Vật Thay Thế - Tam Nguyên

Chương 22

Nửa mê nửa tỉnh, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa dưới lầu, tôi vội vàng xuống lầu, thấy Chu Đình Việt mặt mày âm u đứng ngoài cửa, tôi lập tức tỉnh táo, mở cửa cho anh vào.

Cùng với tiếng cửa "cạch" một tiếng khóa lại, anh mặt không biểu cảm nắm lấy tay tôi lên lầu, miệng như bị ma ám lẩm bẩm: "Em là của anh! Em là của anh!"

Tôi sợ hãi bị anh ném lên giường, rụt rè gọi tên anh: "Chu Đình Việt..."

"Tại sao!" Anh bất ngờ đấm một cái xuống ván giường, ngẩng đầu lên mắt đỏ hoe nhìn tôi, "Tại sao lại đi gần Bành Hiên như vậy!"

"Em không có..." Tôi muốn giải thích, nhưng lại bị anh đè xuống giường, "Nói đi! Tại sao?"

"Anh bình tĩnh một chút..." Tôi sợ hãi run rẩy, nắm lấy vai anh.

Anh điên cuồng cắn môi tôi, mùi máu tanh lập tức tràn ngập khoang miệng, tôi đau đớn ngẩng đầu lên kêu ư ử.

"Đừng phản bội anh! Đừng rời xa anh!" Anh hung tợn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như một con quỷ La Sát hung ác, giống như chỉ cần tôi không đồng ý với anh, anh sẽ lập tức giết tôi.

"Em sẽ không..." Tôi không ngừng gật đầu, đưa tay ra ôm lấy anh. Anh dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hít hít mũi, "Em không được tiếp xúc với cậu ta nữa, không được tiếp xúc với người nào khác ngoài anh, nếu không..." Anh ngập ngừng không nói.

Tôi vội vàng gật đầu, sợ anh nói ra lời gì không hay, "Em đã hứa với anh, em nhớ."

"Ngoan..." Anh yêu chiều hôn lên má tôi, sau đó dịu dàng dặn dò, "Thay khóa mật khẩu cho cửa dưới lầu đi."

"Vâng." Anh nói gì tôi đều răm rắp nghe theo, tôi đã quen với việc thuận theo, tôi không dám phản kháng.

Anh như nghĩ ra điều gì đó, có hơi thờ ơ véo lòng bàn tay tôi, "Đừng sợ anh... Tạ Phỉ, đừng bao giờ sợ anh..."

Tôi nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng không nhìn rõ được cảm xúc bên trong, chỉ có thể dựa vào lòng anh gật đầu. Tôi không biết anh đã trải qua những gì, gia đình anh, xuất thân của anh, cha mẹ anh... là cái gì đã tạo nên anh của ngày hôm nay.

"Ngủ đi." Anh nhẹ nhàng v**t v* tóc tôi, như đang dỗ một đứa trẻ còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận được một vệt ấm áp rơi trên trán, nghe thấy anh từ từ mở lời, "Đợi em ngủ anh sẽ đi."

Tôi im lặng đáp lại, nhưng mãi không ngủ được, trong đầu mơ mơ màng màng đều là bộ dạng hung dữ vừa nãy của Chu Đình Việt, anh như biết tôi đang sợ hãi, nắm lấy tay tôi, tôi dựa vào lòng anh, không biết qua bao lâu mới ổn định lại tâm trạng, chìm vào giấc ngủ say.

Tôi vẫn như thường lệ mở cửa tiệm, gần chập tối thì Giang Dã đến, cậu ta vẫn luôn mang cho tôi bánh kem hình con thỏ, "Hôm qua cậu không sao chứ?"

Tôi lắc đầu, nhưng có hơi không dám đối mặt với cậu ta, cậu ta đối xử tốt với tôi như vậy, mà tôi lại lén lút cùng Chu Đình Việt tiếp tục dây dưa với nhau.

"Tôi thấy Bành Hiên thích cậu đấy." Cậu ta cười híp mắt nhìn tôi.

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, "Cậu... sao lại nghĩ như vậy?"

"Có muốn tác thành cho 2 người không?" Cậu ta thăm dò đề nghị.

Tôi quả quyết lắc đầu, chưa nói đến phản ứng của Chu Đình Việt tối qua, dù không có Chu Đình Việt, tôi cũng sẽ không thích Bành Hiên.

"Là vì Chu Đình Việt sao?"

Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời, ngây người nhìn cậu ta.

