Hộp thư riêng trên quang não dự phòng của Lam Châu Hà sắp nổ tung.
Anh vừa hết ca trực trong hoàng cung và trở về nơi ở, đã bị hàng loạt tin nhắn chưa đọc dày đặc đến đáng sợ đập vào mặt.
Quạ Bạc: Giải thích.
Quạ Bạc: Bức ảnh và đoạn ghi âm đó là sao?
Quạ Bạc: Lấy từ đâu ra? Còn nữa không? Lúc nhỏ Thượng tướng đã xảy ra chuyện gì?!
Lam Châu Hà sững người, thấy đối phương vẫn còn online bèn gọi thẳng một cuộc gọi.
Bên kia bắt máy ngay lập tức.
Nhiếp Lương: “Nói.”
Lam Châu Hà có phần cạn lời: “Mấy hôm trước cậu đi đâu vậy, hôm nay mới xem à? Thứ tôi gửi cho cậu không chắc là Alansno, chính tôi cũng không rõ, nên mới muốn cậu hỗ trợ điều tra.”
Bên kia im lặng một lúc lâu, lâu đến mức Lam Châu Hà tưởng con chim điên đó rớt mạng rồi, mới nghe thấy anh ta nói: “...Người duy nhất tôi không thể nhận nhầm, chính là ngài ấy.”
Vậy thì chính là hắn.
Lam Châu Hà bất giác ngồi thẳng dậy, chau mày gõ gõ lên thành giường.
Quạ Bạc là kẻ có thể tìm ra chính xác một tấm ảnh chỉ có cái bóng của Alansno giữa hàng trăm bức ảnh khác, giống như một ‘máy dò radar Alansno’ đã thành tinh.
Anh không hề nghi ngờ sự khẳng định không chút căn cứ này của Quạ Bạc, ngược lại, nó như một liều thuốc trợ tim, củng cố hoàn toàn cho phỏng đoán của anh.
Vậy thì... rốt cuộc Alansno có mối quan hệ gì với hoàng thất và Viện Nghiên cứu?
Nhiếp Lương: “Lấy được ở đâu?”
Giọng điệu của anh ta từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.
Vì mối quan hệ hợp tác, Lam Châu Hà suy nghĩ hai giây rồi kể cho Nhiếp Lương những gì mình biết, “Tôi cũng chỉ biết có vậy thôi, những thứ khác phải vào Viện Nghiên cứu trộm thêm tư liệu mới được, nhưng hệ thống phòng ngự của kho dữ liệu Viện Nghiên cứu quá mạnh, và tôi cũng cần sự giúp đỡ từ phía cậu.”
Nhiếp Lương như không nghe thấy nửa sau của câu nói: “Cậu cần tư liệu của Viện Nghiên cứu, đúng không?”
Lam Châu Hà nhíu mày: “Cậu muốn làm gì?”
Nhiếp Lương ngắt máy.
Quạ Bạc: Tạo cho cậu một cơ hội, nắm chắc vào.
? Ý gì đây?
Lam Châu Hà gọi lại, phát hiện đối phương đã offline, và một tin nhắn [Tự động trả lời] dài hai ba nghìn chữ ca ngợi Alansno hiện ra.
Anh: “...”
Tên lính đánh thuê cuồng tín chết tiệt vô lương tâm này!
-
Nhiếp Lương thay bộ quân phục ra. Quyền hạn của anh ta đủ cao để có thể lặng lẽ rời khỏi căn cứ Quân Đoàn Đệ Nhất giữa đêm hôm khuya khoắt.
Một chiếc phi hạm tư nhân cải tiến cực nhỏ bay về phía thủ đô với tốc độ vượt mức cho phép.
Lính đánh thuê tuy độc lập, nhưng mạng lưới thông tin không hề hẹp. Nhiếp Lương tìm người xin một bản sơ đồ bố cục tổng thể của Viện Nghiên cứu.
Anh ta in nó ra giấy, rồi dùng bút lông đỏ tươi khoanh tròn hai vị trí. Vẻ mặt anh ta có chút điên loạn, hai giọt nước mắt đáng thương rỉ ra từ khóe mắt.
Giọng điệu ấm ức như một con chó điên nhỏ bị người ta đá cho một cái, đang tru lên ư ử.
“Các ngươi làm ngài ấy đau.”
