Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 46

Một lúc lâu sau, Liên Yêu mới lí nhí nói: “Vậy à, em không biết.”

Hắn ta nhớ lại những lời thì thầm nghe được khi được người thanh niên che chở vững chắc, có chút bừng tỉnh.

Alger lắc đầu.

“Hạt giống mà tiên sinh nói, chắc là cái hạt vẫn chưa nảy mầm kia phải không?” Thủ Băng nhìn ra bệ cửa sổ.

Ở đó đặt hai chậu hoa, một trong số đó trơ trụi, nửa hạt giống lộ ra bên ngoài.

Kim Đại Kha suy nghĩ một lát, mang chậu hoa lại, hạt giống vẫn chưa nảy mầm, cô nắm nó trong lòng bàn tay, cẩn thận lau sạch, “Đặt cái này vào tay thầy, chắc có thể giúp thầy ổn định cảm xúc hơn.”

Cảm xúc ổn định, tình trạng cơ thể cũng sẽ tốt hơn một chút.

Do dự một lát, Kim Đại Kha đưa hạt giống cho Liên Yêu, rồi ngồi xổm xuống xoa đầu hắn ta, nhẹ nhàng nói: “Thầy nhầm em thành em trai của anh ấy rồi, chị đưa hạt giống cho em, em đi đặt vào tay thầy được không?”

Chị…

Liên Yêu âm thầm nhẫn nhịn.

Nở một nụ cười vô hại, hắn ta nhận lấy hạt giống, ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”

Nhưng ‘hạt giống’ này vừa vào tay, hắn ta liền “ồ” một tiếng, sờ kỹ, “Đây không phải là một viên đá sao?” Chắc không ai hiểu rõ những thứ này hơn hắn ta, Liên Yêu xác nhận lại một lần nữa, “Đây chính là một viên đá.”

Tuy mép hơi mỏng, hình dạng cũng giống hạt giống, nhưng thực sự không có khả năng nảy mầm.

Alger ngỡ ngàng, hai ba giây sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “… Gì cơ?”

“Sao lại là đá được?” Kim Đại Kha nhíu mày, “Thầy ngày nào cũng tưới nước cho nó mà.”

Liên Yêu vô thức muốn phản bác, nhớ lại thân phận yếu đuối đáng thương hiện tại của mình, vội cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Trước khi nhà em tan cửa nát, gia đình em chuyên quản những thứ này, có phải hạt giống hay không, em sờ một cái là biết, mọi người không tin, có thể tự mình kiểm tra.”

Kim Đại Kha không tin, thiết bị ở ngay bên cạnh, cô mím môi mang đi kiểm tra, chưa đầy hai phút, kết quả kiểm tra hiện ra—

Đó thực sự là một viên đá.

Cô ngẩn người một lúc, đột nhiên nhớ lại mỗi buổi sáng thường ngày, khi thầy cẩn thận chăm sóc hạt giống này, vẻ mặt dịu dàng lại ẩn chứa vài phần hy vọng.

Kim Đại Kha đột nhiên không biết bây giờ mình nên có cảm xúc gì.

“… Thầy nói, đây là thứ duy nhất em trai để lại cho thầy ấy.” Giọng Alger có chút nghẹn ngào.

[Ta chỉ là một kẻ lang thang, tìm kiếm một nơi có thể khiến hoa violet nở rộ.]

Nơi có thể khiến hạt giống nở hoa thì có rất nhiều, nhưng còn đá thì sao?

Thủ Băng: “… Tiên… tiên sinh có biết đây là đá không ạ?”

“Chắc là không biết đâu,” Liên Yêu cẩn thận lấy lại hạt giống, đến gần người thanh niên trên giường, rồi đặt hạt giống vào lòng bàn tay Lan Hà.

“Cái này rất khó phân biệt.”

Hạt giống vừa vào lòng bàn tay, Lan Hà liền vô thức nắm chặt lại, đôi mày nhíu chặt cũng giãn ra không ít.

Alger do dự: “Chúng ta có nên…”

“Không được,” bất ngờ thay, người ngắt lời cậu lại là Thủ Băng thường ngày hay ngại ngùng, “Không thể nói cho tiên sinh biết, cái cảm giác mất đi tất cả niềm tin và lẽ sống chỉ sau một đêm… có thể đè bẹp một con người.”

Alansno đã từng phá vỡ ý chí báo thù mà cậu cố giữ, cậu từng sống trong mơ hồ mê muội, tỉnh rồi lại ngất, không biết đã bao lần tìm cách tự sát. Kim Đại Kha và Alger đều biết rất rõ điều đó.

