Đàm Văn Tân và Đàm Chu rời đi, tôi vội vàng kiểm tra lại vết thương của Chu Đình Việt, dưới mắt và khóe miệng anh đều bầm tím, mu bàn tay vương vết máu đã khô.
"Đến bệnh viện đi."
"Không đi." Chu Đình Việt vẫn từ chối. Tôi nhớ đến tin tức đã xem hôm nay, liền không nỡ cho lắm, "Vậy để tôi bôi thuốc cho anh."
Chu Đình Việt nhìn tôi gật đầu, nhưng khoảnh khắc mở cửa tôi liền hơi hối hận, rõ ràng đã quyết định không dây dưa với anh nữa, nhưng bây giờ lại để anh vào nhà.
"Không cần thay giày, vào đi."
Vì mới chuyển đến chưa được bao lâu, nên trong nhà trống trải, cũng không có đồ đạc gì. Tôi vào bếp rót cho Chu Đình Việt một cốc nước, lúc ra thì thấy anh đang ngồi trên ghế sofa ngẩn người nhìn những bông hoa hướng dương trong bình.
"Nhà chỉ có nước lọc." Tôi đặt cốc nước trước mặt anh, sau đó đi tìm hộp cứu thương, tôi ngồi bên cạnh nhìn anh ngoan ngoãn uống cạn cốc nước, tôi biết anh có thích uống nước lọc hay không, trước đây là vậy, những thói quen nhỏ của anh tôi nhớ rõ mồn một.
Tôi lấy cồn iốt ra sát trùng vết thương cho Chu Đình Việt, đợi xử lý xong vết thương trên tay mới xử lý vết bầm trên mặt anh, may mà chỉ là khóe miệng bị trầy xước một chút, chắc không đến nỗi để lại sẹo. Tôi cẩn thận bôi thuốc cho Chu Đình Việt, anh không nói một lời nhìn tôi, sự nóng bỏng trong mắt anh khiến ánh mắt tôi không biết đặt vào đâu, tôi nghiêng đầu đang định cất thuốc đi, thì nghe anh nói: "Trên người cũng đau."
"Ở đâu?" Tôi theo bản năng hỏi.
Anh thành thục cởi áo, để lộ thân trên tr*n tr**, tôi có hơi ngượng ngùng quay đầu đi, nhưng anh đã cứng rắn kéo tay tôi, đặt lên ngực anh, "Đau."
"Chu Đình Việt..." Tôi lẩm bẩm tên anh, nhưng vẫn rút tay về, "Chúng ta không còn là quan hệ như trước nữa."
"Vậy là quan hệ gì?" Chu Đình Việt truy hỏi.
Tôi khẽ ngơ ngác, cúi đầu không biết nên trả lời thế nào. Chúng tôi nên là quan hệ gì... bạn bè? Bạn trai cũ? Hay chỉ đơn giản là bạn học cũ?
Chu Đình Việt thấy tôi không nói gì, tự mình cầm lấy rượu thuốc, bôi lên người, tôi nhìn kỹ, hóa ra trên người thật sự có vết thương. Tôi có hơi lúng túng nhìn anh, đưa tay về phía anh, "Để tôi làm cho."
Ánh mắt anh lóe lên, đặt rượu thuốc vào lòng bàn tay tôi. Tôi cẩn thận bôi thuốc cho anh, anh không nói, tôi cũng không nói, trong phòng yên tĩnh, dường như chỉ có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ của chúng tôi.
Tôi nóng lòng muốn phá vỡ sự im lặng hiện tại, không cẩn thận ra tay hơi mạnh, khiến anh đau đến mức hít vào một hơi khí lạnh. Khó khăn lắm mới bôi thuốc xong, đã qua một lúc lâu, "Bôi thuốc xong rồi."
Chu Đình Việt mặc áo vào, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, tôi nghĩ có nên trực tiếp mở miệng đuổi anh đi không, nhưng anh đột nhiên đưa tay ôm tôi vào lòng, tôi đang định đẩy anh ra, anh liền ôm chặt hơn, "Cho anh ôm một lúc, một lúc thôi."
