Vẻ Đẹp Be Của Mỹ Cường Thảm

Chương 190

[Đệt, tôi tê cả người rồi]

[Mấy chương cuối đâm tôi đau quá…]

[Hu hu hu hu hu hu cửa nhà tôi bị nước mắt của tôi làm ngập rồi QAQ]

[Tui xoay 360 độ trên không gào khóc, đánh thức con chó nhà tui, nó từ trong ổ bay ra cào tui một phát, tui cũng đánh nó khóc luôn huhuhu, cả đám cùng khóc huhuhu]

[Đây thật sự là Nghịch chuyển thời gian sao? Đây không phải là Không một ai sống sót à? Ngốc Bút nhà ngươi khai thật đi có phải ngươi đang trả thù xã hội không (rút dao.jpg)]

[Thời ca muốn bảo vệ Thời Đăng thì Thời Đăng lại phế đi gân tay gân chân rồi biến mất trong đường hầm thời gian, Thời Đăng muốn bảo vệ Tiểu Đăng thì Tiểu Đăng lại bị khe nứt của quá khứ nuốt chửng, Tiểu Đăng muốn bảo vệ Thời Đăng… còn cả Phó Thúc nữa, huhuhu nằm mơ cũng không ngờ người của hai giới đó lại là Phó Thúc aaaa]

[#Ảnh# Người của hai giới cách cả không gian và thời gian nhìn về phía Phó Thúc bên ngoài Hoàng Tuyền. #Ảnh# Người của hai giới đưa nón lá cho Thời Đăng. Cảm giác định mệnh nồng nặc, thật ra tất cả đã được định sẵn rồi đúng không?]

[Còn cả đoạn Thời Đăng được Đại tiên tri thuật tiên đoán nữa QAQ, Thời ca đã bước vào tiệm hoa đó.]

[Bây giờ tôi đang điên cuồng bình luận ở khu bình luận, cầu xin Thời ca quay lại tiệm hoa đó xem thử, cầu xin anh ấy vào trả tiền huhuhu bây giờ khu bình luận toàn là bình luận cầu Thời ca quay lại trả tiền, tôi vừa muốn khóc vừa muốn cười.]

[Tiểu Đăng ơi là Tiểu Đăng, cậu bé sợ bị Thời Đăng bỏ rơi đến nhường nào, sợ phải quay về quá khứ đến mức nào, vậy mà cuối cùng vẫn phải trở về TAT… Một đứa trẻ nhỏ như thế, câu cuối cùng trước khi rời đi lại là: 'Anh có quên em không?' Nghe mà tôi khóc cạn nước mắt (bật vòi nước khóc). Tôi cứ nghĩ ít nhất sẽ giữ lại được một người, mà không được thì giữ lại nửa người cũng được! Một đứa trẻ nhỏ như thế mà cũng nỡ lòng ra tay... Ngốc Bút kia, tối nay tốt nhất đừng ngủ say quá đấy (lau nước mắt.jpg) (mài dao chờ đấy.jpg)]

[Thật sự không chừa một ai ha ha ha ha tôi không điên ha ha ha ha]

[Tôi muốn biết, Nghịch chuyển thời gian một khi đã thi triển, có thật sự sẽ khiến mọi người quên đi sự tồn tại của Thời Đăng không? Vậy thì tất cả những gì nhóc nhà tôi đã làm đều không ai biết đến sao, huhuhu tôi không chấp nhận!]

[Nghịch chuyển thời gian chỉ thay đổi nguyên nhân, không thay đổi kết quả, dấu vết tồn tại của bé Thời Đăng sẽ không bị xóa bỏ đâu, thứ bị xóa bỏ chỉ là bản thân cậu ấy và ký ức về cậu ấy thôi.]

[Huhuhu không được tôi muốn xem phiên ngoại! Ít nhất Nguyên Đình và mọi người không thể quên, Thời Đăng đã khổ như vậy, tại sao lại không có một kết cục tốt đẹp, thật sự chỉ nhè một mình nhóc nhà tôi ra mà ngược đúng không?!]

[Tôi muốn xem phiên ngoại—!]

[…]

Mấy chương cuối cùng này, Ngốc Bút đã đăng liền một lúc các chương Thời Đăng và Tiểu Đăng biến mất, cùng với chương về Phó Thúc, vô cùng liền mạch. Những nhát dao này đã đâm sâu vào tim của độc giả truyện tranh, các bài đăng trên diễn đàn tăng vọt, vô số bài được ghim đỏ, như máu tươi từ tim chảy ra.

Khắp nơi là tiếng kêu than.

