Buổi tối.
Bàn ăn ở sảnh trước.
Không khí có chút vi diệu, vì có thêm một người nên đã trầm lặng hơn trước rất nhiều, chỉ nghe thấy tiếng va chạm nhẹ của dao dĩa.
Trước mặt Alansno được bày một bát canh nóng và những món điểm tâm dễ tiêu hóa giống hệt của Lan Hà.
Hắn nhìn đồ ăn trước mặt mình, lại nhìn đồ ăn trước mặt Lan Hà, tò mò hỏi: "Thường ngày ngài đều ăn những thứ này sao?"
Lan Hà: "Thường ngày ta tự nấu, chỉ hôm nay Thủ Băng trở về, mọi người tụ tập đông đủ mới ăn ở chỗ ta."
Anh trai lại học được cách nấu cơm rồi.
Alansno nhớ lại lúc họ còn nhỏ, trước khi vào Thần Liên Điện đã có một thời gian dài lang thang, ngày ngày chịu đói, thường thấy gì ăn nấy, anh trai nấu qua loa cho chín, mùi vị rất kỳ quặc, vậy mà hắn ăn lại rất ngon miệng.
Lan Hà rất khách sáo nói với hắn: "Tay nghề của Thủ Băng không tồi, ngươi có thể nếm thử."
Alansno liền nếm thử vài miếng.
Mùi vị quả thực không tệ.
Thực ra, Alansno và Lan Hà đã xa cách nhiều năm như vậy, hiểu biết về sở thích hiện tại của Lan Hà không nhiều, cho nên bây giờ mọi thứ liên quan đến anh, dù chỉ là một bát canh nóng mà thường ngày Lan Hà thích uống, đều có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với Alansno.
Lúc hắn yên lặng húp canh, Alger và Thủ Băng mấy người mới thấy tự tại hơn một chút, bắt đầu trò chuyện với Lan Hà như thường lệ.
Vì có Alansno ở đây nên nội dung câu chuyện không liên quan đến thông tin của Liên minh Nhân loại hiện tại, đều là những chuyện mà Alansno không biết, là những câu chuyện thú vị xảy ra trong năm năm Lan Hà ở Tinh vực Tây Bắc, sống cùng Alger bốn người ở Thành phố Hi Quang.
Alansno vừa yên lặng ăn, vừa nghe họ nói chuyện.
Năm năm…
Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác không nói nên lời.
Tính ra, thời gian hắn và anh trai thực sự ở bên nhau một cách tốt đẹp còn không dài bằng thế. Tuổi thơ thì còn đỡ, sau này long đong lận đận, lại vào Thần Liên Điện, trộm đồ bị đánh, cả ngày nơm nớp lo sợ… Cuối cùng xa cách, mãi đến bây giờ hắn mới lại được trở về bên cạnh anh trai.
Huống hồ, cũng không còn lại bao nhiêu thời gian nữa.
Lúc hắn còn ở quân đoàn đệ nhất, khoảng thời gian khôi phục trí nhớ, hắn đã vô số lần nhìn về phía Thành phố Hi Quang, muốn đến nhận lại anh trai.
Nhưng hắn không dám.
Trên bàn ăn náo nhiệt, Alansno phát hiện mình không thể xen vào nửa lời.
Hắn nhanh chóng giải quyết xong phần thức ăn trước mặt, khẽ che lấy vùng bụng, ngẩng đầu cười cười: "Ta xong rồi, đi nghỉ trước, mọi người cứ từ từ ăn."
Trước khi đi, hắn khẽ đẩy hé một khe cửa sổ.
"Ngài Lan Hà, dùng bữa vui vẻ."
Lan Hà gật đầu.
Alansno không về phòng mà quay lại khu vườn phía sau.
Hắn tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, liếc nhìn về phía sảnh trước.
Xuyên qua những cành lá của bụi tường vi, ánh sáng ấm áp từ sảnh trước xuyên qua ô cửa kính, tiếng nói cười bên trong thuận theo khe hở mà Alansno vừa đẩy hé truyền đến.
