứa Nghiên trước khi sinh Đồ Tiểu Ngư đã từ chối công việc ở Hàng gia, sau khi thành hôn không như trước khi thành hôn, bây giờ có việc nhà lại còn có con cái vướng chân, dạy người khác học không thể dốc hết tâm lực, nhận bạc của người ta trong lòng cũng không yên, thà từ chức cho rồi, tránh làm lỡ dở đứa bé.
“Phu tử chỉ nói nghe hay thôi, đã gần nửa năm rồi người cũng chưa lên trấn thăm bọn ta.” Hàng Tân Như bĩu môi bất mãn nói.
“Cái này không thể trách ta được, Đồ Tiểu Ngư còn nhỏ, thằng bé không thể rời xa ta lại không chịu được gió, ta cũng gần nửa năm chưa đi chợ phiên rồi.” Nàng cười giải thích, còn từ trong phòng lấy ra một quyển sách, “Này, đây là quyển sách ta thích đọc ngày trước, giải thích phong tục tập quán, quyển này là bản ta chép tay, đã đọc không dưới năm lần, mép đã sờn cả rồi, ta thấy hai đứa cũng thích nghe chuyện về phương diện này, có thể mua về xem.”
Hai tỷ muội nhận lấy lật vài trang, thấy trên đó còn có những câu hỏi và nhận xét do Hứa phu tử viết, hai người nhìn nhau ôm quyển sách vào lòng, tinh quái nói: “Phu tử, quyển sách này tặng cho bọn ta đi, hôm khác bọn ta mua quyển mới đổi cho người.”
Không đợi Hứa Nghiên phản đối, hai người đã mỗi người một câu quyết định xong, còn vội vàng kéo Hàng Tự đánh xe về nhà.
Hứa Nghiên bật cười, gọi họ quay lại, nói: “Tặng hai đứa đấy, đừng vội đi, có phải đồ tốt gì đâu, thấy hai đứa quý trọng quá vậy.”
Lại ngồi nói chuyện thêm một lúc lâu, Hàng Tự không xen vào được chuyện, ngồi bên bếp lửa sắp ngủ gật rồi, hai muội muội cuối cùng cũng chịu về.
Đồ Đại Ngưu giúp mắc xe bò xong xuôi, đặt lên xe một bọc khoai lang nhỏ, một hũ dầu mè, và một bó miến khoai lang, nói với hai tỷ muội: “Thúc biết nhà mấy đứa không thiếu mấy thứ này, những củ khoai lang nhỏ này được trong nhà chọn lựa ra, nướng nhanh chín, phơi khô rồi cũng ngọt lịm, thấy mấy đứa thích ăn, thì mang một gói về.”
“Đa tạ Đồ thúc.” Giao thiệp nhiều, hai nha đầu quen thuộc với người Đồ gia, cũng không giả khách sáo, hai nhà đều không phải người nghèo, đồ đã cho thì cứ nhận.
“Đừng khách khí, lần sau ca ca hai đứa ở nhà thì bảo hắn lái xe đưa hai đứa đến chơi.” Đi đến trước mặt Hàng Tự, vỗ vai cậu ta, nói: “Trên đường đừng vội, đi chậm thôi, về nói với phụ thân ngươi, năm nay đừng mua thịt dê, nhà ta giết dê, đến lúc đó sẽ đưa một con sang.”
“Vâng, Đồ thúc, bọn ta đi đây.”
“Đi đi.”
*
Mùng mười tháng Chạp, Đồ Đại Ngưu nhắn lời cho đồ tể hàng năm mua lợn nhà hắn đến kéo lợn đi, trong số hai mươi sáu con lợn còn lại, có năm con lợn nái đã già, ba con lợn giống, mười con lợn đực mười tháng tuổi, còn lại tám con lợn nái mới lớn năm nay. Đồ Đại Ngưu bán hết mười con lợn đực, lại mua về năm con lợn đực trưởng thành, tính dùng để giao phối với lợn nái nhỏ, sang năm đẻ con sẽ chuyển hết lên núi nuôi, như vậy sẽ lợi hơn so với việc sang năm mua lợn con của người ta.
Chỉ là mùa hè năm nay đã đốt hết cỏ ngải cứu lâu năm, lợn đẻ con xông bằng cỏ ngải cứu từ ba năm trở lên là tốt nhất, hắn kéo xe bò đi sang hai thôn bên cạnh mua được một xe bò cỏ ngải cứu lâu năm, Trần Kỳ nghe thấy động tĩnh Đồ gia, bảo đại nhi tử đưa hai bó cỏ ngải cứu ba bốn năm đã tích trữ ở nhà sang.