Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 361

A Nặc ôm đầu gối, mặt mũi lấm lem toàn vệt nước mắt, dường như đã khóc mệt rồi, nhíu mày ngủ thiếp đi. 

Anh lao đến ôm chầm lấy em trai mình làm người ta giật mình tỉnh giấc. Lan Hà nghiến răng rơi lệ, vừa sợ vừa giận, nhưng lại không nỡ nói em. Vẫn là A Nặc nhỏ nhẹ vỗ lưng anh, nói: "Anh trai đừng giận nữa, A Nặc biết mình bị lạc, sợ bị người ta bắt cóc nên cứ trốn không dám lên tiếng, A Nặc biết anh trai sẽ tìm thấy em mà."

Anh trai tìm thấy em rồi, A Nặc không sợ nữa.

Tìm thấy người rồi, nhưng chân của A Nặc lại bị trẹo.

Anh liền cõng em trai lên, khụt khịt bước về phía trước.

Anh chỉ lớn hơn A Nặc vài phút, thường ngày đồ ăn ngon đều nhường cho A Nặc, bản thân còn gầy hơn cả em trai, nhưng lại không nỡ để em tự đi bộ, từng bước run rẩy, cõng người về nhà.

A Nặc không cử động lung tung, không gây thêm phiền phức cho anh.

Chỉ nhỏ giọng hỏi anh vài câu: "Anh ơi, sau này em lại bị lạc, anh có tìm thấy em không."

Anh nhớ mình đã rất chắc chắn nói: "Có chứ, giống như lần này, A Nặc chỉ cần đứng yên tại chỗ, anh trai sẽ tìm thấy em."

A Nặc rất vui, suốt đường đi cứ gọi anh ơi, anh liền từng tiếng đáp lại, chưa bao giờ thấy phiền.

Anh ơi.

Anh đây.

Anh ơi?

Đây mà.

Anh~

Ừm.

A Nặc lúc nhỏ là một đứa trẻ thích làm nũng, có lúc một tiếng ‘anh’ cũng không gọi cho đàng hoàng, giọng điệu uốn éo nói ra, dính lấy anh không rời.

Từ đó về sau, mỗi lần anh cõng A Nặc, A Nặc sẽ gọi anh từ sau lưng.

Anh cũng đã quen với một gánh nặng nhỏ thích làm nũng trên lưng.

Thế nhưng sau này…

"Ngài Lan Hà."

Lan Hà chớp đôi mắt hơi cay, hoàn hồn: "Sao thế."

Alansno: "Không có gì, chỉ muốn gọi ngài thôi."

Hắn cong mắt cười, lặng lẽ làm một khẩu hình sau lưng Lan Hà—

Anh ơi.

Lan Hà: "Ừm."

Sự trùng hợp này, giống như đang đáp lại câu "anh ơi" của hắn.

Alansno ngẩn người một lát, khóe môi cong lên một đường cong chậm rãi.

Lan Hà xốc hắn lên một chút: "Làm ngươi đau rồi à?"

Alansno lắc đầu: "Không có."

Lan Hà ngẩng đầu nhìn về phía trước: "Ta đi nhanh hơn một chút, sắp đến rồi."

Thực ra chậm thêm một chút nữa cũng không sao.

Alansno thầm nghĩ.

Theo lý mà nói, họ đáng lẽ phải là kẻ thù mới đúng. Anh trai có lẽ là thấy hắn sắp chết nên mới tốt với hắn như vậy, dù sao thì anh trai luôn là một người rất dịu dàng và dễ thỏa hiệp.

Có lẽ còn có thành phần của kho vũ khí trong đó.

Nhưng bất kể là vì lý do gì, hắn đã được như ý nguyện mà ở lại bên cạnh anh trai.

Alansno cảm nhận được nhiệt độ quen thuộc truyền đến từ lưng của Lan Hà.

Thầm nghĩ.

Quãng thời gian đánh cắp này.

Có thể dài hơn một chút nữa được không.

Phòng trọ.

Trên màn hình xanh lam khổng lồ chiếu lên tường, được chia thành từng ô video nhỏ.

Đây là hình ảnh từ tất cả các phòng thẩm vấn của toàn bộ Liên minh Nhân loại.

Nhưng dù cho Lam Châu Hà đã cố gắng hết sức để phá giải, dưới lượng dữ liệu khổng lồ như vậy, mỗi phòng thẩm vấn cũng chỉ lấy được một hai khung hình.