Họ không ai biết hạt giống đó có ý nghĩa gì đối với thầy, tùy tiện nói ra, sẽ dẫn đến hậu quả gì cũng không biết được.

Alger gật đầu: “Chuyện hôm nay, cứ coi như chưa từng xảy ra.”

Sau đó không ai nói gì nữa, chỉ có tiếng thì thầm thỉnh thoảng của người thanh niên trên giường trong cơn mê.

Lan Hà chìm vào một giấc mơ hỗn loạn.

Trong mơ không còn là thánh ca và bồ câu trắng, mà là một vùng cát vàng, chú bác đều bị Liên bang trưng binh đưa đi, chỉ để lại hai đứa trẻ năm sáu tuổi.

Những người ra đi không bao giờ trở lại.

[“Anh ơi, em đói rồi.”

Khắp nơi là xương khô, anh nắm lấy cánh tay gầy gò của em trai, tìm rất lâu mới thấy một con quạ chết, nướng chín rồi đưa cho em.

A Nặc rất hiểu chuyện, chia ra một nửa cho anh. Không bận tâm có vệ sinh không, ăn vào có bị bệnh không, họ đến cả xương cũng ăn rất sạch sẽ.

“Những người đó đều chết đói sao?”

Anh nhìn đôi mắt trong veo sạch sẽ của em trai, rất nhiều lời không nói ra được, chỉ gật đầu: “Ừm, chết đói.”

A Nặc chống cằm suy nghĩ một hồi lâu, nghiêm túc nói: “Anh ơi, em muốn làm đại anh hùng.”

Anh nghi hoặc: “Ừm?”

“Đói bụng khó chịu lắm,” A Nặc nói, “Trong truyện cổ tích, chỉ có đại anh hùng mới có thể khiến mọi người đều có cuộc sống hạnh phúc vui vẻ, một ngày ba bữa, không lo ăn mặc.”

Đôi mắt cậu bé càng nói càng sáng, như một viên ngọc thạch anh tím trong suốt.

“Trong những câu chuyện anh kể cho em, đại anh hùng sẽ được rất nhiều người yêu thích, A Nặc cũng muốn được nhiều người yêu thích!”

“… Ừm, được thôi,” anh nghe thấy chính mình cười nói, “Vậy thì anh sẽ làm người bảo vệ đại anh hùng.”

Cuộc đối thoại ngây ngô đến cực điểm, có lẽ đứa trẻ nào cũng từng có.

A Nặc khì khì cười hai tiếng, ôm anh cọ tới cọ lui.

“Anh ơi, anh tốt quá…”]

Bên tai Lan Hà mơ hồ vang lên giọng nói non nớt của cậu bé.

A Nặc…

Hai bóng hình trong mơ lớn hơn một chút, cảnh vật cũng không ngừng thay đổi.

[“Anh ơi anh lại ăn vụng đồ ngọt, xấu hổ không, sâu răng đó! Cho A Nặc một ít đi mà, anh~”]

Được, đều cho em hết.

[“A? Anh ơi, hôm nay cha xứ giảng về cực quang, cực quang có đẹp đến vậy không?”]

Đẹp lắm, sau này anh đã đi xem rồi, chỉ là em không có ở đó.

[Anh! A Nặc hôm nay có hai cái bánh mì, muốn ôm ôm!]

Được, ôm A Nặc.

[Anh ơi, hạt giống violet anh phải trồng cho cẩn thận nhé, A Nặc về sẽ kiểm tra đó~]

Được.

Bóng hình hoạt bát đó cách anh một lớp sương mù, khi nói chuyện với anh, dường như cũng có chút mơ hồ không rõ.

Lan Hà không có lời nào không đáp ứng.

Nhưng bóng dáng của em trai vẫn ngày càng xa anh, giọng nói cũng ngày càng không nghe rõ.

Anh đuổi thế nào cũng không đuổi kịp.

Lan Hà: “A Nặc…”

Có phải vì hoa violet vẫn chưa nở, nên em mới đi nhanh như vậy không…

Đợi anh thêm một chút, đợi một lát được không.

Anh đã rất cố gắng rồi, hoa sẽ nở.

Sẽ.

Lan Hà nắm chặt hạt giống, tay di chuyển đến bên má, nghiêng đầu, nhẹ nhàng áp vào, rất lâu sau, khóe miệng anh khẽ cong lên.

Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, đậu trên hàng mi tĩnh lặng của người thanh niên.

Như sương đọng trên giọt sương mai.

Bình Luận (0)
Comment