Tôi nghẹn ngào bước ra khỏi phòng ngủ phụ, chỉ còn lại phòng ngủ chính chưa vào. Với lòng tò mò và sợ hãi, tôi rón rén đứng trước cửa phòng ngủ chính.
Khoảnh khắc đó, tôi như thấy phòng ngủ chính biến thành một chiếc hộp Pandora khổng lồ, cánh cửa gỗ như mọc ra mắt và miệng, nó cười với tôi, lộ ra hàm răng đều tăm tắp. Tôi do dự, không biết có nên mở hay không, nó lại đột nhiên lên tiếng, "Cậu muốn rời xa anh ấy sao?"
Tôi ngẩn người nhìn nó, mọi thứ dường như trở nên kỳ quái, tôi lắc đầu xua đi những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, dùng sức đẩy cửa ra.
Phòng ngủ không bật đèn, chỉ có một luồng sáng chiếu lên tường, không ngừng phát những hình ảnh.
Tôi sững sờ đứng ở cửa, từng tấm ảnh của tôi lướt qua, cười, khóc, chạy, múa, còn có dáng vẻ yên lặng ăn đồ ăn... gương mặt non nớt hiện lên trước mặt tôi, tôi hoảng hốt rơi nước mắt, nhìn những bức ảnh chiếu trên tường, từ 17 tuổi đến bây giờ... giai đoạn nào cũng có, rất nhiều bức ảnh trông như chụp lén, vì góc độ không đẹp, có bức chỉ nhìn thấy cái bóng mờ ảo của tôi... nhiều ảnh như vậy, tôi đếm không xuể có bao nhiêu tấm, chúng chỉ lướt qua trước mắt tôi dày đặc, như đèn kéo quân, phát lại những mảnh ghép cuộc đời thuộc về tôi và Chu Đình Việt.
Hình ảnh dừng lại ở dáng vẻ bận rộn trong bếp của tôi mấy ngày trước, tiếp theo máy chiếu phát ra vài tiếng động, khuôn mặt của Chu Đình Việt xuất hiện trong màn hình, anh có vẻ hơi căng thẳng, nhưng rất nhanh liền khôi phục dáng vẻ toàn năng, "Anh biết bây giờ em nhất định đang khóc, anh luôn làm em khóc... nhưng Tạ Phỉ, anh hy vọng những giọt nước mắt em rơi lúc này là những giọt nước mắt hạnh phúc. Bởi vì tiếp theo đây anh muốn cầu hôn em, ở bên anh cả đời này được không?"
Hai chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ, chỉ có thể nhìn màn hình lặng lẽ rơi nước mắt.
Kinh ngạc, luống cuống, vui sướng, đau lòng thậm chí là sợ hãi, đủ loại cảm xúc bao bọc lấy tôi, chúng đan xen vào nhau, như một khối chất lỏng dính nhớp, lấp đầy trái tim tôi, khiến tôi không thể suy nghĩ và thở được.
"Kết hôn với anh nhé." Chu Đình Việt không biết đã đến sau lưng tôi từ lúc nào, anh đưa tay ôm tôi vào lòng, tôi cúi đầu không nói gì, anh thở dài đi đến trước mặt tôi, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt trên mặt tôi, cuối cùng hôn nhẹ lên môi tôi một cái, "Tạ Phỉ, kết hôn với anh."
Anh không đợi tôi đồng ý, lấy hộp nhẫn từ trong túi ra mở ra lấy chiếc nhẫn bên trong đeo cho tôi, một tay tôi đã có một chiếc nhẫn, anh liền đeo vào tay kia, "Đeo cả hai chiếc vào là hoàn toàn không chạy thoát được nữa."
Tôi rơi nước mắt, há miệng nhưng không phát ra tiếng, nhìn Chu Đình Việt trước mặt, anh và dáng vẻ năm 17 tuổi không có gì khác biệt lớn, nhưng khoảnh khắc này tôi lại cảm thấy một tia sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi này lập tức bị thay thế bởi sự đau lòng: "Làm gì có ai đeo hai chiếc nhẫn chứ... còn nữa những bức ảnh đó chụp xấu quá..."
"Anh thấy đẹp mà." Chu Đình Việt ôm tôi vào lòng, "Dù là 17 tuổi hay bây giờ, anh đều yêu em."