Cằm tôi đặt trên vai anh, hơi thở ấm áp của anh phả vào tai tôi, tôi cảm nhận được sự yếu đuối và bất lực của anh, nghĩ đến tin tức hôm nay, chắc anh cũng không dễ chịu gì, dù sao đó cũng là cha anh.
"Anh ổn không?" Tôi không nhịn được hỏi.
Anh lắc đầu, không nói gì, chỉ ôm tôi chặt hơn, như muốn vò nát tôi vậy. Cho dù không thể ở bên anh, tôi cũng không mong anh chịu tổn thương gì, chỉ mong anh có thể sống tốt, những chuyện đã qua không thể thay đổi được nữa, chỉ có thể cố gắng bù đắp những gì đã nợ.
"Muộn rồi..." Tôi nhỏ giọng nhắc nhở, ra hiệu cho anh buông tôi ra. Vòng tay đang ôm tôi của anh tách ra, giữ lấy 2 tay tôi, tôi cúi đầu đang định giãy giụa, anh lại áp trán vào trán tôi, "Tạ Phỉ..."
Tôi không trả lời, chỉ dưới ánh đèn mờ ảo nhìn thấy gương mặt hơi tiến tới gần của anh, chưa đợi tôi phản ứng anh đã hôn lên môi tôi. Tôi hơi sững sờ, phản ứng lại nhưng đã bị anh kịp thời giữ lấy tay, anh quá hiểu cách lợi dụng điểm yếu cơ thể tôi... tôi nức nở muốn nghiêng đầu, nhưng lại bị anh ép đến không còn đường lui, chỉ có thể bị anh kìm kẹp, tôi quyết tâm cắn mạnh một cái, trong miệng lập tức lan tỏa mùi rỉ sắt, anh đau đớn rên một tiếng, nhưng nhất quyết không chịu buông tôi ra, tôi cũng không dám cắn quá mạnh, sợ thật sự làm anh bị thương, đành phải buông ra... tôi nhìn thấy ý cười trong mắt anh, cắn thêm một cái nữa, anh vẫn không tránh, chúng tôi cứ thế hôn nhau trong mùi máu tanh, như thể không chết không thôi.
Cuối cùng khi tôi cảm thấy mình sắp ngạt thở đến chết anh mới buông tôi ra, tôi thở hổn hển, nhấc chân đá anh một cái, anh rõ ràng có hơi ngạc nhiên, phản ứng lại sau đó liền nhìn tôi cười, tôi đứng dậy dùng mu bàn tay lau đi vệt nước bên môi, trừng mắt nhìn anh một cái thật dữ dội.
Anh lại đưa tay ôm lấy cổ tôi, đưa tay tháo đôi tai mèo trên đầu tôi xuống, sau đó kéo tôi đến trước mặt anh, "Chu Đình Việt!" Tôi có hơi tức giận, đưa tay định đẩy anh, nhưng anh vẫn bất động, chỉ đưa tay lau khóe môi tôi, nói từng chữ một: "Không cho người khác chạm vào em, cũng không được mặc loại quần áo này nữa."
"Anh mau đi đi!" Tôi tức đến đỏ cả mắt, nhìn anh không kìm được mà muốn rơi nước mắt, tôi ghét anh như vậy, nhưng càng ghét bản thân luôn không kiểm soát được mà bị anh ảnh hưởng.
"Anh không có chỗ ở."
Tôi mới không tin lời nói dối của anh, dùng hết sức lực khó khăn lắm mới đẩy được anh ra, tôi đứng dậy mở cửa, hét vào mặt anh: "Ra ngoài!"
"Đợi ngày mai anh tìm được chỗ ở sẽ đi."
"Chu Đình Việt!" Tôi không nhịn được khóc thành tiếng, "Tại sao anh luôn như vậy... tôi rõ ràng đã có khởi đầu mới, tại sao anh cứ phải bám lấy tôi, chẳng lẽ nhìn thấy tôi đau khổ anh vui lắm sao?"
Anh thấy tôi rơi nước mắt, lập tức trở nên lúng túng, mím môi đứng dậy đi đến bên cạnh tôi, tôi nhìn nỗi đau không thể nói thành lời trong mắt anh, anh đưa tay dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt tôi, "Anh luôn làm em khóc."
