Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 119

Lão trưởng thôn đã đảm bảo hết lần này đến lần khác rằng bệnh dịch lợn sẽ không lây sang người, mới tìm được năm nam nhân đến gánh phân lợn, sợ rằng nước phân có thể lây truyền dịch bệnh, trưởng thôn quyết định đổ phân ở bãi đất hoang dưới chân núi phía sau, cách xa thôn, bọn họ đòi giá ba văn tiền một gánh, còn đắt hơn cả tiền mua phân, Đồ Đại Ngưu cũng cắn răng chấp nhận.

“Trưởng thôn, hố đào đến đâu rồi?” Đồ Đại Ngưu hỏi.

“Chắc cũng gần xong, con của ta đang trông chừng ở đó, không xảy ra sai sót lớn đâu.” Lão ta ngồi trước cửa Trương gia, quan sát những người gánh nước phân, việc này lão ta phải đích thân giám sát, sợ rằng đám hán tử không nuôi lợn này sẽ nảy lòng tham, nhận tiền của người ta rồi lại đổ phân ra ruộng nhà mình, xử lý không sạch sẽ rồi lại làm hại đến những hộ nuôi lợn trong thôn.

“Đổ nước phân này ra bãi đất hoang, chim chóc có thể đến bới ăn rồi bị nhiễm bệnh chăng? Sau đó lại lây sang gà, vịt, lợn?” Nam nhân gánh phân suy ngẫm hồi lâu, khi nhìn thấy đàn chim vỗ cánh dưới núi sau, liền quay lại hỏi câu này.

Bàn tay lão trưởng thôn đang đấm lưng già khựng lại khi câu nói kia vừa dứt, miệng lão ta há ra khép lại, nhưng không dám đưa ra lời cam đoan, Đồ Đại Ngưu im lặng dưới ánh mắt dõi theo của mấy người, nhìn những thôn dân đang muốn cách xa nhà mình đến tám trăm trượng, và làn khói trắng đậm đang bốc lên từ sân Trương gia cùng cánh cổng đóng chặt, tựa vào bức tường viện nhà mình, thở ra một hơi khí đục, rồi đưa ra câu trả lời: “Lát nữa phụ thân ta sẽ ra đó canh chừng, xua đuổi chim chóc, phơi nắng hai ngày rồi ta sẽ kéo một đống rơm rạ ra đốt phân, đốt khô rồi sẽ không sao nữa.”

“Cũng được, vậy ngươi bảo lão thúc đi nhanh lên, bọn ta cũng gánh phân gần xong rồi.”

“Ừ.”

Sau khi mọi người rời đi, lão trưởng thôn nhìn thấy con mình đi tới, hỏi: “Hố đã đào xong chưa?”

“Xong rồi, bên dưới cũng đã lót củi và rơm rạ.” Nam nhân nhìn Đồ Đại Ngưu, hỏi: “Đại Ngưu, lợn đã cột xong chưa? Cột xong rồi thì ta bảo họ châm lửa.”

“Đã xong, làm phiền các người giúp ta đốt lửa trong hố lớn hơn một chút, rồi các người đi xa ra, lát nữa ta sẽ kéo lợn ra giết rồi ném vào hố lửa.” Đồ Đại Ngưu do dự một lúc, nghĩ đến lão phụ thân phải đi trông chừng phân lợn, Hứa Nghiên lại đang bụng mang dạ chửa, không có ai giúp mình, đành mặt dày cầu xin: “Thạch Đầu ca, huynh có thể giúp ta kéo vài xe rơm rạ nhà ta ở sân phơi không? Lợn ném xuống vẫn cần thêm củi, ta sợ lát nữa một mình ta không xoay xở kịp.”

“Đã kéo qua rồi, còn có củi gỗ cứng của người trong thôn cho nữa, chắc chắn đủ đốt, vậy ta đi nói với họ trước một tiếng, lúc ngươi kéo lợn ra thì hô lên một tiếng, bọn ta nghe thấy sẽ rời đi.” Nam nhân nói xong, đỡ lấy lão già đang ngồi trên ngưỡng cửa đứng dậy rồi rời đi.

Đi được một đoạn, hai người quay đầu lại, căn nhà lớn nhất thôn như bị phủ một lớp bụi mỏng, nam nhân tựa vào tường đã không còn ở đó, cánh cổng đóng chặt, lão trưởng thôn than “Ai” một tiếng, nói với nhi tử đang đỡ mình: “Vẫn cần đông con nhiều cháu, nhìn Đồ Đại Ngưu kìa, cả nhà già trẻ cộng lại cũng chỉ có hai nam nhân, nhà xảy ra chuyện, đến một người giúp đỡ cũng không có, muốn người khác giúp, ngoài tiền bạc ra, còn phải dựa vào cái lương tâm không chạm tới được của người ta.”

“Vâng, con sẽ đối xử tốt với mấy huynh đệ.”

“Không chỉ mấy người đó, con còn có nhiều thúc bá huynh đệ, sau này con còn là trưởng thôn, quan hệ càng phải xử lý tốt, đừng thiên vị mất lòng người.”

“Vâng.”

Với sự giúp đỡ của hai nha dịch, Đồ Đại Ngưu kéo chiếc xe gỗ chở năm con lợn ra khỏi nhà, lớn tiếng hô: “Ta ra ngoài đây, các người mau đi xa ra đi.” Dây cương quấn quanh ngực, chân đạp đất, cúi lưng nghiến răng dùng sức, vệt bánh xe in sâu xuống đất nửa tấc, Đồ lão hán chạy ra đẩy giúp phía sau, nói với nhi tử đang đầm đìa mồ hôi: “Một mình con giết lợn không được đâu, ta sẽ giúp con, tức phụ con lát nữa cầm một cây sào tre dẫn Tiểu Quỳ đi xua chim chóc.”

