Suốt dọc đường tôi không biết nên nói gì, đối mặt với Đàm Văn Tân tôi có hơi căng thẳng và lúng túng, dù sao tôi và anh ta cũng không thân thiết như vậy, ngược lại anh ta tỏ ra rất tự nhiên, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát và tính toán của anh ta.
Xe của Đàm Văn Tân từ từ chạy vào khu chung cư, qua cửa sổ xe từ xa tôi đã thấy Đàm Chu đang đứng đợi trước cửa nhà tôi, tôi hít sâu một hơi có hơi căng thẳng, dù sao Đàm Văn Tân cũng là anh trai của Đàm Chu, tôi không biết làm như vậy là tốt hay xấu, đến lúc lâm trận tôi liền trở nên rụt rè.
"Đừng sợ, có tôi đây." Đàm Văn Tân mặt không đổi sắc nói, anh ta ra hiệu cho tài xế dừng xe, cửa xe mở ra tôi đi theo sau anh ta xuống xe. Anh ta quay lại nhìn tôi đưa tay ra, tôi không hiểu cho lắm, anh ta khẽ cúi đầu đưa tay về phía tay tôi, tôi mới phản ứng lại hóa ra anh ta muốn tôi nắm tay anh ta.
Nhưng khi ngón tay anh ta chạm vào tôi, tôi theo bản năng rụt về, cơ thể tôi phản ứng trước cả tôi, nó không quen với sự đụng chạm của ai ngoài Chu Đình Việt... tôi cúi đầu nắm chặt tay sau đó lại buông ra, cuối cùng ép mình nắm lấy tay Đàm Văn Tân, "Đi thôi."
Đàm Văn Tân nhìn bộ dạng như đi vào chỗ chết của tôi không nhịn được cười, "Cậu thả lỏng một chút, căng thẳng như vậy, Đàm Chu sẽ không tin."
Tôi hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.
Đàm Văn Tân nắm tay tôi đi về phía nhà tôi, đợi chúng tôi đến gần Đàm Chu mới phát hiện, "Anh?"
"Ừ." Đàm Văn Tân gật đầu, đưa tôi đến tận cửa nhà mới buông tay tôi ra, anh ta ân cần vuốt lại tóc mái trước trán cho tôi, nhỏ giọng dịu dàng nói: "Nghỉ ngơi sớm đi."
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, cố ý không nhìn biểu cảm của Đàm Chu, quay người định vào nhà, Đàm Chu đột nhiên lao tới nắm lấy tay tôi, "Chuyện gì thế này? Tạ Phỉ, sao anh lại cùng anh trai em..."
Tôi dùng sức hất tay cậu ta ra, mặc dù bây giờ cậu ta có thể sẽ đau lòng, nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài, "Như em thấy đấy."
"Ý gì? Em không hiểu..." Đàm Chu ngơ ngác không hiểu, cậu ta nhìn tôi sau đó lại nhìn Đàm Văn Tân, "Chuyện gì thế này, anh?"
"Như em thấy." Ánh mắt Đàm Văn Tân lạnh lùng, anh ta nhìn thẳng vào Đàm Chu, "Anh và Tạ Phỉ, đang ở bên nhau."
"2 người lừa em!" Đàm Chu kinh ngạc lùi lại 2 bước, vẻ mặt không thể tin được, "Sao có thể chứ anh, sao anh có thể thích Tạ Phỉ được!"
"Em ấy rất tốt." Đàm Văn Tân tàn nhẫn hơn tôi, anh ta nhìn thẳng, tiếp tục tấn công Đàm Chu, "Em nghĩ tại sao anh lại giúp Tạ Phỉ mở tiệm?"
"Nhưng... nhưng anh ấy là người em thích mà!" Cảm xúc của Đàm Chu rõ ràng có hơi sụp đổ, cậu ta gào lên với Đàm Văn Tân, "Anh biết rõ em thích anh ấy, tại sao anh còn làm như vậy?"
Đàm Văn Tân im lặng không nói, chỉ quay người ra hiệu cho tôi vào nhà trước, tôi không yên tâm cho lắm nhìn Đàm Chu, Đàm Văn Tân lại lắc đầu với tôi, tôi đành phải vào nhà.
Tôi vẫn hơi lo lắng, sợ Đàm Chu làm ra hành động quá khích, thế là một lát sau tôi nhắn tin cho Đàm Văn Tân, hỏi tình hình sau khi tôi vào nhà.
"Không sao, nó chỉ là nhất thời không chấp nhận được, sẽ ổn thôi."