"Em..." Tôi mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được câu nói đó, chỉ nhào vào lòng Chu Đình Việt khóc nức nở.
Một khởi đầu sai lầm, sắp đón nhận kết thúc viên mãn của nó sao? Tôi hy vọng biết bao Chu Đình Việt nói với tôi ánh trăng thật đẹp.
Chu Đình Việt hành động nhanh gọn hơn tôi tưởng tượng, khi tôi hoàn toàn không chuẩn bị gì, anh đã bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới của chúng tôi.
"Nghe nói cậu sắp kết hôn." Khi Đàm Văn Tân nói với tôi câu này, tôi hơi thất thần.
Quả thực không ngờ ngay cả anh ta cũng biết.
"Quà mừng." Anh ta lạnh nhạt nói, ánh mắt xa cách, giống như lần đầu tiên tôi gặp anh ta.
Tôi nhìn bản hợp đồng chuyển nhượng anh ta đưa tới, lắc đầu: "Tôi không thể nhận."
"Cậu nhận hay không là chuyện của cậu." Anh ta vẻ mặt vẫn bình tĩnh, chỉ liếc nhìn tôi một cái sau đó liền rời đi.
Tôi ngồi trong phòng riêng nhìn bản hợp đồng này hơi thất thần, Đàm Văn Tân như vậy, Chu Đình Việt cũng như vậy, họ dường như là cùng một loại người.
Tôi thở dài, đứng dậy cất hợp đồng vào tủ trong cửa hàng, tiếp tục bận rộn.
Gần tan làm Chu Đình Việt đón tôi đi thử đồ, tôi như con rối dây bị thợ may già xoay qua xoay lại.
"Bảo Bảo, có phải em không muốn kết hôn không?"
Tôi nhìn Chu Đình Việt nhất thời nghẹn lời, trước đây tôi nằm mơ cũng muốn người kết hôn với anh là tôi, nhưng tôi bây giờ lại nhút nhát.
Tôi luôn trốn tránh vấn đề giữa tôi và Chu Đình Việt, thậm chí nghĩ cứ sống như vậy mãi, nhưng khi thực sự đến bước này... tôi lại lùi bước. Tôi cũng không biết mình đang sợ cái gì, có lẽ không phải là sợ, là đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau, khiến đầu óc tôi trở thành một mớ hỗn độn, bản thân tôi vốn không thông minh, chỉ biết đi theo con đường của mình một cách máy móc, chưa bao giờ biết linh hoạt thậm chí có hơi cứng đầu, nhưng chính vì vậy tôi mới... mới bắt đầu nảy sinh sự nghi ngờ bản thân khi sắp đến đích.
Thấy tôi không nói gì, Chu Đình Việt theo thói quen véo lòng bàn tay tôi, "Em đây là hội chứng sợ kết hôn."
Tôi cũng không biết mình bị hội chứng gì, đành phải hơi cúi đầu, nhìn 10 ngón tay đan vào nhau của mình, trên 2 ngón áp út đều đeo một chiếc nhẫn lấp lánh... đây là sự giam cầm và xiềng xích Chu Đình Việt tròng lên cho tôi, trong lòng tôi biết rõ.
Nhưng đôi khi, càng tỉnh táo lại càng giả vờ hồ đồ.
Tuy nói là kết hôn, nhưng không có việc gì cần tôi lo lắng, mọi việc Chu Đình Việt đều đã lo liệu xong, việc tôi cần làm là xuất hiện trong lễ đường vào ngày cưới.
Nhưng tôi... lại bỏ trốn.
Vào đêm trước đám cưới.
Tôi không nói với ai, thậm chí không nói với Tần Ni, tôi một mình rời khỏi thành phố F bỏ lại tất cả, một thân một mình.
Tôi biết Chu Đình Việt chắc chắn sẽ tìm tôi, tôi cũng biết anh sẽ lo lắng, nhớ lại lần trước tôi không nói tiếng nào đi tìm Tần Ni, anh cũng lo đến phát điên.
Chắc không ai ngờ tôi lại về thành phố B, thành phố nhỏ nơi tôi sinh ra và lớn lên.
