Bây giờ Chu Đình Việt ngay cả mạng cũng sắp không còn, còn quan tâm gì đến chuyện tính rõ hay không tính rõ nữa? Tôi đã nợ một người khác quá nhiều, chẳng lẽ còn muốn gánh thêm một người nữa, tôi không chịu nổi.
Nhưng chuyện Chu Đình Việt đã quyết định, ai có thể khuyên được.
"Nhà tôi anh ở không tiện, tôi thuê cho anh một phòng ở khách sạn, anh ở đó đi."
Chu Đình Việt chỉ nhìn tôi, im lặng không nói, tôi biết tính anh, lúc này là không đồng ý với đề nghị của tôi, tôi không thể nhìn anh cứ mãi thương tích đầy mình ở bên ngoài, đến trước mặt tôi tìm kiếm sự an ủi, đành phải giao ước với anh 3 điều: "Anh có thể ở chỗ tôi, nhưng chỉ được ngủ sofa, không được vào phòng ngủ, cũng không được có những hành động thân mật với tôi..." Tôi nhìn ánh mắt anh dần dần chuyển từ vui mừng sang lạnh nhạt, chậm rãi nói: "Anh đồng ý không?"
Tôi ra vẻ nếu anh không đồng ý thì tôi sẽ mặc kệ anh, anh đành phải gật đầu.
Tôi nhìn bó hoa hướng dương trên bàn, suy nghĩ một chút bưng bình hoa lên đổ nước bên trong đi, sau đó dùng khăn giấy bọc phần gốc hoa lại.
Trạm xe buýt cách cổng khu chung cư không xa có thể đi thẳng đến chỗ tôi đang ở, tôi dẫn Chu Đình Việt lên xe, anh mặt không biểu cảm đi theo sau tôi, trên xe không có nhiều người, tôi và Chu Đình Việt tìm một chỗ ngồi xuống.
"Anh có đang tìm việc làm không?" Tôi tò mò hỏi, vừa nghĩ đến việc một mình tôi đi làm phải nuôi cả Chu Đình Việt, tôi liền cảm thấy đau lòng.
Chu Đình Việt hơi sững sờ, lắc đầu.
Tôi thầm thở dài, tính thiếu gia của anh bao giờ mới sửa được đây.
"Vậy anh đi tìm việc làm đi."
"..." Chu Đình Việt không nói một lời nhìn tôi, một lúc lâu sau mới đáp một tiếng, "Được."
Tôi ôm bó hoa hướng dương trong lòng nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường đã không còn bao nhiêu người đi đường và xe cộ, những ngọn đèn đường vàng vọt đứng thẳng tắp bên đường, ánh đèn neon lướt qua cùng chúng chiếu rọi lẫn nhau, như ánh ráng chiều rực rỡ.
Hành khách trên xe lần lượt xuống xe, cuối cùng chỉ còn tôi và Chu Đình Việt 2 người.
Trong khoang xe tối tăm tôi cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng, Chu Đình Việt nhìn tôi không chớp mắt, tôi không để ý đến anh chỉ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cuối cùng anh không nhịn được mở lời, "Em và Đàm Văn Tân là chuyện gì?"
Tôi do dự một lát không biết nên giải thích với anh thế nào, đành phải nói, "Anh ta... là ông chủ của tôi."
"Em tránh xa anh ta ra một chút." Anh dặn dò tôi.
Tôi quay đầu nhìn anh, chỉ cảm thấy 2 người này thật thú vị, một người bảo tôi tránh xa người kia ra, một người nói người kia là kẻ lừa đảo.
"Tôi sẽ tự phán đoán." Tôi giải thích với anh, tôi đã không còn là Tạ Phỉ chỉ biết dựa dẫm vào anh mà sống nữa, không có anh tôi vẫn có thể sống rất tốt.
Xe buýt dừng lại vững vàng dưới biển báo điểm cuối, tôi và Chu Đình Việt xuống xe. Trạm xe buýt cách khu chung cư còn một đoạn, tôi ôm hoa đi phía trước, Chu Đình Việt chậm rãi đi theo sau tôi.
Thỉnh thoảng tôi quay đầu lại liếc thấy anh đang giẫm lên bóng của tôi, tôi hình như chưa từng thấy mặt trẻ con này của anh bao giờ.
