Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 123

Cái hố lửa đốt lợn được Đồ Đại Ngưu lấp đầy từng chút một, còn kéo cối đá đến cán nửa ngày, sau khi cỏ dại mọc lên, không còn ai nhìn ra ở đây từng có một cái hố đã thiêu rụi ba mươi ba con lợn.

Người lớn thì còn đỡ, nhưng Đồ Tiểu Quỳ, tiểu nha đầu này đã quen chơi với con trẻ trong thôn, bị giam trong nhà ba ngày năm ngày là ủ rũ ngay, cũng không còn đeo bám phụ thân cưỡi ngựa nữa, khi không vui thì con bé hét lên nhảy tưng tưng, tiếng hét chói tai khiến Hứa Nghiên muốn đánh người. Khi con bé lại lần nữa làm loạn, Hứa Nghiên đã giơ tay lên, Đồ Đại Ngưu kẹp tiểu nha đầu dưới cánh tay, nhanh chân bước qua cổng, gọi với vào trong nhà với nữ nhân đang sầm mặt: “Đi, ra đồng dạo một vòng đi.”

“Ta không đi, chàng tự đi đi.” Hứa Nghiên không vui đáp lại một câu.

“Đi đi, ta để nàng đi trước, tuyệt đối không để cái đứa phiền toái này chọc giận nàng.”

“Cũng không đi, chàng đưa con bé đi đi, ta muốn ngủ.” Nàng vịn tường đứng dậy khỏi ghế, liếc xéo phụ tử hai người, quay đầu vào phòng ngủ.

Đồ Đại Ngưu nhìn tiểu nha đầu đang kẹp dưới nách, ngẩng đầu nhìn mình chằm chằm, nghiến răng căng tay rồi nhẹ nhàng gõ một cái cốc lên đầu con bé, nói: “Con thật sự giống lão tử con, không bị đánh là ngứa da, lần sau mà còn làm loạn hét lên nữa, lão tử sẽ trói con lại mà đánh đấy.”

Vứt con bé lên lưng, hắn bước đi về phía cánh đồng, nghiêng đầu hỏi con bé: “Nghe rõ chưa?”

“Nghe rồi.” Tiểu Quỳ lí nhí nói.

“Nghe rồi sao ngươi không nói?”

“Phụ thân, hồi nhỏ có phải a gia trói phụ thân lại mà đánh không?”

“…… Con hỏi cái này làm gì?”

“A gia nói nếu con là tiểu tử thì sẽ trói con lại mà đánh, y như phụ thân nói vậy.”

“Vậy con cũng nghịch ngợm thật đấy, a gia con chưa từng đánh ta.”

“Vậy phụ thân cũng không thể đánh con, phụ thân là con trai còn chưa bị đánh mà.”

“Đó là vì ta không phiền phức, con không hiểu chuyện, mẫu thân con sắp sinh đệ đệ cho con rồi, mà con còn ngồi dưới đất đạp chân hét, thật không hiểu chuyện, nếu có lần sau ta thật sự sẽ đánh người đấy.” Đồ Đại Ngưu dùng tay vỗ mông con bé đang ở trên lưng, kéo câu chuyện lại.

“Ồ”, bị đánh cũng không thấy đau, con bé cắn ngón tay ra ý kiến: “Bảo mẫu thân sinh đệ đệ, đệ ấy là tiểu tử, mọi người đánh đệ ấy, còn con là con gái.”

“Ồ? Mẫu thân con mang thai đệ đệ sao? Bảo bối trong bụng có nói với con là đệ đệ hay muội muội không?” Đồ Đại Ngưu dừng bước hỏi con bé.

“Là tiểu tử.” Đồ Tiểu Quỳ khẳng định chắc nịch.

“Cái nha đầu tinh ranh này.”

Đồ Đại Ngưu cuối cùng cũng hiểu ra nha đầu này đang lừa mình, chỉ muốn tìm người thay mình chịu đòn, rõ ràng hắn nên đánh con bé vài cái để con bé nhớ đời, nhưng lại bị con bé lừa cho vui vẻ, nên cũng không bắt con bé phải nói nữa, còn nhỏ mà.

Mãi đến chiều tối, phụ tử hai người họ mới trở về, áo ngắn của Đồ Tiểu Quỳ đã cởi ra, mặc áo của phụ thân, cưỡi trên lưng bò líu lo vào nhà, thấy mẫu thân, con bé cười lớn và gọi: “Mẫu thân, con mang lúa mạch nướng về cho người nè, ngon lắm đó.”

Đồ lão hán xách xẻng đi ra, nói: “Của a gia đâu? Không mang cho A gia à? Vậy cơm ta nấu cháu cũng đừng ăn, cái con sói nhỏ mắt trắng này.”

“Có mang mà, phụ thân cầm đó.”

“Là phụ thân của cháu.” Đồ lão hán sửa lời con bé.