"Vậy thì tốt." Nghe Đàm Văn Tân nói vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, dù sao Đàm Chu cũng còn trẻ, những hành động cậu ta làm với tôi tôi cũng có thể hiểu được, nếu cậu ta vì chuyện này mà xảy ra chuyện gì, tôi ngược lại sẽ cảm thấy áy náy.
"Nó chắc chưa dễ dàng từ bỏ như vậy đâu, để tránh nó phát hiện ra sơ hở, thời gian này chúng ta vẫn phải diễn một chút."
"Được." Tôi đồng ý, chỉ cầu mong Đàm Chu mau chóng nghĩ thông suốt.
"Ngủ ngon, mơ đẹp."
"Ngủ ngon."
Tôi đang định đặt điện thoại xuống, ngón tay bỗng trượt đến khung chat của Chu Đình Việt, cũng không biết vết thương của anh đã đỡ hơn chưa, tôi kìm nén tâm trạng hỗn loạn, lặng lẽ tắt điện thoại.
Ngày hôm sau tiệm đón một vị khách không mời mà đến, có lẽ là người ghét tôi hơn cả Giang Dã.
Bùi Văn Viễn.
Tôi đã rất lâu không gặp cậu ta, lần trước gặp cậu ta là ở bệnh viện, ánh mắt chán ghét như muốn nuốt chửng tôi đó, đến nay tôi vẫn còn nhớ.
Nhưng lúc này cậu ta lại nhìn tôi với ánh mắt cầu xin, "Cậu nói với Chu Đình Việt một tiếng, bảo cậu ấy chịu thua quay về đi..."
Tôi không hiểu, nghi hoặc nhìn cậu ta.
Khóe miệng Bùi Văn Viễn nở nụ cười khổ sở, tôi như nhìn thấy linh hồn tàn tạ của cậu ta, lúc này chỉ đang gắng gượng bằng chút sức lực cuối cùng.
"Vào phòng riêng nói chuyện đi." Tôi ra hiệu cho Bội Bội đưa cậu ta lên lầu trước, tự mình pha cho cậu ta một ly cà phê, nhìn bộ dạng của cậu ta chắc cũng không có tâm trạng ăn bánh ngọt.
Tôi bưng cà phê vào phòng riêng, Bùi Văn Viễn nhíu mày, như đang phàn nàn tôi đến muộn, ánh mắt cậu ta dán chặt vào tôi, tôi nhìn thấy sự chán ghét thỉnh thoảng lóe lên trong mắt cậu ta, không hề giảm đi chút nào.
"Vậy nên... cậu đến tìm tôi là để bảo tôi khuyên Chu Đình Việt?"
Bùi Văn Viễn gật đầu, "Cậu ấy không chịu chịu thua với nhà họ Chu, nhà họ Giang, mẹ cậu ấy..." Cậu ta ngừng lại một chút, "Vẫn đang ở viện điều dưỡng, mỗi ngày đều phải tốn tiền..."
"Anh ấy không có tiền sao?" Tôi không hiểu cho lắm, cho dù ba anh cắt đứt quan hệ với anh, cũng không thể một đồng cũng không cần chứ.
"Lúc cậu ấy cắt đứt quan hệ với ba cậu ấy đã từ bỏ tất cả tài sản... nói rằng đồ của nhà họ Chu cậu ấy đều không cần..." Nụ cười khổ sở trên khóe miệng Bùi Văn Viễn càng sâu thêm, "Mẹ kế của cậu ấy... cũng chính là cô của Giang Dã, sợ cậu ấy quay lại tranh giành gia sản với con trai bà ta, muốn dồn cậu ấy vào chỗ chết."
Tôi cụp mắt xuống, đột nhiên hiểu ra những vết thương trên người anh từ đâu mà có.
"Vậy bây giờ anh ấy đang làm gì?"
Bùi Văn Viễn lắc đầu, "Cậu ấy không cho tôi xen vào chuyện của cậu ấy, lần trước tôi đưa tiền cho cậu ấy cậu ấy cũng không nhận..."
Tôi mím môi im lặng, tính cách của Chu Đình Việt tôi quá hiểu, những việc anh đã quyết định, thì dù thế nào cũng sẽ không thay đổi.
Bùi Văn Viễn thấy tôi không nói gì có hơi sốt ruột, "Cậu đi khuyên cậu ấy đi, biết đâu cậu ấy sẽ nghe. Chỉ cần chịu thua với nhà họ Chu, nhất định có thể quay về..."
