Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 125

Cưỡi xe bò đến tiệm bánh mua hai gói lớn bánh hoa quế và bánh táo, đem một gói đến nhà Cố Thanh, trên đường về, nghe thấy bên ngõ hẻm bên cạnh ồn ào, liếc mắt nhìn thấy là Trần gia đang gây chuyện trước cửa, hắn siết chặt dây cương xe bò, rẽ vào hóng chuyện.

Thấy quần áo vứt lung tung ngoài cửa, một lão đầu còn đang ngồi xổm dưới đất ôm vào lòng, ông ta hỏi bà tử đứng bên cạnh: “Đại nương, chuyện gì thế này? Trần lão đầu cần tôn tử thừa tự nữa sao?”

“Hắc, tôn tử thừa tự bị đổi người rồi chứ sao.”

“Hả? Nuôi được ba bốn năm rồi mà? Thế này cũng có thể đổi tôn tử ư? Sao vậy? Tiểu tử này đắc tội với Trần lão đầu à?” Đồ Đại Ngưu nhìn tiểu tử bà ta đang ôm trong lòng, trạc tuổi khuê nữ của mình, mắt nhìn chằm chằm vào gói giấy dầu trong tay hắn, hắn liếc nhìn cậu ta hai cái, lấy một miếng bánh táo tàu đưa cho cậu ta, chậc, một cái phựt đã giật lấy, vẫn là khuê nữ nhà mình hiểu lễ nghĩa hơn.

“Đúng là đứa tham ăn, vừa ăn xong một xâu kẹo hồ lô đấy.” Thấy tôn tử đã cắn được nửa cái rồi, Tôn bà tử cười ngượng có chút mất mặc, rồi kể chi tiết chuyện Trần gia: “Trần bà tử chết rồi, đại ca bên mẫu gia của bà ấy mang nhi tử đến đánh Trần lão đầu một trận, nghe nói là đã đoạn tuyệt quan hệ và cả giao dịch làm ăn rồi, Trần lão đầu vào đoạn thời gian trước đi huyện cầu xin đường nhập hàng về, lúc về bị ngã, lớn tuổi xương giòn, chân bị gãy, thế là mấy người chất tử đến thăm nói đứa tôn tử không chăm sóc tốt cho ông ấy, liền đuổi nó ra ngoài, thay bằng nhi tử của bọn họ vào Trần gia hầu hạ, Trần lão đầu bỗng dưng có thêm bảy đứa tôn tử.”

Nói đến cuối, Tôn bà tử cũng cười, kẻ mù cũng biết mấy người chất tử của Trần lão đầu đang toan tính gì, chỉ mong ông ta sớm chui xuống đất để chia gia tài, bà tử vuốt đầu đứa tôn tử trong lòng, cảm thán: “Vẫn là con cháu ruột thịt của mình tốt hơn, mình sinh ra thì lúc già ít ra còn có bát cơm mà ăn.”

Thấy đứa tôn tử mà Trần lão đầu nhận làm thừa tự đi ra đỡ lão đầu đang ngồi dưới đất, rõ ràng là tổ tôn ruột đây, lão đầu này không thiệt thòi, đứa tôn tử đã sống những năm tháng tốt đẹp mà cũng không chê ông ta vừa nghèo vừa lôi thôi, hắn lại lấy một miếng bánh táo tàu đưa cho đứa trẻ, đồng tình với lời cảm thán của bà tử: “Đại nương nói đúng.”

Hắn đuổi xe bò đi chợ mua sườn, cuối cùng cũng thấy một nam nhân bán kẹo hồ lô dưới bóng cây bên hông nhà, trời nóng thế này, hắn nhìn thấy lớp đường dính dính đó là thấy khó chịu, nhưng hai mẫu nữ ở nhà kia lại thích ăn, hắn lấy tờ giấy dầu xin thêm ở tiệm bánh ra khỏi túi, bước tới nói: “Ta mua hai cây, thôi, bốn cây kẹo hồ lô.”

“Được, tám văn tiền, bọc trong giấy dầu sao?”

“Đúng, ngươi… bọc kỹ cho ta.”

Đồ Đại Ngưu nheo mắt cẩn thận quan sát nam nhân bán kẹo hồ lô, lúc mới gặp hắn cảm thấy nam nhân này giống như người thân bên nhà Hứa Nghiên, nhưng giờ nhìn kỹ lại có chút không chắc, hắn cũng không nhớ nổi chất tử của Hứa Nghiên trông như thế nào.

Nhận lấy kẹo hồ lô đã được bọc kỹ, hai nam nhân đối mắt nhìn nhau, Đồ Đại Ngưu thấy người này cũng không nhận ra mình nên nghĩ mình nhìn nhầm, quay lưng đi được vài bước lại quay đầu nhìn lại, phát hiện hắn ta cũng đang nhìn mình đánh giá, ngạc nhiên cười một tiếng, rồi đi lại nói: “Hình như ta có biết ngươi, ngươi họ Hứa sao?”

“Đúng, ta hình như cũng đã gặp ngươi, ngươi quen Hứa Nghiên không?”

“Hứa Nghiên nàng ấy là mẫu thân của con ta.”