Tôi quay đầu đi cắn môi không nói gì, anh khẽ thở dài, véo lòng bàn tay tôi, quay người rời đi.
Tôi bất lực dựa vào cửa, nhìn bóng lưng anh xa dần, đột nhiên trong lòng nảy sinh một tia hoảng loạn, tôi tiến lên 2 bước, gọi tên anh, "Chu Đình Việt..."
Anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi một cái, tôi mấp máy môi không nói được lời nào, giọt nước mắt đọng trên cằm rơi xuống, dường như có thể nghe thấy tiếng vỡ vụn khi chạm đất. Tôi nhìn anh cười với tôi, sau đó quay người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Gần cuối thu đã có hơi se lạnh, gió đêm thổi khiến tôi không nhịn được rùng mình một cái. Chu Đình Việt sao có thể không có chỗ ở, anh giàu có như vậy, muốn ở đâu mà chẳng được... cho dù không có nhà, anh cũng có thể tìm bạn bè... nhưng Chu Đình Việt, có bạn bè không? Tôi chưa từng nghe nói anh có bạn bè gì, ngoại trừ Bùi Văn Viễn, nhưng Bùi Văn Viễn bây giờ còn có thể gọi là bạn của anh không? Tôi không biết...
Tôi ép mình bình tĩnh lại, đây không phải chuyện tôi nên quản, Chu Đình Việt thông minh như vậy, anh nhất định có cách của mình. Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trăng, dùng sức đóng cửa lại, trong màn đêm yên tĩnh vang lên tiếng động đặc biệt lớn.
Tôi đến bàn trà muốn cất hộp cứu thương vào tủ, thì đột nhiên nhìn thấy chỗ Chu Đình Việt vừa ngồi để lại một cây bút hình củ cà rốt, giống hệt cây bút tôi đã đập hỏng lần trước. Tôi tới gần xem thử, cầm cây bút lên cẩn thận quan sát, trên đó có những vết nứt nhỏ, có thể thấy rõ dấu vết đã dùng keo dán lại.
Tôi ma xui quỷ khiến ấn vào công tắc quen thuộc, một trận tiếng rè rè của dòng điện truyền đến, tôi tưởng cây bút đã hỏng, đang định ấn nút tắt, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.
"Chu Đình Việt sẽ mãi mãi ở bên cạnh Tạ Phỉ, mãi mãi đối xử tốt với Tạ Phỉ, mãi mãi mãi mãi..."
Nước mắt lập tức tràn ngập hốc mắt tôi, vị chua xót nơi sống mũi khiến chúng không dừng lại quá lâu, lập tức rơi xuống. Tôi nắm chặt cây bút cà rốt, cái gì chứ... rõ ràng đã hỏng mà, tại sao còn phải đi sửa, sửa xong thì sao chứ, chẳng phải vẫn có vết nứt sao? Sao có thể giống như ban đầu được.
Chu Đình Việt thông minh như vậy, anh không hiểu đạo lý đơn giản này sao? Tôi cúi đầu nức nở nhỏ giọng, anh rốt cuộc muốn làm gì... luôn như vậy, luôn như sợ tôi quên mất anh, vô tình nhắc nhở tôi, nhắc nhở tôi về 10 năm sai lầm của chúng tôi.
Cây bút cà rốt phát lại vòng lặp quá khứ trẻ trung, tôi cuối cùng vẫn ấn nút tắt, tôi nhìn nó, thứ từng được tôi coi như báu vật, lúc này tôi nên ném nó vào thùng rác. Tôi dùng sức nắm chặt nó, nhưng đột nhiên mất hết sức lực, 2 tay buông thõng vô lực, cây bút cà rốt lăn xuống đất, tôi cúi đầu nhìn nó lăn vào gầm ghế sofa, nhìn lòng bàn tay trống rỗng, tôi nghĩ như vậy cũng tốt... cứ để nó mãi mãi nằm trong góc không ai nhớ đến đi.
Niệm tưởng không nên giữ lại, thì đừng giữ lại nữa.