#ThờiĐăngđãcómộttươnglaimới# #HyvọngmàThời_ca_gửichoquákhứ_củachínhmình# #Bóahoahướngdươngkhôngthểgửitặng#
Chương mới vừa được đăng tải không lâu, vài trang đầu của diễn đàn đã trôi nổi đầy những bài đăng như thế này. Độc giả không biết rõ sự tình thoạt nhìn còn tưởng là chuyện vui đáng mừng gì, đến khi nhấp vào xem mới thấy, trong bài toàn là biển gầm sóng dậy, một trời tiếng khóc.
[Vcl huhuhu, dù biết Thời ca có thể sẽ xảy ra chuyện, nhưng đến lúc này thật sự tôi vẫn khóc sập nhà. Thời ca, Thời ca dịu dàng của tôi ơi ——]
[Thời ca không chọn quay ngược thời gian, nhưng nhóc Thời lại chọn quay ngược. Nhóc Thời là lần lượt chạy về phía ánh sáng, còn Thời ca là lần lượt chạy về phía cậu ấy huhuhu]
[Khóc đến thở không ra hơi, tương lai mới cái gì chứ... Thời ca rõ ràng đã là tương lai tốt đẹp nhất rồi, Thời ca dịu dàng của tôi, cứ thế mà biến mất vĩnh viễn.]
[Bút Lông Trụi nhà ngươi tàn nhẫn thật đấy, nhát dao này vung ra vừa dứt khoát vừa gọn gàng, dao nào dao nấy đều thấy máu.]
[Thời ca đi rồi, cảm giác an toàn của tôi cũng bay màu, huhuhu tôi thấy Thời ca bay màu rồi, nhóc Thời cũng sắp đi theo rồi QAQ]
[Thời ca nói, về nhà đi, nhưng trong nhà đâu còn anh nữa.]
[Trước khi biến mất, Thời ca vẫn còn kiên nhẫn và dịu dàng chải tóc cho nhóc Thời như thế, lúc nhóc Thời gối đầu lên chân anh, tôi thực sự chỉ mong thời gian cứ thế ngừng lại.]
·
Trong biển ý thức của Cung Độ.
Quả cầu ánh sáng nhỏ không biết từ khi nào đã mê mẩn đọc truyện tranh, sau khi chương này được đăng lên thì khóc đến tự kỷ, bây giờ đã một tiếng đồng hồ không nói chuyện với quả cầu bóng tối nhỏ rồi.
Cung Độ cảm thấy, vị giám thị thi lại này kinh nghiệm quả thực hơi nông cạn.
Rõ ràng đã biết hết kịch bản của hắn, mà vẫn khóc thảm thương như vậy.
Thế giới truyện tranh này, tại sao mỗi lần nhân vật chính đều sẽ chết, hắn đã dần tìm ra nguyên nhân, sự kiện Nguyên Tủy lần này vượt qua thành công, chứng tỏ suy đoán của hắn không sai.
Thế giới truyện tranh nói cho cùng cũng là thế giới thứ sinh, Thiên Đạo không hoàn chỉnh, mà nhóm nhân vật chính lại là những người được ban cho khí vận to lớn, sau khi chết đi, khí vận quay về thế giới, có thể vá lại Thiên Đạo.
Sau đó khi Thiên Đạo hoàn chỉnh, dòng thời gian của thế giới này mới có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Thế nhưng cả nhóm nhân vật chính đều chết, tuyến truyện sụp đổ, thế giới sau này vẫn sẽ chìm trong tuyệt vọng vô tận.
Đây dường như là một thế cục bế tắc.
Nếu muốn vá lại Thiên Đạo, thì phải hy sinh nhóm nhân vật chính, nhưng hy sinh nhóm nhân vật chính rồi, thế giới vẫn sẽ không khá hơn.
Đây chính là cái hại của thế giới thứ sinh, quá mỏng manh và yếu ớt, không chịu nổi sự can thiệp của ý thức thế giới, chỉ có thể để các nhân vật trong câu chuyện tự mình hoàn thiện tuyến truyện.
Cung Độ đã giao dịch với Ngốc Bút, hắn dùng khí vận mà mình thu thập được ở thế giới trước, ngay trước khi Thời ca biến mất, đã chia một phần cho anh.