“Vâng.”

Người nha dịch trẻ tuổi nhìn chiếc xe gỗ đi về phía làn khói đậm đặc, liền ghé lại hỏi: “Trương ca, chúng ta không giúp thế có được không?”

Nam nhân trung niên liếc hắn ta một cái, quát: “Ngươi không giúp cột lợn hay không giúp đẩy xe? Ngươi còn muốn giúp gì nữa? Lại không biết giết lợn, giữa trời nắng nóng thế này lại ra bên hố lửa nướng mình à? Đại nhân giữ chúng ta ở đây chỉ là để canh chừng họ, không cho họ lén lút vận chuyển lợn đi, giúp đỡ nhiều như vậy đã là nể mặt Cố Thanh rồi.”

“Cũng phải, vẫn là Trương ca nhìn rõ vấn đề.” Hắn ta cũng dập tắt ý định giúp đẩy xe, giúp nhiều như vậy đã là nể mặt Cố gia với Triệu gia.

Dao đâm vào cổ lợn, máu chảy dọc theo mép hố, đợi tiếng kêu thảm thiết của lợn biến mất, hai người xách chân lợn ném vào hố lửa lớn, tàn lửa bắn lên rất cao, cứ ném một con lại ném một bó rơm rạ xuống, khi kéo xe gỗ không quay về, trong nhà chỉ còn lại hai nha dịch, Hứa Nghiên đã khóa cửa phòng ngủ, kéo Tiểu Quỳ ra khỏi nhà.

Cật lực làm việc cho đến trước khi trời tối, cuối cùng cũng giết và ném hai mươi lăm con lợn con bốn, năm tháng tuổi vào hố lửa, về đến nhà, chưa kịp cho lợn ăn, liền đun nước tắm rửa trước, quần áo bị máu lợn nhuộm đẫm rồi lại bị lửa hong khô được cởi ra, nhét vào bếp lò để đốt.

Nhân lúc mẫu nữ Hứa Nghiên chưa về, Đồ Đại Ngưu gọi đại phu và hai nha dịch ở lại nhà cũng đến tắm rửa, thay quần áo sạch của mình và lão phụ thân, nói: “Tức phụ của ta bụng to, cũng không tiện giặt giũ cho các người, đành phải để các người tự mình lấy nước mà giặt, phơi trên sào tre, ngày mai là có thể mặc được.”

May mắn là trời nóng, trong nhà có giường tre và chiếu trúc, khi Đồ lão hán đón mẫu nữ Hứa Nghiên về, ba người họ đã ăn cơm xong và đang nằm nghỉ ở hậu viện.

Khi mấy người trong nhà quây quần bên bàn ăn, Đồ Đại Ngưu nói: “Tiểu Nghiên, buổi tối nàng cứ ở trong phòng ngủ đi, dù có động tĩnh gì cũng đừng ra ngoài, ta sẽ khóa cửa từ bên ngoài, nàng khóa chốt bên trong, phụ thân, người ăn cơm xong thì đốt một đống lửa trong chuồng lợn trống, dỡ mái tranh của chuồng lợn xuống đốt đi, sau đó dùng ngải cứu hun khói mọi khe hở trong chuồng lợn, lát nữa con ăn cơm xong sẽ ra bên hố lửa canh chừng, tránh để lửa tắt, tối nay trừ khi con gõ cửa, bất cứ ai gọi cửa cũng đừng mở.”

“Ừm, chàng cũng cẩn thận một chút.” Hứa Nghiên dặn dò hắn.

“Ta cẩn thận cái gì, còn có người đến đánh ta sao? Toàn nghĩ vớ vẩn.” Hắn vừa nhai chiếc bánh còn sót lại từ buổi sáng vừa nói lúng búng.

“Chàng mới nghĩ vớ vẩn, ta bảo chàng cẩn thận đừng để bị côn trùng, rắn cắn, chàng cũng mang theo một bó ngải cứu đi hun khói.”

“Không cần đâu, đốt lửa lớn như thế, làm gì có côn trùng hay rắn nào dám đến gần.”

Ăn cơm xong rửa bát, nam nhân vác chiếc chĩa sắt dùng để lật rơm, kéo theo một cây sào tre dài ra khỏi nhà, cánh cổng cũng bị khóa theo sau.

“Mệt mỏi cả ngày rồi, mẫu nữ các con đi tắm rửa ngủ đi, đừng lo lắng, năm nay dù lợn chết hết, không nuôi nữa thì nhà ta vẫn có tiền, con đừng để việc đó đè nặng trong lòng mà sinh bệnh. Bây giờ, trong nhà chỉ có con và Tiểu Quỳ là quan trọng nhất, tự chăm sóc tốt cho mình đi.” Lão đầu nhặt bát đũa vào nhà bếp, lúc đi ra, ông cầm một chiếc đèn dầu, đưa cho Hứa Nghiên: “Dẫn Tiểu Quỳ vào phòng đi, lát nữa ta sẽ xách nước đến cửa phòng, con bưng vào, mai Đại Ngưu về rồi nó sẽ đổ nước.”

“Vâng, phụ thân, vất vả cho người rồi.”

“Cái này chẳng là gì đâu, còn chưa mệt bằng lúc thu hoạch vụ hè và vụ thu.” Xoa đầu đứa đại tôn tử, ông quay lại nhà bếp, không lâu sau, ông bưng một chậu nước đặt ở cửa phòng, nghe thấy tiếng bên trong đáp lại thì liền bỏ đi.

 
Bình Luận (0)
Comment