Đồ Đại Ngưu c** tr*n, dắt dây mũi bò, tay cầm áo ngắn của khuê nữ, hắn ném quần áo lên bàn, vẫy tay nói: “Vẫn còn nóng đấy, ăn nhanh đi, áo của Tiểu Quỳ thì thơm lắm, đừng chê.” Câu sau là nói với Hứa Nghiên, trong nhà chỉ có nàng chê Tiểu Quỳ tay bẩn chân thối, phần cơm tiểu nha đầu không ăn đều do nam nhân họ Đồ bọn họ dọn sạch bát.

Quả thật rất ngon, sữa lúa bên trong hạt lúa mạch được lửa nướng chín nửa chừng. Vỏ lúa mạch bên ngoài nướng giòn tan, nhúm một nắm ném vào miệng, có mùi thơm của cỏ non, cắn ra còn có nước bột chảy ra, vỏ ngoài còn mang theo mùi thơm cháy sém.

Nỗi buồn bực trong lòng Hứa Nghiên cuối cùng cũng tan biến.

Buổi tối nằm trên giường, Đồ Đại Ngưu chống đầu, xoa cái bụng phồng lên của nàng, nói khẽ: “Lúa mạch cũng sắp gặt được, ngày mai ta đi trấn một chuyến, xem việc điều tra thế nào rồi.”

“Được, chàng cứ sắp xếp đi, ta nghe theo chàng.”

“Ôi”, nam nhân ngồi dậy tò mò nhìn nàng: “Nghe theo ta à? Ta còn muốn nghe ý kiến của nàng.”

Hứa Nghiên kéo hắn nằm xuống, đầu gối lên ngực hắn, nói: “Trong lòng chàng đã có sắp đặt, làm việc lại đáng tin cậy, người lại chịu thương chịu khó, ta đương nhiên nghe theo chàng rồi.”

“Trước đây nàng còn muốn giúp ta bày mưu tính kế cơ mà.”

“Đó là vì không phải do ta sợ chàng làm loạn làm sai chuyện, mấy ngày trước nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, đều là chàng gánh vác, tuy râu ria lồm xồm như ông già, nhưng ta thích, có chàng ở đây, ta không hề lo lắng hay sợ hãi, việc đầu tiên khi trở về là muốn nhìn thấy chàng một cái, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của chàng là ta đặc biệt yên tâm, cho nên… chàng hiểu mà.” Hứa Nghiên vùi đầu vào ngực hắn, hít một hơi thật sâu, mùi mồ hôi thoang thoảng lại khiến nàng cảm thấy vô cùng quyến rũ, cuối cùng nàng cũng dám ỷ lại vào hắn rồi.

“Ta không hiểu, nàng nói tiếp đi.” Đồ Đại Ngưu bẩy cái đầu đang vùi vào ngực mình lên, nhếch mép cười, nhất quyết đòi nàng nói rõ ràng.

Hứa Nghiên bất đắc dĩ kéo đầu hắn lại, hôn một lúc lâu hắn mới chịu thôi, sau khi cả hai lấy lại hơi, Đồ Đại Ngưu tự mãn nói: “Thảo nào lúc đó mỗi lần ta ngẩng đầu hay quay đầu đều vừa vặn bắt gặp ánh mắt nàng, hóa ra nàng đang lén nhìn ta, ta còn tưởng nàng chê ta luộm thuộm, aiz, cái tính lầm lì của nàng làm ta phải tắm thêm mấy lần nữa.”

Phì, nhìn nam nhân được lợi còn giả vờ khoe mẽ này, Hứa Nghiên nhéo hắn một cái, liếc xéo nói: “Ta nhìn chồng của mình còn cần phải lén lút sao? Chàng thu lại đi, miệng sắp cười rách ra rồi kìa.”

Hắn càng nói càng vui vẻ, trước đây còn gồng mặt mà cười, giờ nói ra rồi, mắt hắn cũng cười cong lên, thấy hắn vui vẻ như vậy, Hứa Nghiên cũng cười nhìn nam nhân này, hắn càng ngày càng có thể gánh vác chuyện rồi, mặc dù thường xuyên bị khuê nữ dỗ dành mà chơi cùng.

Đợi khi yên tĩnh trở lại, Đồ Đại Ngưu nói: “Gặt lúa mạch chúng ta thuê người ở thôn ngoài đi, dù sao cũng trả tiền công như nhau, chúng ta cũng thanh thản hơn.”

“Được, nghe theo chàng.”

“Việc dạy chữ cho con trẻ trong thôn cứ tạm dừng lại, có người hỏi cũng đừng trả lời, rảnh rỗi quá thì trói Đồ Tiểu Quỳ lại mà bắt con bé học thuộc.”

“Được, nghe theo chàng.”

Đồ Đại Ngưu trở nên hăng hái, không có ý tốt mà ghé sát vào, cắn tai nàng nói: “Lại đây, để đại gia ta sờ một cái nào.”

“……”

Hứa Nghiên mím môi cười, nắn giọng thổi một hơi vào tai hắn: “Thỏ gia, nghe theo chàng, muốn ta sờ chỗ nào.”

Bình Luận (0)
Comment