“Nhỏ như vậy.”
Cuối cùng, anh ta dường như nhận ra bộ dạng này của mình thật không ổn, thân là phó quan của Alansno, sao có thể thất thố đến thế.
Thế là, vẻ mặt của Nhiếp Lương trở lại bình thường, lại biến thành dáng vẻ cực kỳ nho nhã, chín chắn.
Anh ta mỉm cười, chậm rãi vẽ một dấu ‘×’ thật to lên chỗ đã khoanh tròn trên giấy.
Nhiếp Lương ném bút đi, lật nắp khoang sau lên.
Bên trong, những viên đạn dược đen kịt được xếp ngay ngắn. Anh ta kiểm tra kỹ lưỡng một lượt rồi mới đóng lại.
Vệt lửa đuôi của phi hạm mini đỏ rực như máu, luồng gió mạnh do tốc độ vượt mức tạo ra đánh tan những đám mây đen trong đêm thành từng cụm như bông.
Tựa như đôi cánh của con quạ mắt đỏ ra ngoài săn mồi trong đêm tối, nó giương cánh tuần tra lãnh địa, dùng tiếng kêu điên cuồng chói tai để cảnh báo kẻ thù xung quanh.
-
1:46:12
Viện Nghiên cứu vẫn sáng đèn.
Hầu hết các nhà nghiên cứu phụ trách những dự án quan trọng đều chưa ngủ, ngày đêm đảo lộn, bận rộn không ngừng nghỉ.
Giây tiếp theo, tường rung lên ầm ầm, một tiếng nổ vang lên, đèn trong Viện Nghiên cứu tắt ngóm không hề báo trước.
Và nơi đặt cầu dao tổng, lửa cháy ngút trời.
Còi báo động hú lên ngay tức thì.
U—!
Viện trưởng Bùi giật mình tỉnh giấc, khoác vội áo chạy ra, gầm lên: “Có chuyện gì vậy! Nhanh! Nhanh lên! Bẩm báo Bệ hạ! Có người đột kích Viện Nghiên cứu!”
Lời còn chưa dứt, lại một tiếng nổ nữa!
Dây cáp trong phòng điều khiển trung tâm tóe lửa vài tiếng, tự động kích hoạt chế độ phòng ngự, bảo vệ toàn bộ các tài liệu quan trọng.
Cùng lúc đó, một vòm chắn nhân tạo khổng lồ từ từ dâng lên, bao bọc toàn bộ khu vực cốt lõi của Viện Nghiên cứu.
Lưỡi lửa nóng bỏng cuộn lên những đợt sóng nhiệt.
Những chiếc lá cây bị đốt cháy quăn queo tỏa ra mùi chua khét lẹt.
Nhiếp Lương vứt cái thùng đạn rỗng tuếch đi, cẩn thận thưởng thức cảnh hỗn loạn bên dưới, đầu ngón tay búng ra, một tấm thẻ nhiệm vụ sắc lẻm của lính đánh thuê xoáy tròn, cắm phập vào thân một cái cây trong Viện Nghiên cứu.
Đây là truyền thống từ trước đến nay, mỗi lính đánh thuê đều có thẻ nhiệm vụ của riêng mình. Hoàn thành nhiệm vụ rồi để lại thẻ, một mặt là để dương danh, mặt khác là để tránh bị nhận vơ.
Thẻ nhiệm vụ là một miếng sắt đặc chế, trên đó khắc mật danh và biểu tượng riêng của lính đánh thuê.
Nhưng chưa từng có ai dám nhận vơ nhiệm vụ của Quạ Bạc, phong cách của anh ta độc nhất vô nhị trong toàn bộ lịch sử lính đánh thuê.
Ánh lửa chiếu rọi lên miếng sắt sắc bén.
Trên đó, ngoài hai chữ Quạ Bạc, còn có một dòng chữ với ngữ nghĩa hỗn loạn, điên rồ:
[Quạ đen đuổi theo Thần minh, tha thứ cho chú chim nhỏ, quạ đen không đưa tang.]
Nhiếp Lương không rõ nơi này có liên quan gì đến Thượng tướng, nhưng điều đó không ngăn cản anh ta ngửi thấy mùi vị không thân thiện, cái cảm giác ghê tởm đó, anh ta như cảm giác mà Liên bang mang lại cho mình.
