Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 352

Giữa cầu thang đã sớm được bắc ván gỗ để kiệu đi qua, Liên Thận Vi được đẩy lên tầng bảy.

Tầm nhìn bỗng nhiên rộng mở.

Đêm nay không có gió, trên này ấm hơn tưởng tượng.

Ngay khoảnh khắc Liên Thận Vi xuất hiện trên tầng bảy, bầu trời tức thì bung nở vô số đóa pháo hoa rực rỡ.

Pháo hoa nổ tung trên bầu trời đêm, phía dưới lập tức vang lên tiếng reo hò vui sướng của người dân.

Ánh sáng lộng lẫy soi chiếu xuống mặt hồ, sóng nước lấp lánh, tựa như trời đất có đến hai cõi nhân gian.

Liên Thận Vi ngước mắt nhìn, đáy mắt cũng ánh lên những tia sáng mờ ảo.

“Tiểu cữu cữu!”

Ứng Cảnh Quyết, Lệ Ninh Phong, Diệp Minh Thấm, cùng Thiên Nam và Minh Chúc, đồng loạt xuất hiện trên tầng bảy.

Ứng Cảnh Quyết mỉm cười đưa tay về phía hắn, “Tiểu cữu cữu, ra phía trước một chút.”

Hắn đẩy Liên Thận Vi đến trước lan can.

Dưới những đóa pháo hoa rực rỡ, từng chiếc đèn trời lung linh từ mặt đất từ từ bay lên.

Ánh sáng ấm áp tựa như một biển đèn, lại giống như những vì sao rơi xuống hồ, ngược dòng bay lên, mang theo vô số lời cầu nguyện của nhân gian, trở về thiên cung.

Rõ ràng xung quanh đang ồn ào náo nhiệt, nhưng khi thực sự chứng kiến biển đèn này, người ta chỉ cảm thấy một sự tĩnh lặng lạ thường.

“Ba nghìn ba trăm ba mươi ba chiếc đèn trời, trên mỗi chiếc đèn đều là lời chúc phúc của bá tánh dành cho người.”

Liên Thận Vi ngẩn người hồi lâu.

Hắn đưa tay lên, tùy ý nắm lấy một chiếc đèn, bên dưới có một mảnh giấy nhỏ buộc vào sợi dây.

[Nguyện quân an.]

Ba nghìn ba trăm ba mươi ba chiếc đèn, nét mực trên những mảnh giấy, hoặc non nớt, hoặc trưởng thành, hoặc thanh nhã, hoặc duyên dáng, hoặc mộc mạc—

[Nguyện quân mặt mày luôn tươi sáng, rạng rỡ.]

[Nguyện quân phúc lộc trường thọ.]

[Nguyện quân tuế tuế an khang.]

[…]

Lệ Ninh Phong: “Sư phụ, chúng con biết người sắp rời khỏi kinh thành, không biết nên tặng người cái gì, suy đi nghĩ lại, có lẽ như thế này sẽ khiến người vui hơn.”

“Tiểu cữu cữu, người có thích không?”

Thật lòng mà nói, bọn họ có chút căng thẳng.

Thấy Liên Thận Vi không nói gì lại càng căng thẳng hơn.

Liên Thận Vi từ từ buông tay khỏi chiếc đèn.

Chiếc đèn đó lại lững lờ bay đi xa, hòa vào biển đèn đang dâng lên, chỉ một thoáng chốc đã không còn thấy bóng.

Hắn được ánh sáng ấm áp soi chiếu, nét mày ánh mắt dường như cũng trở nên dịu dàng.

Liên Thận Vi: “Thích.”

Làm sao có thể không thích.

Mọi người xung quanh nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau rồi cũng mỉm cười.

Phồn hoa vừa tĩnh lặng lại vừa ồn ào, nhân gian chất chứa bi thương nhưng cũng ngập tràn tiếng cười. Năm tháng lặng lẽ trôi qua sông núi, sao đổi dời, biển xanh hóa nương dâu, duy chỉ có một điều vĩnh viễn không đổi: sự bình dị toát lên từ bức tranh mang tên nhân gian, đã được lưu truyền qua bao thế hệ.

Trời đêm bắt đầu lất phất tuyết rơi.

Lại một năm mới bình dị nữa đã đến.

Sau khi mắt cá chân hoàn toàn bình phục, Liên Thận Vi liền cùng Phong Khác và Cừu Triệt rời đi trước.

Thiên Nam và Minh Chúc cần thu dọn đồ đạc, đi sau họ một bước.

Người cần ở lại vẫn ở lại.

Liên Thận Vi lật mình lên ngựa, đè thấp chiếc nón trên đầu, nhướng mày: “Bảng xếp hạng Phong Vân của Kim Lăng, nghe nói đã đổi hai khóa rồi? Năm nay có phải lại mới đổi không, thiếu niên lang phương nào, không biết so với chúng ta năm đó thì thế nào?”