Như vậy khi Thời ca biến mất, khí vận ngoại lai mà anh mang theo sẽ tự động vá lại Thiên Đạo của thế giới này, thay thế cho một suất tử vong của ba người trong nhóm nhân vật chính.
Bởi vì đã thay thế được một suất, nên dòng thời gian sau sự kiện Nguyên Tủy mới có thể tiếp tục trôi đi bình thường.
Có điều, cũng không kéo dài được bao lâu.
Xem ra bây giờ, quyết định tạo ra hai thân phận là Thời ca và Tiểu Đăng của hắn lúc đầu, quả thực vô cùng đúng đắn, cộng thêm chính hắn nữa, vừa vặn đủ ba suất, tất cả đã đủ cả.
Dĩ nhiên, hắn đã giúp một việc lớn như vậy, thù lao mà Ngốc Bút hứa trả cho hắn cuối cùng cũng vô cùng hậu hĩnh.
Quả cầu ánh sáng nhỏ lau nước mắt: "Anh không có trái tim."
Cung Độ lấy làm lạ: "Ai lại đi gây khó dễ với điểm khí vận chứ, ta đây là đi theo quy trình chính quy đôi bên cùng tự nguyện, giám thị thi lại à, ngươi không thể hành động theo cảm tính được."
Quả cầu ánh sáng nhỏ nín nhịn một hồi, "Sao có thể chứ... Lúc đi, tôi phải mang theo mười cuốn truyện tranh để sưu tầm."
Đây là sự quật cường cuối cùng của nó QAQ.
·
Kể từ lúc Thời ca biến mất, đã ba ngày trôi qua.
Hoàng Tuyền vẫn chưa tan biến, nhưng Thời Đăng lại trôi nổi trên đó, hôn mê bất tỉnh, dưới người hắn xuất hiện mười hai sợi xích trong suốt, lay động theo gió, có chút tĩnh lặng.
Lại giống như những người hộ vệ, canh giữ cho Thời Đăng.
"Những lời Uyên nói là thật, thủ lĩnh đã quay ngược thời gian không chỉ một lần," Phó Thúc đưa Tiểu Đăng đến thành Thần Hồ, nhìn những sợi xích mà thở dài, "Tôi đã theo thủ lĩnh bao nhiêu lần như vậy, lại không đoán ra được tình hình hiện tại của ngài ấy."
Trì Vu: "Nếu có thể khiến cậu ấy tỉnh lại, mạo hiểm bao nhiêu cũng đáng."
Uyên đã bị trừ khử, việc Thiên Cốc cần làm bây giờ là dẹp yên luồng khí ô nhiễm còn sót lại, cũng như trấn an dân chúng, để các thành phố bị dị thú tấn công dần hồi phục hoạt động bình thường.
Sau khi chuyện của Thời Đăng được báo lên, các lãnh đạo cấp cao của Thiên Cốc im lặng một cách chưa từng có, thêm vào suy đoán và giải thích của Trì Vu, họ mới mơ hồ biết được, hóa ra thật sự có một người, đã từng nhiều lần đảo ngược thời gian, trả một cái giá cực lớn, chỉ vì một hy vọng mong manh hư ảo.
Anh trịnh trọng nói: "Đây không chỉ là ý của tôi và đội mũi nhọn =, mà là ý của tất cả mọi người ở Thiên Cốc."
Trì Vu và đội mũi nhọn được xem là lực lượng chiến đấu hàng đầu ở Thiên Cốc, giờ đây tất cả đều được lệnh của lãnh đạo ở lại đây, chờ Thời Đăng tỉnh lại.
Dựa theo tình hình được biết hiện tại, Phó Thúc hẳn là người cùng Thời Đăng quay ngược thời gian, có lẽ sẽ biết làm cách nào để khiến hắn tỉnh dậy.
Phó Thúc cúi đầu hỏi: "Tiểu Đăng, cậu có biết làm sao để thủ lĩnh tỉnh lại không?"
Nguyên Đình và hai người còn lại lúc này mới biết, Thời ca là Thời Đăng của tương lai, vốn tưởng rằng họ chỉ là anh em... bây giờ xem ra, dường như không đơn giản như vậy.