Trương Mạn suy nghĩ theo lời của nàng, nếu hai ông bà lão đó bệnh chết, mình thật sự không thể ngăn cản Tiểu Hạc quay về báo hiếu, trừ khi mình đưa thằng bé chuyển đến nơi mà họ không tìm thấy, hơn nữa bây giờ Tiểu Hạc còn nhỏ, a gia a nãi của thằng bé đến thăm mình còn có thể ngăn cản, đến khi thằng bé lớn lên, thấy a gia a nãi với vẻ mặt đáng thương, liệu thằng bé có mềm lòng không? Liệu có trách mình khắc nghiệt không? Liệu có oán mình làm thằng bé bỏ lỡ hai mươi, ba mươi mẫu ruộng vườn của Tôn gia hay không?
“Nhưng lỡ như nhà đó vẫn không buông tha mẫu tử bọn ta thì sao? Ta đưa Tiểu Hạc quay về, lỡ bị dây dưa thì phải làm thế nào? Lần trước, người nhà họ đến vẫn là lão trưởng thôn giúp đuổi đi đấy thôi.” Trương Mạn tiếp tục tìm lý do phản bác, nàng ta hiểu Hứa Nghiên đưa ra ý kiến là vì muốn tốt cho mình, cũng biết con đường nàng chỉ ra có thể giúp mình giảm bớt áp lực, nhưng nàng ta vẫn không dám bước một bước này.
Nhắc đến chuyện này, Hứa Nghiên cũng đành chịu, người của Trương gia thật sự nhu nhược đến mức tận cùng, lúc trước sau khi phụ thân Tôn Hạc chết, người nhà đó còn tìm đến mẫu gia của Trương Mạn để gây chuyện, ba nam nhân trẻ tuổi khỏe mạnh trong nhà lại không dám lớn tiếng nói chuyện, ở ngay trong thôn mình mà còn bị người ta cưỡi lên đầu tè bậy, còn phải nhờ trưởng thôn đến đuổi người.
Nàng vốn muốn nói là bảo huynh đệ nàng ta tìm đường huynh đường thúc trong tộc đến làm chỗ dựa, nói vài lời hòa giải khéo léo, dù sao thì người gây ra lỗi đã đền mạng rồi, không thể cứ gây chuyện bắt một nhà già trẻ cũng phải chịu tội, nghĩ đến tính cách hung hăng với gia đình của huynh đệ Trương gia, lại nghĩ đến mối quan hệ của Trương Mạn với nhà mình, nàng cam kết: “Nếu ngươi quay về mà vẫn có người tìm gây rắc rối cho ngươi và Tiểu Hạc, ta sẽ bảo Đại Ngưu giúp một tay, trực tiếp kiện lên quan nha, để quan lão gia nói một lời công bằng.”
Lo rằng Trương Mạn nghe đến nha môn sẽ sợ hãi, Hứa Nghiên nhắm mắt nói bừa: “Ngươi đừng lo lắng việc vào nha môn phải tốn tiền hay họ đã mua chuộc người giúp nói đỡ, nhà ta cũng có quan hệ với nha môn, quan lão gia chắc chắn sẽ không xử án bừa, hơn nữa chuyện này cũng coi như người đã chết thì ân oán tiêu tan.”
“Được, ta sẽ suy nghĩ kỹ đã, ta đến giúp ngươi xua chim nửa ngày lại còn làm phiền ngươi hao tâm tổn trí vì ta nữa rồi.”
“Ta cũng chỉ đưa ra ý kiến thôi, làm hay không là tùy ngươi, dù có quay về hay không, cũng không cần lo lắng ta nghĩ gì, nếu ngươi không muốn quay về giẫm chân vào nước đục, thì sẽ phải vất vả nửa đời, nhưng cuộc sống vẫn trôi qua được, Tiểu Hạc cũng có thể tốt đẹp mà trưởng thành.”
“Ừ.”
Buổi trưa khi nàng ta đi vòng qua đầu thôn, đi đường sau thôn về, tránh mặt mọi người trên đường, còn Hứa Nghiên thì khi Đồ lão hán đến thay ca cũng về nhà ăn cơm, trong nhà lại có hai con lợn ủ rũ th* d*c, Đồ Đại Ngưu vừa mới giết rồi ném vào hố lửa trơ về, hắn đã thức trắng cả đêm nên sáng nay cũng không ngủ bù, giờ mắt dưới thâm quầng.
“Chi tiền thuê người đến canh chừng hố lửa đi, chàng về nhà ngủ một giấc, đừng để lợn khỏi bệnh mà chàng lại gục xuống.” Hứa Nghiên rót cho hắn một bát nước sôi pha muối, giữa mùa hè mà đứng bên hố lửa, không biết phải đổ bao nhiêu mồ hôi.
Đồ Đại Ngưu lắc đầu từ chối, mệt mỏi nói: “Ta không yên tâm, vẫn là ta tự mình canh chừng thì yên lòng hơn, ta phải tận mắt thấy lợn bệnh cháy thành than, thành tro thì lòng mới an.”
“Nhưng chàng quá mệt rồi, trong mắt toàn là tơ máu đỏ hoe, ta còn lo chàng đứng không vững rồi tự mình trượt chân vào hố lửa, thuê một người đi, hắn thêm củi, ta đứng một bên canh chừng, đảm bảo hắn không có ý đồ xấu.”