Lần trước về tôi còn chưa kịp ngắm nhìn kỹ, rõ ràng đã qua bao nhiêu năm, nhưng thành phố nhỏ này dường như không có thay đổi gì lớn, tôi vẫn có thể dùng một chiếc xe máy điện dạo quanh cả huyện lỵ mà không tốn bao nhiêu thời gian.
Tôi trở về địa chỉ nhà cũ, nơi đó đã xây thành một trung tâm thương mại lớn, tôi đứng trước cửa trung tâm thương mại nhưng không vào, mà quay người đi về một hướng khác.
Trường cấp 3 tôi đã học 3 năm, nơi đây chứa đựng khoảng thời gian có lẽ là vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi, nhưng cũng có một đoạn ký ức đau khổ nhất.
Mùa đông ở thành phố B cực lạnh, tôi quấn mình kín mít, chỉ để lộ đôi mắt.
"Tìm ai thế?" Chú bảo vệ chặn tôi lại ngoài cổng trường không cho vào.
"Cháu là học sinh khóa 10." Tôi nhỏ giọng trả lời.
"Về thăm trường cũ à?" Chú cười hỏi tôi.
Tôi gật đầu.
"Cậu đăng ký ở đây một chút, sau đó để chứng minh thư lại cho tôi, bây giờ học sinh đang trong giờ học cậu không được vào, cậu đợi tan học hẵng vào."
Tôi xem giờ, còn cách giờ tan học khoảng nửa tiếng, thế là tôi đăng ký trước, đưa chứng minh thư, sau đó ngoan ngoãn ngồi trong phòng bảo vệ đợi.
"Nhìn cậu còn trẻ, chân sao vậy?"
Tôi cúi đầu nhìn cái chân bị thương của mình, cười cười, "Gặp tai nạn."
"Tai nạn xe à?" Chú lại hỏi, thấy tôi gật đầu liền lắc đầu dặn dò: "Các cậu trẻ bây giờ, đi đường cứ nhìn điện thoại, sau này phải chú ý đấy nhé..."
Tôi cười không nói gì, điện thoại đã bị tôi tắt nguồn, nhưng tôi nghĩ Chu Đình Việt đuổi theo chắc cũng không mất bao lâu đâu.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chuông tan học cuối cùng cũng vang lên.
Tôi đợi học sinh ra hết mới đi vào, trường học chỉ được tu sửa mở rộng một chút, một số cơ sở vật chất bên trong trở nên mới hơn, sân thể dục cũng rộng hơn... tôi đi khập khiễng trên đường, gió thổi qua hơi lạnh, ở trong mùa đông lâu sẽ muốn mùa hè, nhưng đến mùa hè thật lại nghĩ bao giờ mùa đông mới đến.
Tòa nhà phòng dụng cụ bỏ hoang đó chắc đã bị phá bỏ từ nhiều năm trước, còn tôi chỉ có thể đối diện với tòa nhà khắc 2chữ lớn Thư Viện mà thất thần, nó như đang nhắc nhở tôi mọi chuyện đều đã qua, tất cả mọi việc phải nhìn về phía trước, đừng chìm đắm trong quá khứ, càng đừng quay đầu lại, chỉ có đi tiếp.
Tôi rời khỏi thư viện, sân bóng rổ trước tòa nhà ký túc xá vẫn còn, còn có mấy thanh niên mặc áo phông đang chơi bóng rổ, hoàn toàn không hợp với tôi đang quấn áo bông dày cộm, tôi vòng qua họ một mình đi đến bậc thang ở xa.
Tôi nhớ Chu Đình Việt lúc đó, anh luôn thích ngồi ở đây, còn tôi luôn lén lút nhìn anh, ngày qua ngày, cho đến một hôm tôi bị sai vặt đến đây, anh đưa tiền cho tôi.
Lúc đó... tôi cách anh rất gần, gần đến mức đưa tay ra là có thể chạm vào anh, nhưng tôi không dám, bây giờ anh đang ở ngay bên cạnh tôi, tôi lại chạy trốn.
Tôi cụp mắt xuống, ngồi trên bậc thang co mình thành một cục, trái tim bỗng nhiên đau thắt lại, nếu tôi không chạy trốn, có lẽ hôm nay đã đứng trong lễ đường, nhận được sự chúc phúc của tất cả mọi người, giống như Chu Đình Việt và Giang Dã lúc đầu.