“Tiểu cô phụ!” Hứa Hoành Nghĩa cười gượng hai tiếng, vội vàng nhận thân: “Ta là Hứa Hoành Nghĩa, phụ thân ta là đại ca của tiểu cô ta, hề hề, ít gặp nên ta thấy cũng không dám nhận, tiểu cô phụ đừng để ý.”

Nam nhân kém mình ba bốn tuổi thân thiết gọi mình là tiểu cô phụ, Đồ Đại Ngưu không quen gãi gãi cánh tay, nói: “Không để ý, ta cũng suýt chút nữa không nhận ra ngươi, sao ngươi lại đi bán kẹo hồ lô thế này?”

Nhắc đến chuyện này, nụ cười trên mặt Hứa Hoành Nghĩa cứng lại, thất vọng nói: “Trời mưa lúa mạch không kịp thu hết, bị nảy mầm rồi, không ăn được cũng không bán được, đành phải mua gạo nếp về làm mạch nha, xiên kẹo hồ lô ra bán, có thể gỡ gạc được chút nào hay chút đó.”

Đồ Đại Ngưu nhìn cây kẹo hồ lô trong tay hắn vì nóng đã bị ch** n**c, mạch nha đã chuyển từ đỏ sang đen, nếu không phải hai mẫu nữ ở nhà đã đòi ăn mấy ngày rồi, cái thứ này cho không hắn cũng không lấy.

“Thôn các ngươi đã gặt lúa mạch rồi hả? Không có ai biết xem thời tiết sao? Thời gian trước mưa gần nửa tháng, lúa mạch không phơi khô sẽ bị mốc.”

“Ừ, không có.” Nhắc đến chuyện này, Hứa Hoành Nghĩa đau đầu, lúa mạch mốc mất một nửa, nộp thuế lương thực vẫn phải nộp lúa mạch tốt, nhà lại có thêm mấy miệng ăn, của hồi môn của đại muội muội vẫn là dùng tiền sính lễ của nhà trai mua, trưởng tử của mình cũng đã năm sáu tuổi rồi, ở nhà giúp trông đệ đệ muội muội, không biết một chữ nào, đến lúc đó lại giống như mình cắm đầu xuống đất kiếm ăn thôi, lão đại của nhà Nhị thúc cưới được khuê nữ chủ quán rượu, nhà người ta ngày càng khá giả, nhà mình vẫn không đủ ăn.

Nghĩ đến lão mẫu tóc đã hoa râm và lão phụ thân ngày càng trầm lặng, Hứa Hoành Nghĩa càng muốn đấm chết bản thân lúc nhỏ khi đọc sách đã ngủ gà ngủ gật.

“Trưa nay đến nhà tiểu cô phụ ăn cơm đi, ta mua sườn rồi, tiểu cô ngươi đang mang thai đứa thứ hai, thấy ngươi đến chắc chắn sẽ vui, buổi chiều ta đưa ngươi về.” Chuyện lúa mạch bị ngấm nước này, Đồ Đại Ngưu cũng không biết nói gì, thôn mình nếu không có Ngũ đại gia biết xem sắc trời, thì lúa mạch cũng bị mốc rồi, hàng năm đều gặt lúa mạch trước Đoan Ngọ, năm nay vì trận mưa nên bị chậm gần một tháng, chỉ hai ngày nay đất ruộng mới khô cứng lại, người trong thôn đang làm sân đập lúa.

“Không, ta không đi.” Cảm thấy phản ứng của mình hơi quá, hắn ta cười gượng một chút, nói: “Nếu trưa nay ta không về nhà, người nhà lại sợ ta gặp chuyện, còn phải lên trấn tìm ta, tiểu cô phụ không cần khách sáo, ngài mau về đi, hiện giờ trời nóng bức, ta cũng phải quay về, trong nhà cũng đã có làm cơm trưa cho ta.”

“Vậy được, ngươi về nói với đại ca đại tẩu một tiếng, lần sau nếu trưa không về nhà thì là đến nhà tiểu cô ngươi ăn cơm, kẹo hồ lô bán hết cho ta luôn đi, ta mang về đổi cỏ lợn với trẻ con trong thôn, trời nóng ta cũng lười ra ngoài cắt cỏ cho lợn ăn.” Đồ Đại Ngưu lấy hết tiền đồng còn lại trong túi sau khi mua sườn ra, không đếm mà nhét hết vào tay hắn ta.

“Cái này không đáng tiền, tiểu cô phụ cầm về ăn đi, tiểu cô ta thích ăn đồ vừa ngọt vừa chua này, ngài mang về cho tiêu cô ăn, ta cũng không bán hết được, mang về cũng chỉ lãng phí thôi.” Nói rồi hắn ta còn lấy tám văn tiền đang giấu trong lòng ra định trả lại cho Đồ Đại Ngưu.

“Không được, làm gì có chuyện cô phụ lại chiếm lợi của chất tử, tiểu cô ngươi mà biết thì chẳng phải sẽ đánh chết ta sao? Ngươi đừng hại ta, ta đi đây, lần sau đến nhà ta ăn cơm.”

Giật lấy bó rơm đựng kẹo hồ lô đang vác trên vai hắn ta, vài bước đã nhảy lên xe bò, như bị ma đuổi vội vàng thúc giục lão bò đi nhanh, đi xa rồi mới quay đầu vẫy tay.

 
Bình Luận (0)
Comment