“Nàng ư? Thôi đi, nàng tự chăm sóc bản thân đi, nơi hố lửa mùi không dễ chịu, lại còn bốc khói bụi, mũi và miệng ta đều dính tro đen, không thuê người, lát nữa nàng thay lão đầu nhi trở về, ông ấy sẽ ra hố lửa trông chừng, ta sẽ ở nhà ngủ một giấc.”
Hứa Nghiên mắng hắn là con lừa bướng bỉnh, cứng đầu ngu ngốc, nhưng tốc độ ăn lại nhanh hơn, khi gắp thức ăn cho hắn và Tiểu Quỳ, nàng còn nhắc nhở: “Chàng chú ý một chút, đừng để lão phụ thân cũng bị kiệt sức sinh bệnh.”
“Không sao đâu, tối qua ông ấy đã ngủ rồi, sáng nay cũng ngồi ở nhà canh chừng lợn trong chuồng, ngược lại nàng mới cần phải chú ý, bụng mang dạ chửa đừng bị cảm nắng, nếu không khỏe thì đừng chịu đựng, phụ thân chưa gọi nàng thì nàng đừng về, hai nha dịch với đại phu kia chúng ta đều không quen thuộc, vẫn nên cẩn thận một chút.” Khi nói đến câu cuối cùng, hắn hạ giọng, rõ ràng là sợ người khác nghe thấy.
“Biết rồi.”
Cứ như vậy lại thức trắng hai ngày nữa, trong nhà ngày nào cũng dùng ngải cứu hun khói, bò dê được cột trực tiếp dưới bóng cây cách cửa nhà hơn một dặm, do Bạch thẩm tử ngày ngày cắt cỏ cho chúng ăn, ban đêm cũng không kéo vào, ba con chó béo cũng bị đuổi ra cửa canh gác, may mắn là chúng không gây thêm rắc rối, đều khỏe mạnh, ăn uống tốt và tinh thần sung mãn.
Lần lượt lại chết thêm năm con lợn, đến ngày thứ tư nha dịch ở Đồ gia, cho tới buổi chiều không phát hiện thêm con lợn bệnh nào, bọn họ cũng thở phào nhẹ nhõm, cả ngày ở hậu viện lại còn phải ngửi mùi ngải cứu hăng nồng, đã sớm thấy chán ghét, thậm chí trong lòng còn oán trách Lục đại nhân tính tình bà mụ rề rà, đáng lẽ ra phải ra lệnh giết hết rồi đốt thành tro ngay ngày hôm đó thì đã không có những chuyện rắc rối này.
Ngày hôm đó, Đồ Đại Ngưu muốn ra bãi đất hoang dưới chân núi sau để đốt phân, nhưng bị Hứa Nghiên ngăn lại: “Chàng ngủ một giấc đi, đốt phân ngày mai cũng không muộn, không kém một ngày này đâu, chàng xem mặt chàng kìa, nhìn còn già hơn ta mười tuổi chứ chẳng ít, phụ thân người nói có đúng không?”
“Quả thật như vậy, thức thêm một đêm nữa là có thể làm huynh đệ ta rồi.” Dịch lợn đã được khống chế, tảng đá trong lòng Đồ lão hán cũng rơi xuống, nhìn bộ râu lởm chởm, đôi mắt thâm quầng hõm sâu của nhi tử, đã mấy lần ông muốn nói là giết hết số lợn còn lại rồi đốt đi cho xong, cả nhà già trẻ đều bị hành hạ đến quay cuồng, nhi tử ngốc này cũng là người vô tâm, mỗi lần nhìn mẫu thân Tiểu Quỳ bụng mang dạ chửa đi lại trên bãi cỏ và bờ ruộng, ông lại thấy tim đập thình thịch, sợ ngã, nếu người lớn và trẻ con có mệnh hệ gì thì bao nhiêu tiền cũng không mua lại được.
Sáng sớm ngày thứ năm, việc đầu tiên mấy người làm sau khi thức dậy là đến cạnh chuồng lợn, nhìn từng con lợn xem chúng có khỏe mạnh không, thấy chúng vẫn tinh thần tốt, lại giục phụ tử Đồ gia nhanh chóng nấu thức ăn cho lợn, bọn họ không ăn cơm mà cứ đứng nhìn những con lợn đang tranh nhau ở máng ăn, thấy chúng chóp chép ăn, cười lớn vài tiếng rồi đi lấp đầy bụng đói của mình.
Đồ Đại Ngưu cưỡi bò kéo một xe rơm rạ đến bãi đất hoang dưới chân núi, hắn trộn phân lợn đã phơi khô với rơm rạ rồi châm lửa đốt, thỉnh thoảng dùng chĩa sắt lật lên. Đến giữa trưa, khi lửa đang cháy lớn, hắn dùng xẻng sắt xắn bỏ một lớp đất đã ngấm nước phân, trộn chung với cỏ xanh tươi vào phân lợn rồi dùng lửa nhỏ hun khói.
Hai ngày sau đó, hắn lại kéo rơm rạ trộn vào đó và tiếp tục đốt lửa, cho đến khi nhìn thấy nó giống như một đống tro đất đen thì việc đốt phân mới hoàn thành, đốt phân tốn thời gian và công sức, Đồ Đại Ngưu ngay chiều hôm đó đã xúc lên xe bò và chở về ruộng nhà mình, tránh bị người ta trộm mất.