Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 134

Ngày hôm sau, Đồ lão hán nghe tiếng gọi cửa, đi ra thấy Trương Mạn đang gánh gồng, nhi tử nàng ta đeo một cái gùi nhỏ, trong gùi đựng chó con, ông nhận lấy chìa khóa, nhìn về phía Trương gia, thấy cửa đóng chặt, liền hỏi: “Phụ thân và huynh trưởng của ngươi không tiễn ngươi sao? Sao cũng không thuê xe lừa, ngươi gánh hai giỏ này đi về có thể làm trầy vai chảy máu mất.”

Nữ nhân mồ hôi đầy đầu vuốt tóc, cố cười nói: “Không sao, toàn là quần áo thôi, không nặng đâu.”

Đồ lão hán thở dài nhìn hai mẫu tử này, càng thêm coi thường Trương lão đầu, nói: “Ngươi gánh đi ra khỏi thôn trước, đi về phía trước, ta cho bò ăn một bó cỏ, lát nữa sẽ đuổi theo đưa mẫu tử về.”

Trương Mạn cắn miếng thịt bên trong môi dưới, nuốt xuống vị chua xót trào lên, vỗ đầu nhi tử, nói: “Nói cảm ơn Đồ a gia đi, ngài ấy là người tốt, lại làm phiền ngài ấy giúp chúng ta nữa rồi.”

“Tạ ơn a gia của Tiểu Quỳ.” Cậu ta ngẩng đầu nói một cách nghiêm túc.

“Ấy, không cần, ta đưa ngươi đi gặp a gia ngươi, ông ta sẽ đối đãi tốt với ngươi.”

Thấy hai mẫu tử bước nông bước sâu rời đi từ con đường nhỏ phía sau thôn, Đồ lão hán khạc mạnh một bãi nước bọt về phía Trương gia, đóng cửa đi vào cho bò ăn. Thừa lúc bò ăn cỏ, ông dắt bò và dê ra khỏi nhà và buộc chúng vào bãi cỏ, quay lại nói với nhi tức phụ đang cầm tã đi ra hậu viện giặt: “Mẫu thân Tiểu Quỳ, lát nữa ta đi đưa mẫu thân của Tiểu Hạc về Ngõa Tử Lĩnh, chắc là trong tay không có tiền nên không thuê xe lừa, ta thấy nàng ta định gánh đồ đi về, cũng đáng thương. Lát nữa ta sẽ lái xe bò đưa nàng ta về, tiện thể nhìn xem, nếu hai ông bà già Tôn gia không trụ được, ta sẽ kéo nàng ta về lại, tránh cho nàng ta lại phải trầy da tróc vảy mới quay lại được.”

“Được, việc nhà đã có con lo, phụ thân cứ yên tâm đi.” Nàng ném tã vào chậu, quay vào nhà lấy bánh ngọt Tiểu Quỳ ăn, gói vào giấy dầu mang ra, đưa cho lão đầu: “Trưa mà không về kịp, phụ thân cũng đừng để bụng đói.”

“Ta không ăn thứ này, để lại cho Tiểu Quỳ ăn đi, ta mang hai cái bánh bột ngô là được rồi.” Đồ lão hán xua tay không nhận, vẻ mặt đầy vẻ ghét bỏ.

Vẻ mặt của ông khiến Hứa Nghiên bật cười, đặt gói giấy dầu lên xe gỗ, bực mình nói: “Bánh bột ngô buổi sáng đã ăn hết rồi, con không biết làm cơm nhưng trong lòng vẫn có tính toán, trong nhà lại không thiếu tiền mua quà vặt, miệng của đại tôn nữ của người chưa bao giờ ngưng ăn, không thiếu gói này đâu, người mang theo lót bụng đi.”

“Thật sao? Bánh bột ngô ăn hết rồi à? Vậy là ta nhớ nhầm.” Lão đầu cười gượng, cầm gói giấy dầu mềm mại nhét vào trong lòng, miệng vẫn nói: “Ta không thích ăn thứ ngọt ngây này, cảm thấy chua miệng.”

Hứa Nghiên không tiếp lời, lão đầu khi ăn thịt gà vịt cá lợn thì rất rộng rãi, cho rằng đó là món chính đáng, giúp tăng cân, tiêu tiền không uổng, nhưng đối với bánh ngọt tạp hóa lại không dính tới miệng, bảo Đại Ngưu mua cho ông bánh rán dầu hoặc bánh hạch đào, ông đều đẩy cho tôn nữ, nói ăn thứ này đầy bụng, lúc ăn thịt không đã.

