Chuyện Alansno hồi phục đã thu hút sự chú ý rất lớn.
Xét đến những hiện tượng kỳ lạ trong lúc hắn mất trí nhớ trước đây, để tránh hắn lại quên đi điều gì, Kim Đại Kha đã đề nghị hắn viết nhật ký.
Ban đầu Alansno cảm thấy vô cùng phiền phức, nhưng trước sức ép của hai vị phó quan và anh trai mình, hắn vẫn bắt đầu viết——
《Sổ tay của A Nặc》
Ngày 1, trời trong
À...
Thật sự không biết viết gì cả.
Nhật ký có giống như lịch trình không nhỉ? Những năm đầu làm Thượng tướng, lịch trình đều do Khang Khuyển và Nhiếp Lương ghi chép cho tôi, nhưng xét thấy việc viết nhật ký này cũng có công lao của hai người họ, nên chắc chắn họ sẽ không viết giúp tôi đâu.
Nhiếp Lương thì có khả năng, nhưng xác suất bị phát hiện rất cao.
Mà nói đi cũng phải nói lại, thật sự có người sẽ đọc trộm nhật ký của tôi sao?
Ngày 7, trời âm u
Hôm nay Alger đến tìm tôi, nói rằng nếu tôi vẫn còn hứng thú với quân sự, thì mời tôi đến quân bộ nhận một chức vụ.
Đùa chắc.
Bây giờ phần lớn người bên ngoài đều cho rằng tôi đã chết rồi, tôi đang “chết” yên ổn như vậy, tại sao còn bắt tôi làm việc. Lẽ nào bọn họ không biết, dù tôi không làm việc, thì vẫn là người có anh trai nuôi hay sao?
Tôi định kéo anh trai chạy trốn, Liên minh Nhân loại nhiều chuyện quá, cái chuyện tốt đẹp như hói đầu khi tuổi còn trẻ này, cứ để lại cho đám trẻ như Alger đi.
Ngày 20, mưa nhỏ
Chúng tôi định đến Tinh vực Tây Bắc xem thử.
Nghe nói mộ của tôi ở đó.
Không biết xây thế nào, tôi muốn đến xem, nếu không đẹp... thì cứ giả vờ như không thấy là được.
Ngày 40, trời trong.
Ngày thứ mười chín trên hành trình thong thả đến Tinh vực Tây Bắc.
Nhiếp Lương lại đánh nhau với Khang Khuyển.
Lý do là họ tranh cãi nên ăn bánh ú mặn hay bánh ú ngọt. Nhiếp Lương ăn ngọt, Khang Khuyển đòi ăn mặn, cuối cùng một lời không hợp liền ra tay.
Anh trai thì mải mê nghiên cứu trồng hoa, tôi thì xem đánh nhau rất vui, thế là chẳng ai để ý nồi bị cháy khét.
Hôm nay chúng tôi chẳng ai được ăn bánh ú cả, phải uống dung dịch dinh dưỡng.
Ngày 60, tuyết nhỏ
Đi rất nhiều ngày, cuối cùng cũng đến Tinh vực Tây Bắc. Nơi này gần Nam Vực, nên thường có tuyết rơi.
Thành phố Hi Quang vẫn giữ dáng vẻ ngày ấy, chỉ là không còn chiến tranh và khói lửa, trở nên vô cùng hòa bình và ổn định. Tôi lại nhặt được một chiếc máy bay giấy, nhưng trên đó không còn là những lời chửi mắng tôi nữa.
Viết trên đó, là những giấc mơ ngây thơ đáng yêu của trẻ nhỏ.
Giống như tôi lúc còn bé.
Mặc dù quá trình thực hiện ước mơ quá gập ghềnh, nhưng chung quy cũng đã thực hiện được, ừm... có lẽ là thực hiện được một nửa?
Tôi đã nhìn thấy mộ và tượng của mình.
Anh trai có vẻ hơi buồn.
Anh nói, đối với anh, mặc dù những vết thương tôi từng gánh chịu nay đã biến mất, nhưng anh vẫn cảm thấy áy náy vì những năm tháng không ở bên cạnh tôi.
