Liên Thận Vi không nhận ra Ứng Cảnh Quyết đang thất thần, hắn khẽ co lòng bàn tay hơi ngứa, gật đầu: "Muốn ăn chút gì đó."
Thực ra mọi phản ứng của Liên Thận Vi sau khi tỉnh lại, đều nằm ngoài dự liệu của bọn họ. Hắn phối hợp trị liệu một cách gần như khác thường, mỗi khi đến giờ cơm, đều cố gắng ép mình ăn thêm một chút.
Khi cơ thể khá hơn một chút, còn chủ động yêu cầu xuống giường đi lại.
Hắn đã phế bỏ một thân võ công, nội lực tan hết, suy kiệt thành bộ dạng này, ban đầu đứng vững còn khó, đến nay đã có thể đi được vài bước trong phòng, tiến bộ đã rất lớn rồi.
Ứng Cảnh Quyết viết vào lòng bàn tay hắn một chữ: "Được."
Đúng lúc Lệ Ninh Phong ở bên ngoài bưng thức ăn vào, Diệp Minh Thấm xách theo một túi điểm tâm, Phong Khác dẫn họ vào. Hắn nhìn Ứng Cảnh Quyết, hỏi: "Tiểu cữu cữu của ngươi hôm nay thế nào?"
Ứng Cảnh Quyết: "Đi ít hơn hôm qua một bước."
Lệ Ninh Phong múc bát canh thuốc bổ ôn hòa đã được nấu kỹ, thổi cho nguội bớt rồi đưa đến bên môi Liên Thận Vi.
Dù biết hắn không còn vị giác, nhưng cũng không ngăn được việc họ muốn làm cho món canh thuốc vốn không dễ uống trở nên ngọt hơn một chút, còn có cả điểm tâm của Lưu Ký mà Diệp Minh Thấm mua về.
Trong lúc hắn ăn, Phong Khác châm cứu cho hắn.
Liên Thận Vi khẽ "suýt" một tiếng, nói nhỏ: "... Châm nhiều ngày rồi, không thể bớt đi vài kim được sao."
Bộ dạng sợ kim hơn hai mươi năm như một, vừa hèn vừa đáng thương, thế mà ngày nào cũng bị châm, phản bác cũng rất nhỏ giọng. Phong Khác liếc hắn một cái, "Ngươi khỏe rồi thì sẽ không sao nữa."
Nói xong, hắn đợi một lúc lâu không thấy đáp lại, mới đột nhiên nhớ ra lúc này Liên Thận Vi không nghe không thấy gì cả.
Phong Khác khựng lại, nụ cười vô thức nhếch lên trên khóe môi cũng tan biến.
Ứng Cảnh Quyết mím môi, bắt chước giọng điệu của Thiên Nam, viết vào lòng bàn tay Liên Thận Vi: "Phong tiên sinh nói, ngài khỏe rồi thì sẽ không phải chịu kim nữa."
Liên Thận Vi cảm nhận cơ thể này của mình, một cơ thể không lúc nào không truyền đến cảm giác suy yếu, hắn im lặng hồi lâu, rồi đổi chủ đề.
Hắn nói: "Phong Khác, đêm đó ta xuất hiện ở chùa Phật Tuyền, ngươi chắc chắn Cảnh Quyết không nghi ngờ gì chứ. Sao nó vẫn chưa ra tay với phủ Nhiếp Chính Vương?"
Ứng Cảnh Quyết viết: "Không có, đều giấu được cả rồi, Phong tiên sinh đã xử lý. Gián điệp Bắc Di ở chùa Phật Tuyền đã bại lộ, hắn bây giờ không có thời gian để ý đến chuyện của phủ Nhiếp Chính Vương."
Vậy thì tốt rồi.
Liên Thận Vi thất thần một lát, khẽ nói: "Tiếc là, không được nghe tên nhóc thối đó gọi ta một tiếng tiểu cữu cữu nữa rồi."
Sống mũi Ứng Cảnh Quyết cay xè, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống.
"Còn có Ninh Phong," Liên Thận Vi cười cười, nói, "tiếng sư phụ đó, rốt cuộc là không có duyên được nghe."
Phong Khác liếc nhìn Lệ Ninh Phong.
Người sau đặt bát canh thuốc xuống bàn, cùng với Ứng Cảnh Quyết, nửa quỳ xuống trước mặt Liên Thận Vi, ngẩng đầu nhìn chàng thanh niên tóc trắng xanh xao đang bịt mắt.
Mất đi thị giác và mất đi thính giác, nếu chỉ có một trong hai, vẫn chưa hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Những ngày này, Liên Thận Vi luôn cảm thấy sống không thật.
Hắn không thể chạm vào thế giới bên ngoài, chỉ có thể thông qua một vài phản hồi không rõ ràng, mới biết được mình đang ngủ hay đang thức, đang mơ hay đang trải qua một chuyện có thật.
Giống như bị phong ấn trong một cỗ thân xác.
Nhưng xúc giác lại bị khuếch đại lên vô hạn.
Cảm thấy lòng bàn tay lại có chút ngứa, thanh niên tóc trắng nghiêng mặt, dải lụa đen buộc mắt từ sau đầu từ từ trượt xuống bên má, hắn cẩn thận cảm nhận.
Có người đang từng nét từng nét viết ba chữ vào lòng bàn tay hắn.
Tiểu. Cữu. Cữu.
Viết rất chậm, lại có một cảm giác trang trọng khó tả, như thể sợ hắn không cảm nhận được.
Viết xong liền dừng lại, dường như đang chờ phản hồi của hắn.
Thanh niên tóc trắng từ từ nở một nụ cười, ôn hòa "ừ" một tiếng.
Sau đó, lòng bàn tay hắn lại được viết thêm hai chữ, lần này là:
Sư. Phụ.
Lệ Ninh Phong quỳ xuống, nắm lấy tay hắn, trán tựa vào đốt ngón tay lành lạnh của chàng thanh niên: "Sư phụ..."
Nụ cười trên môi thanh niên tóc trắng càng sâu hơn, "Nghe thấy rồi."
Lệ Ninh Phong sững lại, không dám tin mà mở to mắt.
Ứng Cảnh Quyết đột ngột ngẩng đầu.
Chưa đợi tia hy vọng trong lòng họ kịp bừng sáng, đã nghe thấy chàng thanh niên nói tiếp một câu: "Là ai viết đùa để dỗ ta vui vậy, Thiên Nam hay là Phong Khác?"
"Tay hai người các ngươi thô ráp hơn Minh Chúc nhiều, ta cảm nhận được mà."
Liên Thận Vi thu tay mình lại, đầu ngón tay xoa xoa lòng bàn tay ửng đỏ một lát, cười nói: "Sắp bị các ngươi viết ra cả vết chai rồi."
"..."
Phong Khác cúi mắt nhìn hai người Ứng Cảnh Quyết và Lệ Ninh Phong đang ngây ra như phỗng.
Trong lòng khẽ thở dài.
Rốt cuộc không nỡ đả kích họ thêm nữa, chỉ nói: "Muốn khóc thì ra ngoài mà khóc, đừng ở đây làm phiền người khác."
Có ích gì chứ.
Thù hận có thể tiêu tan, nhưng nỗi áy náy và hối hận vĩnh viễn không thể được lắng nghe, không thể được thấu hiểu, sẽ chỉ càng khắc sâu vào xương tủy trong mỗi giấc mơ lúc nửa đêm, đây mới là sự trừng phạt lớn nhất đối với những người còn sống.