Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 284

Bóng dáng hắn đeo túi thuốc nhanh chóng biến mất, Phong Khác mang theo hành lý dắt ngựa, rời khỏi Nhiếp Chính Vương phủ ngay lập tức.

Thiên Nam liếc nhìn chủ tử nhà mình.

Toang rồi.

Vốn định nhờ Phong Khác tiên sinh khuyên nhủ chủ tử, giờ thì hay rồi, Phong Khác tiên sinh ngược lại còn bị tức giận bỏ đi.

"Thuộc hạ đi tìm Phong tiên sinh về."

"Không cần đâu."

Liên Thận Vi nói, "Hắn đi cũng tốt, chữa trị cho ta bao nhiêu năm nay, hắn cũng chẳng mấy khi về nhà."

Đợi đến giờ Tý, hắn mới xách kiếm hạp lên, "Đến vách đá lần trước. Ngươi và Minh Chúc nếu có đi theo, nhớ cách chúng ta ra xa một chút."

Vách đá không cao lắm, bên dưới là một rừng trúc xanh mướt, hiếm có người đến, hắn lại đặc biệt chọn một thời điểm rất muộn, sẽ không có ai nhìn thấy bọn họ.

Khi Liên Thận Vi đến nơi, Cừu Triệt đang lau kiếm.

Cừu Triệt: "Vô Lượng kiếm mười năm chưa từng ra khỏi vỏ, chính là để chờ đợi ngày này."

"Nghe nói ngươi đã vang danh Kiếm Thánh," Liên Thận Vi tay trái nắm lấy chuôi Thương Sơn kiếm, cười nói, "Không biết có thể trụ được dưới tay ta bao lâu."

Cừu Triệt liếc nhìn bàn tay phải không cầm kiếm của hắn.

Y biết vết thương trên tay đó, nhưng Liên Thận Vi không nói cho y, y liền giả vờ như không biết.

Cừu Triệt cũng dùng tay trái, "Nếu đã là tỷ thí, dĩ nhiên phải công bằng, ngươi dùng kiếm tay trái, ta cũng có thể."

Y bước lên một bước, hai tay nắm lấy chuôi kiếm, mũi kiếm hướng xuống đất, chắp tay hành lễ.

"Tại hạ Cừu Triệt, xin chỉ giáo."

Liên Thận Vi sững người một chút, rồi khóe môi cong lên, nội tức trong kinh mạch cuộn trào, hắn từ từ rút Thương Sơn kiếm ra, bước về phía trước, hạ kiếm chắp tay hành lễ.

"Tại hạ Tức Miên, xin chỉ giáo."

Ngay lập tức, cả hai cùng ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén như đao.

"Tức Miên, ta chưa từng thắng ngươi một lần nào."

Chiến ý trong mắt Cừu Triệt rực như lửa, vẻ lạnh lùng trên người bị sự nhiệt thành đốt cháy, mũi Vô Lượng kiếm điểm trên mặt đất, tóe ra một tia lửa nhỏ.

Thân hình y đột ngột bật cao, quát lớn: "Lần này ta nhất định sẽ thắng ngươi!"

Tức Miên đưa ngang kiếm, cười, giữa hàng mày thoáng thấy vài phần dáng vẻ phóng khoáng của năm xưa.

“Lần nào ngươi chẳng nói như vậy!”

Đây có lẽ là trận chiến cuối cùng trong đời hắn, một trận chiến đã khiến hắn chiến đấu đến tận hứng, không hối tiếc.

Gió trên sườn núi gào thét lướt qua, hai bóng người từ vách đá bay xuống, đáp trên những chiếc lá trúc đung đưa. Dưới tình huống cả hai bên đều dốc toàn lực, kiếm khí mạnh mẽ tựa như núi lở.

...

Trong biển ý thức.

Khoảnh khắc điều khiển thân thể này của Liên Thận Vi rút kiếm ra, Cung Độ ở trong biển ý thức đã dùng sức véo mình một cái, tỉnh táo lại được một lúc.

Hắn lôi kịch bản ra, cầm bút gạch một dấu chéo lên một đoạn nào đó.

Rồi gật đầu đầy vui vẻ.

Không tệ, không tệ, rất nhanh thôi, hắn có thể cùng với cái thân thể tàn tạ này mặc sức thối nát rồi.

"Hí—!"

Phong Khác ghìm ngựa, ánh mắt trầm ngâm nhìn con đường phía trước, những ngón tay nắm chặt dây cương từ từ siết lại, đốt ngón tay trắng bệch.

Đi đi dừng dừng, bị gió lạnh thổi lâu như vậy, tính khí hắn trước nay vốn không tốt, biết mình không cản được cũng không có lý do gì để cản Liên Thận Vi, nên nhất thời tức giận quá. Thời gian trôi qua cũng đủ để cái đầu nóng của hắn dần dần bình tĩnh lại.

Hắn giận Liên Thận Vi, nhưng càng giận chính bản thân mình hơn.

Hắn giận mình không có cách nào chữa khỏi cho y.

Đây là ngoại ô kinh thành, cách nơi Thiên Nam nói là địa điểm ước chiến không xa, hắn thậm chí có thể mơ hồ nghe thấy tiếng kiếm phong giao nhau.

Bầu trời đêm màu xanh thẫm trải đầy ánh sao, đêm đẹp như vậy, lại không ngăn nổi có kẻ đi tìm cái chết. Giờ này, chắc cũng đã giao đấu được một lúc rồi.

Xung kích nội lực với cường độ này, gánh nặng gây ra so với lần trước quả là một trời một vực.

Ngu xuẩn!

Ngu không thể tả!

Đồ ngốc!

Sắc mặt Phong Khác càng lúc càng lạnh.

Hắn quay đầu ngựa, "Giá!"

Ngựa chạy càng lúc càng nhanh, phi nước đại về con đường lúc đến.

Tên khốn Liên Thận Vi, ngươi nhất định phải gắng gượng đấy.

Chờ lão tử đến vớt ngươi về!

Bình Luận (0)
Comment