Giọng nói được cố ý ngụy trang, lọt vào tai Ứng Cảnh Quyết nghe như thể cổ họng đã bị tổn thương.
Hắn ho khan vài tiếng, trước mắt đã sáng rõ hơn vài phần, cẩn thận nhìn vào bóng lưng của người mặc bạch y—
Trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nhưng lại thanh mảnh một cách lạ thường, là một vẻ gầy gò mang nét xanh xao bệnh tật.
Người này còn gầy hơn cả lão sư vài phần.
"Ngươi là…"
Huynh muội nhà Tán Đao Quỷ kinh ngạc không yên.
Người mặc bạch y đội mịch ly đen cầm kiếm kia, thực sự quá giống một bóng hình nào đó trong ký ức.
Bọn chúng đang nghĩ, thì nghe thấy người kia lại nói thêm một câu.
"Tán Đao Quỷ, đã mười năm không gặp rồi nhỉ."
Chuôi kiếm trong tay người mặc bạch y khẽ xoay, tấm mạng che màu đen bị màn mưa bụi ẩm ướt thổi bay lên, khiến cho hai kẻ Tán Đao Quỷ nhìn rõ mồn một thanh kiếm ấy.
Tán Quỷ kinh hãi thất thanh: "Ngươi là—"
"Tức Miên?!"
Cái tên này vừa được thốt ra, không khí đột nhiên tĩnh lặng, tim của tất cả sát thủ Trụy Nguyệt Lưu chợt thót lên, ánh mắt nhìn về phía Liên Thận Vi cảnh giác đến cực điểm.
Không một ai trong Trụy Nguyệt Lưu không biết danh hiệu của Tức Miên.
Phàm là những người thuộc thế hệ cũ từng lăn lộn giang hồ đều biết, Trụy Nguyệt Lưu vào mười năm trước, khi đang ở thời kỳ đỉnh cao lại đột nhiên quy ẩn, chính là vì Tức Miên bỗng dưng phát điên, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi đã đơn thương độc mã giết vào tận đại bản doanh của Trụy Nguyệt Lưu.
Một người một kiếm, tàn sát gần hết tốp một trăm sát thủ hàng đầu trên bảng xếp hạng, bao gồm cả lão Các chủ, buộc Trụy Nguyệt Lưu phải quy ẩn.
Những kẻ trốn thoát cũng bị hắn không ngủ không nghỉ đuổi cùng giết tận.
Như một con chó điên mất kiểm soát.
Trong khoảng thời gian đó, tuy Trụy Nguyệt Lưu tàn sát Phù Độ sơn trang đã gây ra sự phẫn nộ trong giang hồ, nhưng kẻ truy cùng giết tận Trụy Nguyệt Lưu, lại chỉ có một mình Tức Miên.
Cũng chính vì Tức Miên ở độ tuổi thiếu niên đã g**t ch*t lão Các chủ của chúng, người đang đột phá Thiên Xu cảnh, nên cho dù Tức Miên từ đó bặt vô âm tín suốt mười năm, cũng không ai dám dễ dàng thay đổi vị trí thứ nhất trên Bảng Phong Vân của hắn.
Rất nhiều người đều cho rằng Tức Miên đã chết.
Huynh muội Tán Đao Quỷ có nằm mơ cũng không ngờ, hai người bọn họ may mắn không bị truy sát, trốn chui trốn lủi nhiều năm như vậy, nhận phi vụ lớn đầu tiên, lại đụng phải Tức Miên?!
Cái vận may quái quỷ gì đây!
Vị tổ tông này nổi tiếng là không đội trời chung với Trụy Nguyệt Lưu.
Nhưng người cần giết lần này… là Thái tử của triều Đại Thịnh, nếu lần này người này không chết, sau này chắc chắn sẽ có không ít phiền phức.
Thật sự khó giải quyết.
Giọng Đao Quỷ thận trọng: "Người của Trụy Nguyệt Lưu so với mười năm trước đã thay máu rất nhiều rồi, cho dù có thù oán gì cũng có thể bỏ qua. Tức Miên các hạ, xin đừng xía vào chuyện của người khác, làm hỏng quy củ giang hồ."
"Hai vị đã biết danh hiệu của ta, thì cũng nên nghe nói qua, Tức Miên sinh tính không thích gò bó, phóng túng tùy hứng, ghét nhất là người khác nói với ta dăm ba câu quy củ."
Ngoài gia huấn của Liên gia, hắn chưa bao giờ nghiêm túc tuân thủ bất kỳ quy củ nhảm nhí nào.
Liên Thận Vi không quan tâm hai kẻ kia nghĩ gì, hắn đỡ Ứng Cảnh Quyết dậy, cảm giác máu tươi dính nhớp nơi bàn tay khiến hắn nhíu mày, sát ý lại một lần nữa lóe lên trong đáy lòng.
Một lát sau, hắn đè nén xuống.
Chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn động thủ, càng không muốn rút kiếm.
Hiện tại chỉ mới dùng khinh công một lúc, trong kinh mạch hắn đã bắt đầu có cảm giác nóng lạnh giao tranh mơ hồ, chính là điềm báo trước cho sự mất cân bằng của độc dược trong máu.
Phong Khác lại không ở bên cạnh… Hy vọng danh tiếng của Tức Miên có thể dọa lui bọn chúng.
Liên Thận Vi khẽ thở dài trong lòng, không ngờ cũng có ngày mình lại rơi vào tình cảnh tương tự như cáo mượn oai hùm.
"Người ta mang đi, các vị dừng bước tại đây đi." Hắn dìu Ứng Cảnh Quyết quay người đi về phía trước, ra vẻ thả lỏng, nhưng thực chất luôn cảnh giác với đám người Trụy Nguyệt Lưu ở phía bên kia.
Ám vệ hoàng thất thấy vậy, những người bị thương nặng liền lui về sau, ẩn mình trong rừng núi, những người bị thương nhẹ thì lùi lại vài bước, gắng gượng vượt qua đoạn vực gãy, đi theo sau, bảo vệ phía sau Trữ quân thiếu niên.
Ứng Cảnh Quyết ở rất gần, bàn tay đang dìu hắn rõ ràng trắng nhợt và lạnh lẽo, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác an tâm kỳ lạ, và một chút dựa dẫm không nói thành lời.
Tức Miên, hắn từng nghe Lệ Ninh Phong nhắc đến.