Họ phải dựa vào những hình ảnh này để sàng lọc thêm vị trí của Alansno, xác định được phòng thẩm vấn rồi mới tiến hành đột nhập.

"Đợi đã, cậu lùi lại một trang đi," Nhiếp Lương đột nhiên lên tiếng.

"Lùi lại? Tấm này?"

"Ừm."

Ánh mắt của Nhiếp Lương dán chặt vào ô video ở góc trên bên trái, "Hàng thứ hai, cái thứ ba."

Lam Châu Hà nhấp vào, phóng to.

Hình ảnh này ngoài người thẩm vấn ra, người bị thẩm vấn ngồi trên ghế hành hình chỉ lộ ra một bàn tay dính máu bị vòng sắt khóa trên ghế, và một nửa đầu gối.

Ngoài ra không thấy được gì khác.

Lam Châu Hà ngập ngừng: "Cái này…"

Nhiếp Lương khẳng định: "Là Thượng tướng."

Lam Châu Hà: "???"

Anh ta sặc một ngụm khói, "Không phải chứ huynh đệ, thế này mà cậu nhìn ra được cái gì?" Một bàn tay, nửa cái đầu gối? Mẹ ruột đến cũng không nhận ra nổi đâu!!

Nhiếp Lương nói rất nhanh: "Nếu anh cũng đã từng ghép hàng nghìn tấm ảnh kích thước thật của Thượng tướng, thì anh cũng có thể nhận ra."

Cân nặng của Thượng tướng rất ổn định, thường sẽ không có thay đổi lớn, cho nên tỷ lệ cơ thể, hình dáng ngón tay, hình dáng môi, đầu của Thượng tướng, nói một câu b**n th**, dữ liệu trong đầu anh có thể chính xác đến từng mi-li-mét.

Anh thúc giục: "Nhanh lên."

Bàn tay của Thượng tướng đã gầy đi so với trước đây.

… Còn dính máu.

"Được được được, nếu sai thì giá gấp đôi."

Lam Châu Hà nhanh chóng khóa vị trí của phòng thẩm vấn này, địa điểm màu đỏ thu nhỏ lại thành một điểm, anh ta kinh ngạc: "Hình như ở ngay trong phạm vi quản lý của Phủ Thống lĩnh."

Đồng thời nhanh chóng xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của phòng thẩm vấn Phủ Thống lĩnh.

Kỹ thuật của anh ta đã điêu luyện hơn không ít, thanh tiến trình xâm nhập màu đen nhanh chóng chạy về phía trước, Lam Châu Hà đột nhiên nhớ ra một chuyện—

Phải rồi, đây con mẹ nó là kho dữ liệu của phòng thẩm vấn.

Là dữ liệu của Alansno trong phòng thẩm vấn. Toang!!!

Lam Châu Hà chỉ mải nghĩ đến tiền, bây giờ mới phản ứng lại, cái tên này khi liên kết với phòng thẩm vấn sẽ gây ra ảnh hưởng khủng khiếp đến mức nào.

Anh ta không hề quên, lúc Nhiếp Lương nhìn thấy video của Alansno trong viện nghiên cứu, bộ dạng điên cuồng đó.

Toang thật rồi.

Lam Châu Hà nuốt nước bọt: "… Hay là, cậu đảm bảo mình có thể bình tĩnh trước, rồi hẵng qua xem?"

Nhiếp Lương: "Tôi rất bình tĩnh."

Ting.

Thanh tiến trình xâm nhập đạt một trăm phần trăm.

Giao diện nhanh chóng hiện ra.

Giây tiếp theo.

Nhiếp Lương mặt không biểu cảm xách cổ Lam Châu Hà ném khỏi ghế, tự mình cuộn trang xuống, cuộn đến hai phần ba thì anh tìm thấy bóng dáng của Alansno.

"Thượng tướng."

Nhiếp Lương nhớ lại bàn tay dính máu mà mình vừa nhìn thấy, tim hung hăng run lên.

Anh miễn cưỡng kiềm chế bản thân, nhấp vào một trong các video.

Là một phần nội dung của lần thẩm vấn đầu tiên.

Ngày tháng là bốn mươi ba ngày trước, mười giờ bốn mươi ba phút tối.

Bình Luận (0)
Comment