“Đi thử thì biết thôi,” Cừu Triệt cười cười, “Dù sao thuốc của Phong Khác điều dưỡng cho ngươi rất tốt, qua nửa năm nữa, nói không chừng nội lực của ngươi cũng có thể dùng lại bình thường.”

Phong Khác: “Chậc, mấy nhóc con mười mấy tuổi, cũng đáng để Tức Miên công tử của chúng ta dùng nội lực sao?”

Liên Thận Vi nheo mắt, tâm trạng rất tốt: “Giang hồ là thiên hạ của người trẻ, chúng ta đều là tiền bối cả rồi.”

“Thôi thôi,” Cừu Triệt nhíu mày nói, “Cái gì mà giang hồ là thiên hạ của người trẻ, mỗi thế hệ có một giang hồ riêng, với lại, chúng ta già sao?”

Không hiểu sao, Cừu Triệt rõ ràng nhỏ tuổi nhất, nhưng lại cố chấp nhất trong vấn đề tuổi tác.

Liên Thận Vi và Phong Khác nhìn nhau, cuối cùng cùng bật cười.

Liên Thận Vi cười thành tiếng: “Không già!”

Hắn vươn vai một cái, “Lần này đến Kim Lăng, nửa bước vào giang hồ, thu nhận vài đệ tử thú vị chơi một chút. Hai tên nhóc Ninh Phong và Cảnh Quyết kia…”

Liên Thận Vi khựng lại, trong mắt lại dâng lên một tia chán ghét, “Cũng quá quy củ, không thú vị.”

Phong Khác: “Nói đúng lắm, đệ tử là phải trêu chọc mới vui chứ!”

Hắn nói: “Vậy chúng ta đi?”

Liên Thận Vi: “Đi!”

“Giá!”

Roi ngựa vung lên, ba bóng người trên lưng ngựa biến mất giữa vạn vật đâm chồi nảy lộc của đầu xuân.

Trong thoáng chốc, lại như biến về ba thiếu niên lang tung hoành giang hồ năm nào.

Xuân đi thu đến, thấm thoắt ba năm.

Năm Sùng Lâm thứ mười ba.

Ứng Cảnh Quyết nhận được một lá thư từ Kim Lăng.

Tiểu Chí Tử nào có thể không biết thư này là của ai?

Vội vàng đưa cho Ứng Cảnh Quyết: “Bệ hạ, ngài đừng giận nữa nhé, đây là lá thư thứ ba của năm nay rồi.”

Trong lòng Tiểu Chí Tử thắc mắc không thôi.

Bệ hạ của họ, uy nghiêm khí độ không thiếu thứ gì, là một bậc minh quân tại thế, ấy vậy mà lại cứ so đo tính toán trên mấy lá thư do Liên đại nhân gửi về.

Mấy hôm trước, Trung Nghĩa Hầu phủ và Tể tướng phủ đều đã nhận được lá thư thứ ba trong năm của Liên đại nhân. Bệ hạ trái đợi phải đợi, không thấy thư của mình đâu, liền tự mình hờn dỗi mấy ngày liền.

Trên triều đình còn đối với Đại tướng quân và Diệp đại nhân tỏ vẻ hờ hững, nói năng bóng gió.

Bây giờ thì cuối cùng cũng đã đến rồi.

“Nhanh, nhanh lên.”

Ứng Cảnh Quyết cẩn thận mở ra.

Thực ra đây được coi là thư nhà, bên trong toàn là những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống thường ngày, chẳng qua là tiểu cữu cữu tập tành nấu ăn, hoặc hôm nay ủ rượu mới, hoặc ngủ quên ở đâu đó, bị Cừu thúc mặt đen như đít nồi lôi về, tiểu đệ tử của Cừu thúc bị con rết nhỏ không độc của Phong bá dọa cho khóc thét…

Nhưng rơi trên bút mực, lại từ ngàn dặm xa xôi gửi về, lại trở nên thú vị vô cùng.

Trang cuối cùng của lá thư, chỉ viết một câu, và dán một đóa hoa lê đã được ép khô.

Câu nói đó nét bút lười biếng thong thả, có lẽ người viết lúc đó còn đang lơ đãng nghĩ chuyện khác, viết rằng—Hoa lê nở đầy sân, gửi gắm trên trang giấy, tặng người một nhánh xuân Kim Lăng.

Vài chữ ngắn ngủi, Ứng Cảnh Quyết nhìn hồi lâu, rồi ngước mắt ra ngoài cửa sổ.

Hắn nghĩ.

Hắn phải bảo vệ thật tốt giang sơn này, để người ấy trong quãng đời còn lại, mỗi năm đều có thể ở trong sự phồn hoa và hòa bình, mà ngắm nhìn sắc xuân Kim Lăng mà người ấy hằng mong nhớ.

Bình Luận (0)
Comment