Tôi ngồi trên bậc thang không biết bao lâu, cho đến khi đèn đường đã sáng lên, bầu trời như bị phủ một tấm màn đen khổng lồ, không lọt ra chút ánh sáng nào.
"Tạ Phỉ..."
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng trước mặt, anh hình như không tức giận, chỉ hơi run rẩy đưa tay về phía tôi ôm tôi vào lòng, "Nếu em không muốn kết hôn, thì không kết hôn."
Tôi sụt sịt mũi, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi..." Vì sự nhút nhát của tôi mà khiến anh lo lắng, cũng khiến những gì anh chuẩn bị đều đổ sông đổ biển.
Chu Đình Việt hôn l*n đ*nh đầu tôi, dịu dàng v**t v* lưng tôi, "Mãi mãi không cần xin lỗi anh."
Tôi lặng lẽ vùi mặt vào lòng anh, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút ấm áp.
Hai chúng tôi đều không nói gì, cho đến khi một giọng nói cao vút cắt ngang dòng suy nghĩ của chúng tôi: "Này... anh ơi, giúp em ném quả bóng qua đây được không?"
Tôi ngẩng đầu lên từ trong lòng Chu Đình Việt, cùng anh nhìn quả bóng rổ lăn đến chân chúng tôi, Chu Đình Việt buông tôi ra, nhặt quả bóng rổ lên đập đập xuống đất, sau đó ném quả bóng cho cậu học sinh ở xa.
Khoảnh khắc đó, tôi như nhìn thấy Chu Đình Việt năm 17 tuổi đang đứng giữa sân bóng rổ, anh và tôi vượt qua thời gian và không gian bốn mắt nhìn nhau, anh ôm quả bóng rổ cười nhìn tôi, tôi khẽ lẩm bẩm tên anh: "Chu Đình Việt..."
"Cậu biết tôi tên gì à?" Anh hơi thất thần.
"Ừm." Tôi nước mắt lưng tròng gật đầu.
Anh có hơi tò mò: "Còn cậu?"
Giọng tôi khẽ run rẩy, mang theo tiếng khóc nức nở không nói nên lời, "Tạ Phỉ... tôi tên Tạ Phỉ."
Anh nhìn tôi cười, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng, "Tôi cũng biết."
Anh biết em tên là Tạ Phỉ, ngay từ đầu anh đã biết.
"Tạ Phỉ?"
Tôi hoàn hồn nhìn Chu Đình Việt trước mặt, mới phát hiện mặt mình đã đầm đìa nước mắt, anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi, nhíu chặt mày trên mặt thoáng qua vẻ đau khổ, nhưng rất nhanh trở lại bình thường, anh nhìn tôi không chớp mắt, đưa tay nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh như muốn bóp nát tôi, "Anh sẽ không để em đi, dù thế nào em cũng phải ở bên cạnh anh, cho dù không kết hôn..."
"Kết hôn..." Tôi nắm chặt tay anh, "Chúng ta kết hôn đi..."
Anh có hơi không dám tin, như thể tôi chỉ đang dùng kế hoãn binh.
"Chúng ta bây giờ về kết hôn luôn." Tôi đứng dậy kéo Chu Đình Việt ra khỏi sân bóng rổ.
Chu Đình Việt hoàn hồn lại, nắm chặt tay tôi, đi theo sau tôi, nhíu chặt mày giọng điệu vô cùng nghiêm trọng: "Lần sau em còn dám chạy nữa, anh sẽ nhốt em trong nhà."
Tôi bật cười không nói gì, nhưng lại nghĩ, chẳng phải anh đã nhốt sao... dù tôi đi đến đâu anh cũng sẽ tìm được tôi.
Gió đêm khuya vậy mà lại mang theo chút hơi ấm lạ kỳ, mặt trăng cũng lặng lẽ ló ra.
Ánh trăng hôm nay thật đẹp.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, tấm màn đen kịt cuối cùng cũng có một tia sáng và ấm áp.
Tôi lặng lẽ đi sau lưng Chu Đình Việt, giẫm lên bóng của anh, từng bước từng bước đi về phía ngôi nhà tương lai của hai chúng tôi.
Mùa đông có lẽ sẽ sớm qua thôi, hoa mùa xuân sắp nở rộ rồi.