Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 237

Giữa tháng năm.

Nơi giao giới giữa Vân Bắc và Kim Lăng.

Vùng này mưa nhiều, mưa phùn rả rích, giang hồ nhân sĩ qua lại đa phần đều đội nón tre, khoác áo tơi rẻ tiền, lúc khát nước trên đường đi thì vội vàng ghé vào quán trà ven đường, uống một hai bát nước, xem như nghỉ chân.

Tin tức Thái tử và Nhiếp Chính Vương nam tuần đã sớm lan truyền khắp nơi, dạo gần đây đi đâu cũng nghe có người bàn tán về chuyện này.

"Chẳng ngờ Trữ quân của triều ta, năm nay mới mười sáu, đã có phong thái của một bậc minh quân rồi, các vị có nghe chuyện ở Thuận Phủ không? Ha! Ngài ấy vậy mà có gan giết thẳng tay tên tham quan kia!"

"Vụ gian lận ở Nam An chẳng phải do tiểu Thái tử giải quyết đó sao? Tên quan mới nhậm chức nịnh bợ không đúng chỗ, còn dâng nữ nhân cho tiểu Thái tử, nghe đâu, mặt tiểu Thái tử sa sầm tại chỗ."

"Không phải nói Nhiếp Chính Vương cũng đi cùng sao? Sao chẳng có tin tức gì của ngài ấy hết vậy, hừ hừ, ta nghe nói, vị kia chẳng phải kẻ dễ dây vào đâu…"

"Ai nói không phải chứ, nhưng mà chuyện của bề trên, can gì đến chúng ta."

Tiểu nhị của quán trà cần mẫn dâng trà, đôi mắt láo liên lanh lợi, chỉ sợ mấy vị giang hồ nhân sĩ này nóng nảy lên lại đập nát cái quán nhỏ của bọn họ.

Tiểu nhị liếc mắt về phía góc quán.

Nơi đó có một người đang ngồi, thân hình cao lớn thon dài, vận hắc bào, nón đội rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm cương nghị lạnh lùng và đôi môi nhạt màu.

Một tay hắn đặt trên bàn, lòng bàn tay đè lên một thanh trường kiếm quấn vải, tay kia bưng chén trà thô ráp, chậm rãi uống vài ngụm.

Quanh thân hắn toát ra một khí chất lạnh nhạt, tách biệt hắn khỏi những âm thanh ồn ào hỗn loạn xung quanh.

Là một kiếm khách thật thà.

Tiểu nhị đánh giá vài lần, thầm nghĩ trong lòng.

"…Này này này, nói đi cũng phải nói lại, Tức Miên công tử trên Bảng Phong Vân, vẫn chưa có tin tức gì sao?"

"Hắn ở ngôi đầu bảng gần mười năm rồi nhỉ?"

"Chậc, phải ta nói, cũng do Tức Miên mười năm nay không xuất hiện, nếu không vị trí đầu bảng sớm đã bị người ta khiêu chiến đoạt mất rồi, vị thứ hai kia chẳng phải vẫn luôn tìm hắn sao?"

"Hít— Đừng nhắc nữa, vị kia sau khi đoạt được danh hiệu Kiếm Thánh thì tìm người càng điên cuồng hơn."

"Vị đó ấy à, từ sau khi Tức Miên công tử bặt vô âm tín thì chưa từng rút thanh kiếm kia của mình ra lần nào. Danh hiệu Kiếm Thánh là đoạt được nhờ một thanh kiếm gỗ tiện tay nhặt được đó.

Các vị nói xem, mối quan hệ giữa vị đó và Tức Miên công tử, rốt cuộc là Bá Nha - Tử Kỳ, tri âm khó tìm, hay là kẻ thù sinh tử, một mất một còn hả?"

"Chậc chậc chậc, ta thấy, nhiều năm trôi qua vẫn chưa tìm được người, nói không chừng Tức Miên đã chết từ lâu rồi, Bảng Phong Vân lớp người mới kế vị, còn có chỗ cho hắn ta sao…"

Rầm!

Một thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ đã chấn tan bàn của mấy người kia, cắm phập xuống đất một cách đầy hung hãn, dải vải xám trắng đã phai màu trên chuôi kiếm khẽ bay lên trong không khí ẩm ướt của cơn mưa.

Tiểu nhị sững người, ngơ ngác nhìn về phía vị kiếm khách vừa mới được mình định nghĩa là ‘thật thà’.

"Ai, ai đó!"

Bàn người kia tức giận quay đầu lại, còn chưa kịp nổi giận khi thấy vị kiếm khách thì đã bị nội tức mạnh mẽ toát ra từ người kia chấn trụ.

Người nhanh trí đã nghĩ đến điều gì, vội cúi đầu nhìn thanh kiếm, ở giữa chuôi kiếm có thể lờ mờ nhìn thấy một chữ ‘Vô’.

Bọn họ lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, trao đổi ánh mắt với nhau.

Mẹ kiếp! Là Cừu Triệt!

Vị Kiếm Thánh đã đuổi theo tìm Tức Miên suốt mười năm, một trong những nhân vật chính trong câu chuyện của họ, sao lại trùng hợp đến thế?!

— Trước mặt Cừu Triệt mà nói Tức Miên đã chết, bọn họ mới chính là kẻ đi tìm cái chết đó!

Bình Luận (0)
Comment