Từ góc độ này, có thể nhìn thấy vị trí của Lan Hà.
Hắn thả lỏng nhắm mắt lại, ngả người ra sau dựa vào thân cây.
Giọng nói ôn hòa của Lan Hà đứt quãng bay vào tai, rất giống lúc nhỏ khi anh kể chuyện cho hắn nghe.
Sắc mặt của người thanh niên có phần tái nhợt dần giãn ra.
Một chiếc lá cô độc rơi xuống mái tóc bạc rũ xuống đất của hắn, cũng lặng im như chính hắn.
Lan Hà có chút lơ đãng.
Anh vừa nói chuyện với học trò của mình, vừa vẫn nghĩ về bộ dạng lúc Alansno rời đi.
Alansno ăn quá nhanh.
Người bị bệnh dạ dày mà ăn nhanh như vậy rất dễ tái phát.
Huống hồ lúc hôn mê hắn đã bị co thắt dạ dày rồi.
Lan Hà: "Đại Kha."
Kim Đại Kha: "Vâng? Thầy sao vậy ạ?"
"Bệnh dạ dày của Alansno, em chỉ tiêm thuốc giảm đau cho hắn thôi à?"
Kim Đại Kha gật đầu, "Hắn giống thầy, bệnh dạ dày đã nghiêm trọng đến một mức độ nhất định, không dùng thuốc được, chỉ có thể tiêm thuốc giảm đau thôi."
Lan Hà nhíu mày.
Vậy mà hắn còn ăn nhanh như thế.
Anh đặt bát đũa xuống, "Ta ăn xong rồi, qua xem hắn thế nào, các em ăn xong rồi hẵng về."
Lan Hà cầm lấy chiếc áo gi-lê vắt trên lưng ghế rồi bước ra ngoài.
Để lại Alger bốn người ngơ ngác nhìn nhau.
Liên Yêu ngập ngừng nói: "Sao cứ cảm thấy thầy hình như khá lo lắng cho Alansno vậy?"
Alger: "Chắc là vì đôi mắt của Alansno."
"Mắt?" Thủ Băng chợt hiểu ra.
Họ đều biết thầy có một người em trai đã mất từ lâu, mắt của cậu bé ấy chính là màu tím.
Thủ Băng: "Vậy là thầy đang có chút đồng cảm sao?"
Alger: "Chắc vậy, thầy vui là được."
Dù sao thì một mình Alansno, tuyệt đối không thể rời khỏi phạm vi của Phủ Thống lĩnh.
Lan Hà đến phòng của Alansno trước, gõ cửa nhưng không thấy động tĩnh.
Anh đẩy cửa ra—
Trong phòng không có người.
Không phải nói về phòng nghỉ ngơi rồi sao.
Một dao động sức mạnh tinh thần yếu ớt lan tỏa từ trong cơ thể Lan Hà, sau khi khóa được vị trí của Alansno, anh quay người đi về phía vườn hoa.
Anh rón rén bước đi, đến gần thì nghe thấy vài tiếng ho khan bị đè nén.
Alansno buông tay xuống, vết máu trong lòng bàn tay theo kẽ tay nhỏ giọt xuống đất.
Hắn khẽ nhíu mày, phản ứng đầu tiên là mình đã làm bẩn vườn hoa của anh trai.
Lấy ra một tờ khăn giấy vừa mang từ phòng ăn ra trong túi, Alansno cẩn thận lau sạch chỗ bị máu của hắn làm bẩn.
Lau đi lau lại mấy lần mới miễn cưỡng không nhìn ra được nữa.
Tờ khăn giấy duy nhất đã dùng để lau đất, vết máu trong lòng bàn tay hắn đành chịu. Alansno cúi đầu, định xắn tay áo lên để tránh dính vào quần áo đang mặc.
Có lẽ là do lúc nãy ăn quá nhanh, cơn đau từ dạ dày truyền đến mãnh liệt đến mức khó lòng chịu đựng, ho vài tiếng đã thấy máu, trong chốc lát, trên trán Alansno đã rịn ra vài giọt mồ hôi lạnh.