Bàn tay đặt trên vai Ứng Cảnh Quyết đã thấm đẫm máu tươi, không còn nhìn rõ hình dạng ban đầu.
Vị trữ quân trẻ tuổi sực tỉnh sau hai cái vỗ nhẹ, trong lòng có chút hoài nghi vì sao lại là một thỉnh cầu như vậy. Nhưng vì là chuyện thuận đường có thể làm, hắn không có lý do gì để khước từ, bèn trịnh trọng nhận lời.
“Ân nhân đã giao phó, tại hạ dù vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ.”
Nhìn ở khoảng cách gần, vị hiệp khách giang hồ trước mắt càng thêm gầy gò, mà vừa rồi ra tay với đám Trụy Nguyệt Lưu, dường như cũng là vạn bất đắc dĩ.
Ánh mắt hắn vô tình lướt qua, rồi bỗng sững lại.
Tay phải của bạch y kiếm khách buông thõng bên hông, bàn tay cầm kiếm đang khẽ run lên, một cơn run rẩy không giống với khi kiệt sức.
Lệ Ninh Phong đã từng nói với hắn, rằng vị lão sư của y từng dạy trong thư rằng, nền tảng để trở thành một kiếm khách, là phải cầm kiếm cho vững.
Bàn về dụng kiếm, Tức Miên công tử đứng đầu Phong Vân Bảng tất nhiên là bậc kỳ tài xuất chúng, kiếm pháp đã đến độ xuất thần nhập hóa, sao có thể có lúc đến cả kiếm cũng cầm không nổi?
Còn cả lời của Tản Đao Quỷ ban nãy, Tức Miên công tử của mười năm trước, vốn quen dùng kiếm tay phải, nhưng lúc xuất kiếm vừa rồi, hắn lại dùng tay trái.
Tựa như cảm nhận được ánh nhìn của hắn, bạch y kiếm khách cúi mi mắt liếc xuống tay mình, ngưng một chút, rồi đổi sang tay trái cầm kiếm, tay phải giấu ra sau lưng.
Ứng Cảnh Quyết thu hồi ánh mắt, lo lắng hỏi: “Công tử có phải không khỏe trong người?”
Liên Thận Vi ho khẽ mấy tiếng, kinh mạch bị nội lực chấn động đến giờ mới nhận ra, dần dần co giật. Kinh lạc ở tay phải từng bị đứt gãy phản ứng dữ dội nhất, bàn tay run lên không sao kiểm soát nổi, mà hắn lại không hề hay biết.
Dù đã tra vào vỏ, thanh Thương Sơn kiếm cũng không tính là nặng, vậy mà tay phải lại gần như không cầm nổi. Nếu không phải Ứng Cảnh Quyết nhắc nhở, có lẽ kiếm tuột khỏi tay lúc nào hắn cũng chẳng hay.
Ngày thường, ống tay áo rộng rãi, dày dặn còn có thể che giấu đôi chút, nhưng bộ y phục lúc này lại bó sát, để lộ bàn tay ra ngoài, khiến người ta chỉ cần liếc mắt là thấy ngay.
Cảm giác hư thoát từng cơn ập đến từ bên trong, Liên Thận Vi lúc này đã có chút đứng không vững, hắn nhìn quanh tìm một chỗ, rồi vạt áo tung lên, tùy ý ngồi xuống.
Y phục nửa ướt, tảng đá hắn ngồi cũng bị mưa xối ướt sũng.
Hắn chẳng còn lòng dạ nào để tâm sạch sẽ hay không, đặt kiếm sang bên cạnh, động tác vô cùng gọn gàng, bất cứ ai cũng không thể nhìn ra, hắn chỉ đang mượn lực để chống đỡ mà thôi.
Liên Thận Vi dứt khoát thừa nhận suy đoán của Ứng Cảnh Quyết, nửa thật nửa giả: “Mười năm trước, gân tay phải của ta bị người ta phế đi, không thể tùy tiện động võ. Từ đó về sau, ngoài việc bôn tẩu giang hồ, chính là tìm thầy hỏi thuốc.”
“Ta nghe nói truyền nhân Phong gia y thuật xuất thần nhập hóa, tìm kiếm nhiều năm mới biết được một chút tung tích. Chuyến này chính là đi tìm vị truyền nhân Phong gia đó chữa trị.”
“Chủ nhân của Phù Độ sơn trang là cố nhân của ta, ngày mùng hai tháng sáu là ngày giỗ của họ. Nếu ta đi cầu y, năm nay sẽ không thể đến viếng. May mà gặp được ngươi, năm nay nhờ ngươi đi thay ta.”
Hơi thở của Ứng Cảnh Quyết khẽ nghẹn lại.
Tức Miên công tử mười năm không xuất hiện trên giang hồ, không ngờ lại vì lý do này. Tính theo thời gian, lúc đó, tuổi của Tức Miên công tử cũng chỉ xấp xỉ hắn bây giờ.
Đúng vào lúc tuổi trẻ huy hoàng, khí phách ngời ngời, vậy mà...
Ứng Cảnh Quyết im lặng một lát: “Công tử nói, ngài không thể tùy tiện động võ, vậy vừa rồi?”
Gương mặt dưới tấm mạng che của Liên Thận Vi đã trắng bệch, hắn nhắm mắt nghỉ hồi lâu, mới ổn định lại giọng nói: “Không sao cả.”
Dù đã rất lâu rồi không được nói chuyện bình yên với Cảnh Quyết như thế này, nhưng hiện tại hắn càng mong đứa trẻ này mau chóng rời đi.
Nói thêm vài câu nữa, có lẽ hắn sẽ không chống đỡ nổi.
Nếu thật sự ngất ở đây, bao tâm tư mưu tính phía trước, e rằng đều đổ sông đổ bể.
Ứng Cảnh Quyết: “Ta...”
Liên Thận Vi cất lời trước hắn: “Thái tử điện hạ mau rời đi thôi, ta cũng phải lên đường rồi.”
Ứng Cảnh Quyết: “Trời đã tối thế này, công tử đi một mình sao?”
“Tất nhiên là không, ta đã hẹn với mấy vị bằng hữu ở Vân Bắc, họ đang đợi ta ở khách đ**m đằng kia, ta cũng không thể để người ta chờ lâu,” Liên Thận Vi thấy hắn vẫn còn lo lắng, bèn mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhõm: “Thái tử đi đi, đừng quên chuyện đã hứa với ta là được.”
“Ta dù sao cũng chưa đến mức sa cơ thất thế, một thân một mình không bằng không hữu.”
Ứng Cảnh Quyết chắp tay: “Nếu đã vậy, ta và công tử cáo biệt tại đây.”
Một bậc đại hiệp như vậy, hẳn là tri kỷ thân hữu cũng nhiều, sự lo lắng của hắn có lẽ là thừa thãi.
Liên Thận Vi nhìn bóng lưng thiếu niên đi xa, vịn vào vách đá sau lưng đứng dậy, tìm một sơn động gần đó để ẩn náu.
Sơn động khô ráo, bên trong có một phiến đá miễn cưỡng được coi là giường đá.