Nhưng đồ tôn nữ ông ăn không hết thì ông lại xử lý sạch, Đồ Tiểu Quỳ phát hiện quà vặt của mình đút cho a gia thì ông không ăn, nhưng khi con bé cho chó ăn, a gia lại kêu là lãng phí, ăn hết phần con bé không ăn.

Hứa Nghiên liền dạy bé lần sau nếu còn muốn chia đồ ăn cho a gia, nếu ông không ăn thì cứ vứt xuống đất cho chó ăn, bảo đảm lần sau bé chia bánh hạch đào, bánh hạnh nhân… ông sẽ ăn.

Phương pháp này nàng dùng với a gia của con bé thấy hiệu quả, lại áp dụng với phụ thân con bé, thì có một kết quả khác: Đồ Đại Ngưu thấy hợp khẩu vị thì lần sau sẽ mua hai phần, không hợp khẩu vị, khuê nữ của hắn vứt cho chó ăn thì hắn cũng kêu là lãng phí, nhưng nhét vào miệng hắn thì hắn lại nhổ ra cho chó ăn.

Đồ lão hán lái xe bò đi vòng từ con đường phía sau thôn, chỉ một khắc sau đã đuổi kịp Trương Mạn đang đi mỏi nhừ chân vì gánh gồng, ông “Hu” một tiếng, dừng xe bò xuống nhấc giỏ lên xe, nhấc Tiểu Hạc bằng cách kẹp vào nách lên xe bò, đợi cả hai ngồi vững rồi lái xe đi về Ngõa Tử Lĩnh, ở trên đường nói với Trương Mạn: “Nha đầu Trương gia, làm người phải biết mặt dày một chút, nếu không người chịu thiệt thòi đau khổ chính là ngươi, ngươi xem lần này về nhà chồng, sao có thể tự mình dẫn nhi tử về thôi? Ngươi phải kéo phụ thân ngươi đi cùng tạo thế, ông ta không đi thì ngươi cứ ngồi ở nhà mà làm ầm lên, ông ta đi nhà chồng của ngươi nói hai câu còn hơn ngươi nói cả trăm câu.”

Trương Mạn đỏ mặt đáp vâng, trong lòng ghi nhớ lời Đồ lão hán, rồi lại nghe ông nói: “Đến Tôn gia rồi đầu óc ngươi phải tỉnh táo một chút, nghĩ xem ngươi quay về vì điều gì, đừng lại mềm lòng chịu mắng chịu khổ, nhi tử của ngươi thằng bé họ Tôn, phụ thân thằng bé bị chém chết, cũng đã đền mạng đền bạc rồi, hai nhà có thù nhưng ngươi không nợ bọn họ, phải ưỡn thẳng lưng, phải đanh đá một chút, nếu bị ấm ức thì đi tìm tộc nhân họ Tôn mà làm ầm lên, nhà nào giữ thể diện thì đến nhà đó, nhi tử của ngươi họ Tôn chứ không họ Trương, nếu bọn họ mặc kệ, ngươi cứ dẫn Tiểu Hạc về mẫu gia, dù sao đã quyết không tái giá, danh tiếng đanh đá cũng không phải là chuyện gièm pha gì cả.”

“Biết ạ, cảm ơn lão thúc, phụ mẫu của ta cũng chưa từng dạy ta những điều này, chỉ muốn ta tái giá cho một nam nhân khác, tống ta đi, để không còn rắc rối vấy lên người bọn họ nữa.”

“Những người có đôi có cặp như họ không hiểu suy nghĩ của những người không tái giá không lấy chồng như chúng ta, nếu đã hạ quyết tâm, thì đừng bận tâm đến cái nhìn của bọn họ nữa, ngươi nhìn ta mà xem, dạy dỗ con cái thật tốt, con cái lớn rồi thì ngươi sẽ được hưởng phúc.” Đồ lão hán tự trêu ghẹo mình, nghe thấy tiếng nghẹn ngào của nàng ta cũng không quay đầu lại, ông sợ nhất là nước mắt nữ nhân, bất kể là người lớn hay đứa nhỏ, là già hay trẻ.

Bình Luận (0)
Comment