Tôi ôm anh trai, để dỗ anh vui, tôi chân thành nói, ‘Không sao đâu anh, em không bao giờ giận đồ ngốc cả’.
Tối hôm đó, lúc anh trai nấu cơm, đã không chút nể tình mà tịch thu món cá nướng của tôi.
Tôi cảm thấy rất tủi thân.
Ngày 139, gió nhẹ
Khi chúng tôi định ở lại Tinh vực Tây Bắc, thì Nam Vực xuất hiện dị tượng.
Trong cực quang tím vàng, trên cánh đồng tuyết mọc lên những đóa hoa giống hoa violet trong sách cổ.
Lần nào tôi và anh trai cũng đến.
Rất đẹp.
Tựa như giấc mộng, chạm vào liền tan biến.
Đôi khi tôi thấy không chân thực, như thể mình đang sống trong mộng, tỉnh lại mới phát hiện anh trai chưa từng sống lại, còn tôi thì đã tan biến trong cực quang hôm đó.
Tôi kể suy nghĩ ấy cho anh, anh chỉ vỗ một cái, coi như phạt vì nghĩ bậy.
Nhưng nếu đây thật sự là mộng, vậy xin hãy để giấc mộng này kéo dài mãi mãi, để tôi có thêm thời gian ở bên anh trai, và bên mọi người.
Ngày 390, trời nhiều mây
Chúng tôi đã đi đến nơi khác.
Nhiếp Lương và Khang Khuyển đã làm một quán rượu công nghệ di động có thể gấp gọn.
Bên ngoài là gỗ giả bằng huyền thiết cổ xưa, rất tinh xảo.
Nơi chúng tôi đến rất ngẫu nhiên, nếu một nơi nào đó lọt vào mắt xanh, chúng tôi sẽ dựng quán rượu ở đó, bất kể lời hay lỗ, ở đủ rồi thì cứ thế rời đi.
Chúng tôi đi khắp bốn phương trời, nghe được rất nhiều câu chuyện trong quán rượu.
Bình thường, giả dối, chân thật, sóng gió hùng tráng, bi thương thê lương… Có kẻ khóc, có kẻ cười; có người sau khi say thì lặng im chẳng nói một lời, có người lại ngây dại nhìn chằm chằm vào quang não.
Câu chuyện của tôi và anh trai, của Nhiếp Lương và tôi, của Khang Khuyển và tôi, của Nhiếp Lương và Khang Khuyển... những người này, những chuyện này xung quanh tôi, dường như cũng không khác mấy so với câu chuyện của bao người đến rồi đi trong quán rượu.
Ngày 407, trời trong
Anh trai đột nhiên hỏi tôi, tại sao trong mấy năm tôi bị biến nhỏ, lại không gọi được tiếng ‘anh trai’.
Chính tôi cũng không giải thích được.
Sau này tôi cố gắng tìm lại cảm giác lúc đó, mới phát hiện ra, lúc biến nhỏ không gọi được anh trai là bởi vì, cái tôi bị biến nhỏ đó, chỉ đơn thuần là ‘A Nặc’.
Chứ không phải là Alansno sau này.
Alansno mới là hợp thể của Lan Nặc và mười mấy năm tương lai.
Điều anh muốn nghe, là tiếng ‘anh trai’ từ Alansno, chứ không phải A Nặc
Đương nhiên, ban đầu tôi không định nói với anh trai, để khỏi làm anh lại đau lòng. Nhưng tôi không ngờ rằng, anh trai lại lấy video tôi nhảy điệu thỏ con ra để uy h**p tôi.
Thôi được rồi, tôi nói.
Thế là bữa trưa của tôi, phong phú hơn những người khác không chỉ một lần.
Khang Khuyển nói, đó là tình yêu của anh trai.
Tôi cảm thấy đối với cái dạ dày có dung lượng hạn chế của mình mà nói, tình yêu này có hơi nặng nề.
Ngày 801, gió nhẹ
Hôm nay thống kê lại, chúng tôi vẫn còn rất nhiều nơi chưa đi.
Trong đời này, liệu có thể đi hết mảnh đại lục rộng lớn này không?
Có lẽ là được.