Ngoại trừ Alansno, khí tức trên người Thượng tướng hoàn toàn khác với cảm giác Liên bang mang lại cho anh ta.
Đương nhiên, mọi thứ của Thượng tướng đều tốt.
Không một chỗ nào không tốt.
Sự trả thù của anh ta đến nhanh và đi cũng nhanh, dù không thể gây ra tổn hại gì về bản chất, cũng đủ để anh ta hả giận.
Nhiếp Lương gửi vài tin nhắn cho Lam Châu Hà, rồi nghênh ngang rời đi.
-
Hoàng cung.
Từng ngọn đèn được thắp sáng.
Hoàng đế Rosh bị tin báo khẩn cấp đánh thức vô cùng tức giận, phái đội một và đội hai của quân vệ đến Viện Nghiên cứu chữa cháy và điều tra nguyên nhân.
Lam Châu Hà vừa dẫn người tức tốc đến Viện Nghiên cứu, vừa âm thầm liếc nhìn quang não dự phòng.
Quạ Bạc: Phần còn lại giao cho cậu.
Quạ Bạc: Nắm bắt cơ hội cho tốt, còn nữa, chuyển hướng sự chú ý để tôi an toàn rời khỏi thủ đô.
Quả nhiên là tên này.
Anh đã lờ mờ có dự cảm hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng không ngờ tên này lại cho nổ tung Viện Nghiên cứu.
Nhưng Viện Nghiên cứu phòng bị tầng tầng lớp lớp, lần này bị tấn công dễ dàng như vậy, cũng là do nơi này đã lơ là trong một thời gian dài. Một lần có thể, nhưng khả năng thành công lần thứ hai gần như bằng không.
Vì vậy, muốn động tay động chân ở Viện Nghiên cứu, lần này là cơ hội tốt nhất.
Tim Lam Châu Hà đập mỗi lúc một nhanh, anh trấn tĩnh lại, hò hét mọi người cầm dụng cụ xông vào khu vực cáp điện tổng đang cháy lan.
Lần này có hai nơi bị nổ.
Nhóm quân vệ cứu viện ngoại lai như họ chỉ được phép cứu hộ ở khu vực cáp điện tổng, còn nơi bị nổ kia là khu lõi của Viện Nghiên cứu, bên trong chứa không ít thiết bị thí nghiệm và một lượng lớn dữ liệu.
Nhưng tương ứng, cơ chế phòng ngự ở đó cũng cực kỳ bá đạo, ngay khoảnh khắc cảm nhận được chấn động, dữ liệu đã được bảo vệ, không hề tổn hại một ly một hào.
Lam Châu Hà không thể tiếp cận nơi đó, chỉ có thể ra tay ở khu vực cáp điện tổng. Vài phút trước khi đám cháy lớn được dập tắt, anh đã ném một con ‘bọ trườn’ vào sợi cáp sao của đường dây điện.
Con ‘bọ trườn’ nhỏ xíu kéo dài ra, hòa vào bên trong.
Con chip giấu dưới da cổ tay dần nóng lên, lòng Lam Châu Hà hơi thả lỏng.
Xem ra đã thành công.
Mất cả đêm để điều tra toàn bộ Viện Nghiên cứu, chỉ phát hiện một tấm thẻ nhiệm vụ do ‘Quạ Bạc’ để lại, ngoài ra không có dấu vết nào khác.
Hơn nữa cũng không gây ra tổn thất không thể cứu vãn cho Viện Nghiên cứu.
Dưới sự dẫn dắt của Lam Châu HHà, sự việc đột xuất này bị coi là hành động khiêu khích từ Khu tinh vực Tây Bắc.
Nhưng thiết bị thí nghiệm dù sao cũng mỏng manh, vài máy móc ở khu lõi bị hư hại, các thành viên đội vệ quân ở lại đây để giúp vận chuyển thay thế.
Lam Châu Hà để ý, nhân lúc thực thi chức trách đã kiểm tra một lượt. Thiết bị ở khu lõi, bình thường những người như họ ngay cả nhìn cũng không được nhìn thấy.
Bên ngoài trông không khác gì các thiết bị khác, chỉ có một điểm khác biệt.
Lam Châu Hà chú ý thấy, trên mấy thiết bị đến từ khu lõi đó đều có in một từ: [Eternal].
Eternal.
Vĩnh hằng.