Mọi oán niệm đều nhắm vào Ngốc Bút, còn Cung Độ, kẻ đầu sỏ viết ra kịch bản, lại chẳng hề hấn gì.

Lúc Thời Đăng và Tiểu Đăng biến mất, kịch bản của hắn đã hoàn thành, nhưng kết cục lại có chút trục trặc—

Theo kịch bản của hắn, hắn đã nhờ Ngốc Bút tìm cho mình một người của hai giới để đưa nón lá, sau đó sẽ gán người của hai giới này lên đầu Thời ca.

Nhưng hắn đã xem diễn biến tiếp theo của thế giới này, Phó Thúc đã bước vào Hoàng Tuyền, trở thành người của hai giới đưa nón lá cho hắn.

Cung Độ rất chú trọng đến kết cục vốn có của các nhân vật gốc trong thế giới. Giống như Khang Khuyển ở thế giới trước, hắn đã để Khang Khuyển chết vào đúng thời điểm phải chết.

Thế giới này tuy tuyến thế giới mỏng manh, tuyến nhân vật cũng rời rạc, Phó Thúc không có một kết cục cụ thể. Nhưng Cung Độ vốn muốn để ông lão này an hưởng tuổi già.

Ngốc Bút muốn khóc mà không có nước mắt: “… Những nhân vật chưa có kết cục định sẵn rất linh hoạt, lúc ngài chết đi, thế giới này đã được bổ sung hoàn chỉnh, tôi tạm thời vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn, việc Phó Thúc trở thành người của hai giới cũng là do sai sót ngẫu nhiên.”

Dù Thời Đăng không sắp đặt tình tiết đưa nón lá này, Phó Thúc không chừng cũng sẽ bước vào.

Đây thật sự không phải lỗi của nó mà!

Lúc này chúng đều đang ở trong hư không, một cục bông đen, một cục bông xanh và một cây bút, trôi nổi giữa vạn vì sao.

Áp suất xung quanh cục bông đen rất thấp.

Ngốc Bút lúng túng: “Cái đó, dù sao cũng cảm ơn ngài, vận khí của ngài đã được chuyển vào tài khoản, tiện thể tôi còn tặng kèm một bao lì xì lớn, ngài tuyệt đối không thiệt đâu!”

Cung Độ quay đầu lại, nhìn về phía thế giới truyện tranh nhỏ đã được tách ra.

Nó có màu vàng rực rỡ.

Ấm áp nhưng không bỏng rát.

Thấp thoáng có một dòng sông máu bao quanh thế giới.

Quả cầu ánh sáng nhỏ nhìn Cung Độ, chợt kinh ngạc nói: “Anh đổi màu rồi!”

Cung Độ: “?”

Quả cầu ánh sáng nhỏ ném qua một chiếc gương, để hắn tự xem: “Xấu quá xấu quá!”

Cung Độ: “…”

Ánh mắt hắn dừng trên gương.

Cục bông đen trong gương vốn dĩ toàn màu đen, sau khi trải qua thế giới của Elansnow, hắn thu lại linh hồn màu trắng, tai và đuôi liền biến thành màu trắng ngọc bán trong suốt.

Còn bây giờ, trong phần lớn linh hồn màu đen của hắn, lại xen lẫn một vài mảng bảy sắc cầu vồng không mấy nổi bật.

Quả cầu ánh sáng nhỏ che mắt mình: “Màu đen sặc sỡ xuất hiện rồi QAQ”

Xấu quá.

… Quả thật có chút xấu.

Cung Độ im lặng một lúc, rồi rút sợi linh hồn bảy màu này ra, làm thành một chiếc khuyên tai, đeo lên tai màu trắng của mình: “Giám khảo thi lại, ngươi có biết nguyên nhân linh hồn đổi màu không?”

Ngốc Bút liếc nhìn: “Đây… hình như là ‘tình’ thì phải? Sao trông có vẻ cũng không giống lắm.”

Tình?

Cung Độ nhíu mày.

Hắn là một vị thần, sao lại có thứ này được.

Sờ lên chiếc khuyên tai cẩn thận cảm nhận, một luồng cảm xúc xa lạ dâng lên, chua xót, buồn bã, đau thương, ngông cuồng, phóng túng, vui vẻ… ngũ vị tạp trần.

Cung Độ đột ngột buông tay.

Sự sai lệch nhỏ ở cuối kịch bản đã khiến hắn không vui, thứ cảm xúc khó kiểm soát thuộc về con người này lại xuất hiện trong cơ thể hắn.

Tình.

Bình Luận (0)
Comment