Tôi ngẩn ngơ nhìn Bùi Văn Viễn, tại sao cậu ta ở bên cạnh Chu Đình Việt bao nhiêu năm như vậy vẫn không hiểu anh, cậu ta áp đặt suy nghĩ của mình lên người Chu Đình Việt, hoàn toàn không nghĩ xem Chu Đình Việt là người như thế nào.
"Cậu... cậu có phải thích anh ấy không?"
Bùi Văn Viễn nghe câu hỏi của tôi đột nhiên như mất hết sức lực, cả người ỉu xìu, cậu ta cười khổ một tiếng, "Điều đó quan trọng sao?"
Tôi mím môi không trả lời, chỉ là Bùi Văn Viễn yêu Chu Đình Việt như vậy, dường như tất cả những gì làm đều là vì Chu Đình Việt, đều là muốn Chu Đình Việt tốt hơn, nhưng Chu Đình Việt có thật sự cần không?
"Tôi biết rồi, nếu gặp anh ấy tôi sẽ nói với anh ấy."
Trên khuôn mặt mệt mỏi của cậu ta cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười, lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự biết ơn của cậu ta đối với tôi, "Cảm ơn."
Tôi lắc đầu với cậu ta, nghe cậu ta nói, "Thực ra cậu là người tốt, nhưng không hợp với Chu Đình Việt, cậu ấy xứng đáng với người tốt hơn."
Tôi không nói gì, trong mắt Bùi Văn Viễn tôi vẫn không xứng với Chu Đình Việt, e là ngay cả bản thân cậu ta, cậu ta cũng cảm thấy không xứng với Chu Đình Việt.
Người xứng đôi với Chu Đình Việt, nhất định phải có cuộc sống sung túc, gia thế tương xứng với anh, còn có năng lực xuất sắc của bản thân... Giang Dã phù hợp với yêu cầu của Bùi Văn Viễn, tiếc là Chu Đình Việt không yêu cậu ta.
Còn tôi không chỉ xuất thân không tốt, còn là một người què, sao có thể lọt vào mắt xanh của Bùi Văn Viễn.
Bùi Văn Viễn rời đi, ly cà phê tôi pha cho cậu ta cậu ta không uống, tôi nhìn bóng lưng hơi còng xuống của cậu ta, cảm thấy cậu ta còn đáng thương hơn cả tôi, cậu ta dường như không có gì cả... hoàn toàn vì Chu Đình Việt, cậu ta chưa bao giờ nghĩ cho bản thân, chỉ nghĩ cho người cậu ta thích.
Đáng buồn hơn là cậu ta làm như vậy chỉ khiến Chu Đình Việt chán ghét.
Bùi Văn Viễn vừa đi chưa được bao lâu, Đàm Chu lại đến cửa hàng. Cậu ta như cả đêm không ngủ, cả người tiều tụy và tồi tệ, "Chuyện anh và Đàm Văn Tân nói là giả đúng không?"
Cậu ta đã không gọi Đàm Văn Tân là anh trai nữa, tôi nhíu mày có hơi không nỡ, nhưng vẫn nhẫn tâm, "Là thật."
Cậu ta lung lay sắp đổ, như thể sắp vỡ tan tành bất cứ lúc nào, cuối cùng chỉ nở một nụ cười khổ sở nơi khóe miệng, thảm hại rời đi.
Tại sao đối với Đàm Chu tôi có thể nhẫn tâm, đối với Chu Đình Việt thì không làm được chứ.
*
Khoản lương đầu tiên nhận được vượt quá dự đoán của tôi, tôi trừ đi chi phí sinh hoạt còn lại và số tiền để dành trả cho Tần Ni, còn lại đều chuyển cho cha của Khương Minh Chiêu.
Ông cụ không hiểu chuyện gì, từ chối tôi trong điện thoại rất lâu, cuối cùng dưới sự yêu cầu kiên quyết của tôi mới chịu nhận.
Em gái của Khương Minh Chiêu tên là Khương Ninh Ninh, cô bé kết bạn với tôi, bày tỏ lòng biết ơn đối với tôi, tôi biết cô bé đi làm thuê bên ngoài không dễ dàng gì, bảo cô bé sau này cần gì cứ nói với tôi.
Bây giờ có thể trả được bao nhiêu, tôi đều cố gắng trả, coi như là lòng biết ơn của tôi đối với Khương Minh Chiêu.
Cảm ơn cậu ấy năm đó khi bản thân gặp phải những chuyện như vậy, vẫn sẵn lòng bảo tôi hãy học cách ngắm trăng.