Chiếc cốc vỡ tan, mảnh sứ bắn tung tóe trên nền đất, văng đi rất xa.
Có lẽ đã tức giận đến cực điểm, sống hai mươi sáu năm, số lần Liên Thận Vi nổi giận như thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một tràng ho khan trầm thấp không sao kìm lại được ép ra từ lồng ngực.
Tâm trạng dao động quá dữ dội, tâm mạch và những đại mạch nơi nội lực vận chuyển khắp châu thân đều nhói lên đau đớn, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm.
"Ấy da, ngươi làm gì vậy," Phong Khác châm một cây kim vào đầu ngón tay hắn, vỗ lưng giúp hắn thuận khí, "Ngươi có tức giận đến mấy thì chẳng lẽ còn thật sự giết được hắn hay sao?"
Minh Chúc sợ chủ tử lại nhiễm lạnh, vội vàng lấy áo choàng lớn khoác lên vai người.
Liên Thận Vi ho một hồi lâu, đến khi trong khoang miệng nếm được cả vị tanh gỉ sắt mới dần dừng lại. Hồi phục một lúc, giọng hắn khản đặc cất lên: "Thiên Nam."
"Chủ tử, thuộc hạ có mặt!"
Ánh mắt Liên Thận Vi trĩu nặng u uất: "Khai quật mộ của Ngụy Lập cho ta, từng tấc xương, từng tấc xương một, đập cho nát vụn."
Thiên Nam không chút do dự: "Vâng! Chủ tử, có phải bây giờ không ạ?"
"..."
Liên Thận Vi nhắm mắt lại, mày nhíu chặt, tâm mạch quặn lên từng cơn.
Phong Khác tim đập thình thịch nhìn Liên Thận Vi mồ hôi lạnh túa đầy đầu, nhắm mắt điều hòa hơi thở, và cây kim bạc trên đầu ngón tay lạnh buốt của hắn đang run lên không ngừng: "Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh..."
Phải tức giận đến mức nào cơ chứ, quen biết hơn hai mươi năm, hắn chưa từng thấy bộ dạng này của Liên Thận Vi.
Thằng nhãi Ứng Cảnh Quyết kia đúng là có bản lĩnh thật.
Trong phút chốc, căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dằn nén cơn thịnh nộ lạnh lẽo của Liên Thận Vi.
Hồi lâu sau.
Hơi thở của Liên Thận Vi mới dần ổn định lại.
Vừa rồi, hắn thật sự đã muốn xách Thương Sơn kiếm đi làm thịt thằng nhãi ranh kia.
Dù cho Ứng Cảnh Quyết không hề nhớ những chuyện xảy ra lúc nhỏ.
"...Đợi sau khi vụ gian lận ở Nam An được giải quyết, tạm thời cứ để ông ta ở trong mộ tổ nhà mình một thời gian đã."
Ngoại trừ Ngụy Lập, những kẻ còn lại, chẳng qua chỉ là những thi thể hắn kéo về từ bãi tha ma, là những tên lưu manh hoặc ác đồ không có một phân huyết mạch nào của Ngụy gia, vậy mà lại được chôn vào mộ tổ thanh quý của họ Ngụy, hưởng hương khói thờ phụng của môn sinh vào những dịp lễ Tết. Nực cười và mỉa mai đến cùng cực.
Điều này miễn cưỡng khiến lòng hắn dễ chịu hơn một chút.
Mộ của Ngụy Lập bây giờ hắn không thể đào, một khi đã đào, sẽ đồng nghĩa với việc Ứng Cảnh Quyết đã không hoàn thành tốt chuyện này, dễ dàng bị người khác nắm thóp.
Vụ án gian lận ở Nam An vốn không phức tạp, hắn đã tra rất rõ ràng, Học chính, Tuần phủ và Tổng đốc của Nam An đều có dính líu.
Có điều, hắn không muốn để Ứng Cảnh Quyết hoàn thành quá dễ dàng, bèn di chuyển vị trí của khoản tiền bẩn ban đầu, đồng thời để lại manh mối, hắn còn tiết lộ tin tức cho cả Đại hoàng tử và Tam hoàng tử.
Hai người này, chính là những hòn đá mài không thể thiếu trên con đường đăng cơ của Ứng Cảnh Quyết.
Nếu hắn có thể tìm ra khoản tiền bẩn trước hai người kia, sẽ thật sự khiến cho nhiều đại thần trong triều nhìn rõ bản lĩnh của hắn, đánh giá lại cuộc tranh đoạt ngai vị này.
Liên Thận Vi đã dám đường hoàng chuyển dời tiền bẩn, biến chuyện này thành một cuộc rèn luyện cho Ứng Cảnh Quyết, thì không sợ bị người khác phát hiện ra hắn đã nhúng tay vào.
Chỉ cần Cảnh Thành Đế còn tại vị một ngày, chỉ cần không làm lung lay quốc bản, thì dù hắn có chọc trời khuấy nước cũng sẽ không sao cả.
Chỉ là trong lòng hắn vẫn nghẹn một cục tức, lửng lơ không trên không dưới, chặn lại đến khó chịu.
Phong Khác rút cây kim bạc trên đầu ngón tay Liên Thận Vi ra, vội vàng ra hiệu cho Minh Chúc: "Mau đi làm chút đồ ăn, nhớ là đồ ăn mềm nát dễ nuốt, chủ tử nhà các ngươi đói rồi."
"Vâng."
Trước khi rời đi, Minh Chúc còn dọn dẹp sạch sẽ những mảnh sứ vỡ trên mặt đất, tránh cho Liên Thận Vi giẫm phải.
Đợi họ đi rồi, Liên Thận Vi vịn vào thứ bên cạnh đứng dậy, đi đến bàn sách phía đông phòng ngủ xoay nhẹ nghiên mực, giá sách kêu "két két" rồi tách ra, để lộ một bức tường.
Liên Thận Vi đưa tay gõ mấy cái lên tường.
Mặt tường lỏng ra, lớp gỗ được kéo mở, bên trong là một hộp kiếm.
Phong Khác thở dài: "Hóa ra ngươi giấu Thương Sơn ở đây, không mở ra xem sao."
"Nếu là trước đây, trong lòng có tức giận, đánh một trận sẽ đỡ hơn nhiều."
Lòng bàn tay của người thanh niên đặt lên hộp kiếm.
Thứ được niêm phong trong hộp kiếm này, là một Liên Thận Vi mười bảy tuổi tung hoành giang hồ, phóng khoáng tự tại.