Rạng sáng.
Bóng dáng Thời Đăng đúng giờ xuất hiện ở thành Thần Hồ.
Dị năng giả tụ tập ở đây, đông đến cả ngàn người, phân tán ở khắp các ngóc ngách của thành Thần Hồ, mỗi người là một điểm của trận pháp.
Dị năng giả hệ không gian rất hiếm, Trì Vu cũng tham gia vào trận pháp, hơn nữa còn ở vị trí gần trung tâm.
Uyên ở phía trên Hoàng Tuyền đã làm cho những sợi xích thời gian bị biến dạng, méo mó.
Nguyên Đình, Chi Trạch, Sầm Nhạc và Thời Đăng đứng giữa trung tâm trận pháp.
Tóc Thời Đăng được buộc cao, hắn đã điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất, dị năng dồi dào, trong túi còn đựng rất nhiều dị thú hạch cấp đặc biệt, để phòng trường hợp dị năng cạn kiệt, hắn có thể bổ sung năng lượng.
Lần này bên cạnh hắn không có xe lăn, lưng thẳng tắp, hành động tự nhiên, trên mặt không lộ ra chút đau đớn nào.
Nguyên Đình thở ra một hơi, dùng giọng điệu thoải mái thường ngày nói: “Đây thật sự là nhiệm vụ k*ch th*ch nhất mà tôi từng thực hiện.”
Xuyên qua thời không làm nhiệm vụ, cậu sẽ nhớ cả đời.
“Nếu thuận lợi, g**t ch*t Uyên chỉ cần một khoảnh khắc,” Thời Đăng cười cười, nói, “Chị Nhạc, thứ để dẫn dụ nguyên tủy ra đã chuẩn bị xong chưa?”
Sầm Nhạc: “Yên tâm.”
Chi Trạch: “Phó Thúc và Tiểu Đăng không đến sao?”
Thời Đăng khựng lại, thản nhiên nói: “Họ đang nghỉ ngơi, dù sao cũng không tốn bao lâu, đợi họ tỉnh lại thì chúng ta cũng về rồi.”
Cách đó không xa, người lãnh đạo Thiên Cốc trầm giọng nói: “Trận pháp dị năng đã chuẩn bị xong.”
“Khởi trận—!”
Như những vì sao bừng sáng.
Những điểm sáng đủ màu sắc lấp lánh ở khắp các ngóc ngách của thành Thần Hồ, cuối cùng nối liền thành một trận pháp dị năng phức tạp.
Nhìn từ trên cao, tựa như một bầu trời sao rộng lớn khác.
Không biết ai đã cao giọng nói một câu: “Thượng lộ bình an!”
Ngay sau đó, đủ loại lời chúc phúc từ các điểm sáng của đại trận truyền đến: “Đợi mọi người về nhà!”
“Nhất định phải trở về không thiếu một ai nhé.”
“Anh chị em ủng hộ mọi người!”
“Mọi người thất bại cũng không sao, chúng tôi sẽ sớm đến bầu bạn với mọi người~”
“Sau này đến tiệm mát-xa chân của lão tử, mấy người được miễn phí trọn đời, lão tử đích thân làm thẻ cho!”
“Trở về quá khứ nguy hiểm trùng trùng, gặp được bà cố của tôi nhớ nói một câu chắt của bà ấy đẹp trai lắm!”
“…”
Những người trong trận pháp dị năng này đến từ khắp nơi, có người là kẻ thù của nhau, có người là bạn bè thế giao, tính cách khác nhau, thân phận một trời một vực.
Nhưng khi những giọng nói này đủ nhiều, chúng đã trở thành một cơn sóng thần hùng vĩ. Dù có người rơi lệ, nhưng không ai tỏ ra một chút bi quan nào, họ đã cống hiến hết mình sự hài hước và những lời chúc phúc của nhân loại trước nghịch cảnh.
Chân thành, nồng nhiệt, khiến người ta lặng lẽ chấn động.
Người lãnh đạo Thiên Cốc: “Cầu cho các vị bình an trở về!”
Chi Trạch ở trung tâm trận pháp cười cười, trước khi bóng dáng bốn người biến mất, cậu dõng dạc nói: “Đại tiên tri thuật!”
“Tôi tiên đoán, nhiệm vụ lần này nhất định sẽ hoàn thành viên mãn!”
Thời Đăng kéo Uyên, để Uyên cũng tiến vào trận pháp dị năng.
Đồng thời hắn mỉm cười, lại lộ ra vài phần khí chất thiếu niên.
Sẽ được thôi.
Nhóm mũi nhọn chưa bao giờ có nhiệm vụ thất bại.
Thiếu niên nhắm mắt, dị năng thi triển lần này cần sự phối hợp của trận pháp, không giống như mọi khi.
Hắn khẽ nói: “Thời gian—”
“Nghịch chuyển.”
Dứt lời, bốn người cùng với Uyên biến mất không dấu vết.
·
Trận pháp vẫn đang duy trì hoạt động, một khi trận pháp dị năng hoàn chỉnh đã khởi động, trừ phi người trong trận đi ra, tuyệt đối không được dừng lại. Nếu dừng lại, người trong trận sẽ bị mắc kẹt ở quá khứ, lúc đó không ai biết sẽ xảy ra biến cố gì.
Người lãnh đạo Thiên Cốc vẻ mặt nghiêm nghị, chăm chú quan sát.
Thấy trận pháp dị năng hoạt động ổn định, ông vừa thở phào chưa được mười phút, phía trước trận pháp đột ngột nứt ra một khe hở, từ bên trong văng ra mấy sợi xích thời gian, điên cuồng vươn ra khỏi khe nứt mà múa loạn.
Gần như ngay lập tức, một cơn gió lốc nổi lên xung quanh, từ trong khe nứt truyền đến một lực hút cực mạnh.
Có người không cẩn thận chạm phải sợi xích, suýt nữa bị kéo thẳng vào trong, may mà được người xung quanh kéo ra, lòng còn sợ hãi vỗ ngực.
Cùng lúc đó, trận pháp dị năng bắt đầu chớp nháy bất định, dòng sông máu cũng như hưởng ứng theo, dâng lên từng đợt sóng.
Người lãnh đạo Thiên Cốc lau chiếc lá bị thổi vào mặt, kinh ngạc nói: “Cái gì đây?!!”
Khe nứt không gian?
Ông bất giác nhìn về phía dị năng giả hệ không gian duy nhất ở đây là Trì Vu, lẽ nào là do tên này gây ra?
Lúc Trì Vu vừa nhìn thấy khe nứt này, tim đã không ngừng chùng xuống.
Đây… đây không phải là cái thứ quỷ quái suýt nữa đã hút Thời ca vào lúc trước sao, sao bây giờ lại xuất hiện. Nhưng Thời ca rõ ràng không có ở đây!
Có người kinh hãi nói: “Trận pháp dị năng bắt đầu tan rã rồi!”