Cuối cùng cũng về đến nhà, tôi trước tiên tìm một chiếc bình cắm hoa hướng dương vào, sau đó chia chìa khóa nhà cho Chu Đình Việt, và trịnh trọng dặn dò anh, "Anh phải đi tìm việc làm đấy."
Anh nhận lấy chìa khóa nhìn tôi mỉm cười, đáp: "Biết rồi."
Tôi khẽ ho 2 tiếng che giấu sự lúng túng, tôi luôn rất keo kiệt, Chu Đình Việt biết điều đó, lần duy nhất hào phóng có lẽ là trả hết tiền tiết kiệm cho anh.
"Tôi đi nấu cơm, anh đi rửa mặt đi." Nói xong tôi không quay đầu vào bếp, nhưng làm được một nửa thì nghe thấy giọng nói của Chu Đình Việt phía sau, "Áo choàng tắm đâu?"
Tôi quay đầu lại sợ đến mức con dao trên tay suýt rơi xuống đất, anh cứ thế không chút e dè tr*n tr**ng đứng ở cửa bếp, mái tóc ướt sũng không ngừng nhỏ những giọt nước xuống.
"Anh... sao anh không mặc quần áo..." Tôi ngượng ngùng quay mặt đi, đặt con dao làm bếp trong tay xuống.
"Không tìm thấy áo choàng tắm, anh gọi em trong phòng tắm em không nghe thấy."
Tôi thật là... tôi nhìn thẳng đi vào phòng tìm chiếc áo phông rộng thùng thình của mình, đặt lên ghế sofa. Tôi quay lưng với anh hét lên, "Quần áo ở ghế sofa, anh tự mặc đi."
Tôi nghe thấy tiếng vải ma sát sột soạt, tiếp theo bên tai truyền đến hơi thở ấm áp, cùng với hơi nước ẩm ướt giọng nói trầm thấp của Chu Đình Việt vang lên, "Anh phải để trần nửa th*n d*** à?"
Tôi bị anh trêu chọc đến đỏ bừng mặt, chỉ có thể vội vàng chạy vào phòng, "Tôi đi tìm cho anh."
Nhưng quần áo của tôi đều là đồ đã mặc qua... tôi không còn cách nào khác đành phải tìm cho anh một chiếc q**n l*t còn khá mới, vừa ra khỏi phòng tôi đã thấy anh nửa thân trên mặc áo phông, nửa th*n d*** tr*n tr**, có một sự tương phản kỳ lạ, giống như đứa trẻ cởi truồng.
Tôi nhịn cười, đưa q**n l*t cho anh, anh móc một góc, nhìn tôi với ánh mắt xấu xa, từ từ thốt ra 2 chữ, "Nhỏ quá."
Tôi đỏ mặt quay đầu đi, đưa tay ra giật lấy, "Không mặc thì trả tôi."
"Mặc." Anh cười nói, tôi nhìn anh mặc q**n l*t vào, vẫn có cảm giác kỳ lạ, nhưng tôi không có quần nào anh mặc vừa, chỉ có thể tạm thời như vậy, ngày mai tôi sẽ đi mua đồ mới cho anh.
Tôi nhìn những vệt nước từ phòng tắm đến phòng khách sau đó đến cửa bếp, theo bản năng muốn dọn dẹp, nhưng cây lau nhà cầm trong tay tôi lại đặt xuống, tôi nhìn Chu Đình Việt đang ngồi trên ghế sofa, ra lệnh, "Anh lau sạch nước đi."
Anh nghiêng đầu mặt không biểu cảm nhìn tôi, tôi mím môi, dù sao anh cũng ăn của tôi ở của tôi, tôi bình tĩnh lại, cứng rắn nói, "Anh có lau không?"
Anh sững sờ, bất lực đứng dậy, "Lau."
Tôi mặt không biểu cảm đi vào bếp, đột nhiên cảm thấy tâm trạng vui vẻ, hóa ra sai bảo Chu Đình Việt vui như vậy. Tôi lén lút thò đầu ra ở cửa bếp, chỉ thấy anh khom lưng, ấn mạnh cây lau nhà xuống sàn, giống như đang trút giận.
Tôi nhịn cười, tiếp tục nấu cơm.
