Thái Cực Cung.
Tiệc tẩy trần.
Ánh nắng nhàn nhạt, tiết trời lành lạnh mà không rét buốt, sắc xuân đã lấp ló giữa cỏ cây hoa lá. Tiệc tẩy trần lần này không đặt trong điện mà được sắp xếp ở ngoài trời.
Nô tài ở hoa phòng đã nghĩ hết cách, bày đầy hoa cỏ xung quanh, đẹp mà không diễm lệ. Hải đường tứ quý rõ ràng chưa đến kỳ hoa tháng ba, không biết người nào đã dùng cách gì khiến nó nở sớm.
Trăm quan qua lại chào hỏi lẫn nhau, vừa cười nói vừa lần lượt vào chỗ ngồi.
"Nhiếp Chính Vương đến rồi, không biết sức khỏe đã khá hơn chưa?"
"Lão phu mấy người vô cùng lo lắng, nếu không phải ngài không cho vào, bọn ta đã sớm vào phủ thăm bệnh rồi."
Bất kể là thật lòng hay giả ý, đều là công phu giữ thể diện chốn quan trường, những lời hỏi thăm tương tự như vậy thật sự quá nhiều, Liên Thận Vi lựa chọn mà đáp lời.
Minh Chúc và Thiên Nam cùng chủ tử của mình tham dự, chỗ ngồi của Liên Thận Vi ở vị trí đầu dãy dành cho quan viên, vô cùng rộng rãi. Hắn nhiếp chính mấy năm nay, chưa từng có lần nào bệnh lâu như vậy.
Thấy hắn ngồi xuống, một vài ánh mắt dò xét bất giác đổ dồn về phía này.
Hôm nay trời không tính là quá lạnh, nhưng Liên Thận Vi lại khoác một chiếc áo choàng màu xanh rêu dày cộm, tóc dài búi lên, dung sắc như nguyệt, cài một cây trâm ngọc đơn giản, trong lòng còn ôm một chiếc lò sưởi tay, trông có phần thanh mảnh gầy gò, xanh xao, mang theo bệnh khí.
Có điều trên người không có mùi thuốc khó ngửi, nhất thời cũng khiến người ta không phân biệt được rốt cuộc hắn có bệnh hay không.
Chỉ là...
Có người trong lòng thầm lẩm bẩm, hôm nay có ai chọc giận Nhiếp Chính Vương sao, cớ gì trên mặt không có lấy nửa điểm ý cười.
Một lúc sau, người đã đến đông đủ, chúng thần hướng về phía Cảnh Thành Đế hành lễ, duy chỉ có Liên Thận Vi không động, chậm rãi thưởng thức rượu trái cây bên tay, ngước mắt nhìn về phía Ứng Cảnh Quyết đang ngồi ngay đối diện mình.
Hắn là Thái tử, ngồi ở vị trí đầu bên phải, vừa vặn đối diện với y. E là đã có dặn dò từ trước, chỗ của Lệ Ninh Phong được xếp ngay cạnh Ứng Cảnh Quyết.
Liên Thận Vi không định duy trì vẻ hòa hảo sư đồ bề mặt với thằng nhãi Ứng Cảnh Quyết này nữa, hắn muốn đường đường chính chính gây áp lực cho nó, ép nó trưởng thành.
Dĩ nhiên, chủ yếu nhất vẫn là trong lòng hắn có tức giận, không xách kiếm đến giết người đã là giới hạn nhẫn nại của hắn rồi.
Ứng Cảnh Quyết xem hắn là trở ngại trên đường đăng cơ, vậy thì sớm muộn gì họ cũng phải vạch mặt nhau, sớm hay muộn cũng vậy, chi bằng hắn chủ động trước một chút. Tiểu cữu cữu dạy dỗ tiểu chất nhi, cho dù Cảnh Thành Đế, người làm cha này có ở đây, thì có thể nói được gì?
Cảnh Thành Đế: "Các khanh bình thân, không cần câu nệ với trẫm, cứ tự nhiên là được."
Sau khi Ứng Cảnh Quyết ngồi lại ngay ngắn, liền cảm nhận được một ánh nhìn có phần lạnh lẽo đang dõi theo mình, hắn ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Liên Thận Vi, ngẩn người.
Không hiểu vì sao, lông tơ sau lưng hắn cứ thế dựng đứng cả lên.
Cố nén xúc động muốn xoa cánh tay, Ứng Cảnh Quyết cho rằng chính vì mình đã ôm đồm vụ án gian lận ở Nam An, nên mới khiến Liên Thận Vi không vui.
Trong lòng đã quanh co vô số suy nghĩ, hắn mỉm cười nâng chén, "Chúc mừng lão sư đại bệnh mới khỏi, bản cung kính người một chén."
Cung tỳ hầu hạ bên cạnh lập tức rót đầy rượu trái cây trong chén của Liên Thận Vi.
Ứng Cảnh Quyết khẽ cười, uống cạn ly rượu.
Liên Thận Vi nâng chén rượu lên, từ từ đổ rượu bên trong xuống đất.
Gần như ngay khoảnh khắc Ứng Cảnh Quyết uống xong, Liên Thận Vi cũng đổ sạch chén rượu.
Ánh mắt của các quần thần đều tập trung cả vào đây, ai nấy nhìn mà tim đập thình thịch, không ngờ Nhiếp Chính Vương đến cả thể diện của Thái tử cũng không cho.
Ứng Cảnh Quyết híp mắt lại.
Đầu ngón tay Lệ Ninh Phong gõ nhẹ lên mặt bàn, đầy ý vị nói: "Ta tuy ở biên cương đã lâu, nhưng cũng biết, Thái tử điện hạ là Trữ quân, mà Trữ quân cũng là vua. Nhiếp Chính Vương xuất thân Trạng nguyên, lại từng đảm nhiệm vai trò lão sư của Thái tử điện hạ. Đạo quân thần chắc hẳn sẽ không thể không tường tận."
Liên Thận Vi cười cười: "Ta đã là lão sư của Thái tử, thì phải có trách nhiệm với Thái tử. Tiểu Hầu gia nói đạo quân thần, vậy chắc hẳn cũng biết đạo tôn sư trọng đạo."
"Đại phu nói ta đại bệnh mới khỏi, uống rượu tổn hại thân thể, lỡ như uống cạn chén rượu này, không may qua đời. Vậy chẳng phải Thái tử điện hạ tương đương với việc g**t ch*t chính lão sư của mình hay sao?"
Lệ Ninh Phong khựng lại: "Một chén rượu mà thôi, không đến mức đó."
Ý cười của Liên Thận Vi không chạm đến đáy mắt, đối diện với ánh nhìn của Ứng Cảnh Quyết, ôn tồn nói: "Thái tử điện hạ, thần chỉ là tránh cho ngài khả năng thí sư, không để ngài lại một lần nữa dùng thân phận học trò, giống như đã tiễn Ngụy đại nhân về nơi an nghỉ, cũng tiễn thần vào giấc ngủ ngàn thu mà thôi."