Đợi cơm nấu xong, tôi lại sai anh qua bưng thức ăn, Chu Đình Việt vẻ mặt không tình nguyện, nhưng vẫn làm theo. Tôi dường như tìm được cách trị anh, tôi bị anh sai bảo lâu như vậy, cuối cùng cũng đến ngày tôi vùng lên làm chủ.
Ăn cơm xong tôi muốn bảo anh đi rửa bát, nhưng vừa nghĩ đến việc anh rửa bát có thể bát sẽ bị anh đập vỡ hết, nghĩ lại thì thôi vậy.
"Anh đi ngủ đi." Tôi gói thức ăn thừa cất vào tủ lạnh, bưng đĩa bát bẩn vào bếp, ai ngờ Chu Đình Việt như cái đuôi của tôi đi theo vào, "Anh giúp em."
Tôi nghi ngờ nhìn anh, chỉ thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, "Vậy tôi rửa bát anh lau khô."
"Ừm."
Tôi tìm cho anh một chiếc khăn lau bát sạch sẽ, anh đứng bên cạnh tôi, tôi rửa bát xong thì đưa cho anh, sau đó anh lau khô cất vào tủ bát.
Tôi cúi đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tôi và Chu Đình Việt dây dưa bao nhiêu năm, lần đầu tiên như thế này... giống như người yêu hoặc người nhà thân thiết, đang cùng nhau vun vén tổ ấm của mình vậy.
"Xong rồi, anh đi ngủ đi." Dọn dẹp xong tôi lau khô tay, tháo tạp dề ra.
Khoảnh khắc quay người lại đột nhiên được Chu Đình Việt ôm lấy, tôi vừa định giãy giụa, nhắc nhở anh chuyện 'giao ước 3 điều', ai ngờ anh lại mở lời trước, "Tạ Phỉ, như thế này... thật tốt."
Tôi ngượng ngùng đẩy anh ra, khẽ ho hai tiếng, "Muộn rồi..."
"Ừm, ngủ ngon."
Tôi không nói gì nữa, nhìn anh ra khỏi bếp lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cuộc sống luôn rất kỳ diệu, tôi và Chu Đình Việt lại sống chung một cách khó hiểu, với một sự hòa hợp kỳ lạ. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi, nhưng dường như lại hợp tình hợp lý.
Tôi từ phòng tắm ra liền thấy Chu Đình Việt co ro trên ghế sofa giống như đã ngủ thiếp đi, ghế sofa không lớn, anh chỉ có thể co mình thành một cục mới nằm vừa, tôi vào phòng lấy cho anh một tấm chăn mỏng đắp lên, tiếp đó chỉnh nhiệt độ điều hòa phòng khách cao hơn một chút, nếu anh bị ốm tôi còn phải tốn tiền thuốc men.
Sáng sớm hôm sau tôi bị đánh thức bởi tiếng lạch cạch, dậy xem thì thấy Chu Đình Việt sắp làm nổ tung nhà bếp.
"Anh... đang làm gì vậy?"
"Làm bữa sáng." Anh trả lời một cách hùng hồn, khiến tôi nhất thời không nói được lời nào để trách mắng anh.
Tôi nhìn thứ đen sì hình như là trứng trong nồi, kéo tay áo anh lôi ra ngoài cửa, "Anh ra ngoài trước đi."
Anh im lặng, đặt cái xẻng xào nấu không hợp với anh xuống.
Tôi dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp bị anh làm cho bừa bộn, sau đó làm bữa sáng đơn giản, lúc ăn cơm Chu Đình Việt lại khôi phục phong thái thiếu gia, anh nhìn tôi đưa tay ra, "Nước."
Tôi theo thói quen đứng dậy, sau đó nghĩ kỹ thấy không đúng lắm, tôi cúi đầu nhìn anh từ trên cao xuống.
Anh bị tôi nhìn chằm chằm một lúc, mím môi tự mình vào bếp rót một cốc nước.
Tôi hài lòng ngồi trước bàn ăn ăn sạch bữa sáng, trước khi ra khỏi cửa dặn dò, "Anh nhớ ra ngoài tìm việc làm đấy."
Anh hơi sững sờ, gật đầu, như bất lực trước cách làm của tôi, thở dài: "Biết rồi."