Cậu ta mỉm cười, gương mặt vẫn tinh xảo xinh đẹp, vô tình chống cằm, đầu ngón tay gõ gõ lên má, "Đôi mắt của cậu không nói dối được..."

Tôi im lặng cúi đầu, không còn mặt mũi nào đối mặt với cậu ta, "Xin lỗi..." Tôi đã nghĩ cậu ta biết chuyện quá khứ cấp 3 của tôi và Chu Đình Việt, ai ngờ cậu ta nghe tôi xin lỗi xong chỉ bật cười một tiếng.

Cậu ta cười rất lớn, tôi không hiểu tại sao, đành phải ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, cậu ta giống như cười đến chảy cả nước mắt, ôm eo vẫy tay, "Thích một người không sai, nhưng... cậu không lẽ nghĩ Chu Đình Việt sẽ thích cậu chứ?"

Tôi hơi sững sờ, nhìn cậu ta. Cậu ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cầm lấy một cành hoa hồng chưa được tỉa bên cạnh, cẩn thận quan sát, "Người thích Chu Đình Việt chắc cũng khá nhiều, nhưng cậu là người đầu tiên có ánh mắt thẳng thắn tr*n tr** như vậy..."

"Cảm giác ngốc nghếch, ngây ngô..." Cậu ta ranh mãnh cười với tôi, như đã biến thành một người khác, đột nhiên dùng sức ấn cành hoa lên cánh tay tôi, tôi đau đến mức muốn né đi, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy tay, giọng điệu bât chợt trở nên lạnh lùng: "Một người như cậu sao xứng thích cùng một người với tôi?"

Những chiếc gai hoa sắc nhọn đâm vào da thịt tôi, máu tươi như một dòng sông uốn lượn chảy xuống theo cánh tay, "Tôi..." Tôi há miệng, không biết nên phản bác thế nào, tôi không có chút dũng khí nào, bởi vì mỗi câu cậu ta nói dường như đều đúng cả.

"Chán thật..." Giang Dã cười liếc tôi một cái, ghét bỏ vứt cành hoa sang một bên, rút một tờ giấy ăn bên cạnh ra lau tay vứt xuống đất, "Tôi và Chu Đình Việt quen nhau từ nhỏ, tính tình anh ấy thế nào tôi biết rõ nhất, còn cậu... ngay cả tư cách đến gần anh ấy cũng không có."

Cậu ta như một con công chiến thắng, vẫy lên chiếc đuôi xinh đẹp, kiêu ngạo giẫm nát bông hồng vứt trên đất, không ngoảnh đầu mà rời đi, chỉ lạnh lùng ném lại một câu cảnh cáo, "Nếu cậu dám nói với Chu Đình Việt..."

Sau khi cậu ta rời đi một lúc lâu tôi mới hoàn hồn lại, không hiểu tại sao một người trông hoạt bát rạng rỡ như vậy đột nhiên thay đổi, nhưng điều tôi hiểu là cậu ta cũng giống như Bùi Văn Viễn, đều từ trong lòng ghét bỏ tôi, ánh mắt của họ sẽ không lừa dối được.

Tôi cúi mày sững sờ nhìn vết máu còn sót lại trên cánh tay, cùng màu với bông hồng bị vứt trên đất, không phân biệt được rốt cuộc ai giống ai hơn.

Tôi đơn giản rửa sạch vết thương, bôi một ít thuốc mỡ, tôi có nên khóc không? Nhưng nước mắt không có một giọt nào rơi xuống, bởi vì Giang Dã nói không sai, tôi chẳng qua chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi. Chỉ là hóa ra ánh mắt tôi yêu mến Chu Đình Việt rõ ràng đến vậy sao? Tôi đã nghĩ mình che giấu rất tốt, nực cười là năm 17 tuổi tôi bị Chu Đình Việt bắt quả tang, bây giờ lại bị Giang Dã bắt quả tang, nhưng làm sao có thể che giấu được sự theo đuổi và tình yêu của tôi đối với ánh sáng chứ.

Tôi cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay, không biết có để lại sẹo không, chỉ là cơ thể đã đầy những vết sẹo, thêm một vài vết nữa cũng không sao. Tôi thầm cầu nguyện Chu Đình Việt 2 ngày nay đừng đến, nếu không lỡ anh hỏi đến, tôi lại phải nghĩ ra một lý do để giải thích với anh.

Lúc sắp đóng cửa tiệm, tôi nhận được một tấm ảnh do Tần Ni gửi đến, cô ấy đang dựa vào xe giơ ngón tay cái về phía ống kính, trên mặt tràn đầy nụ cười tự do, tôi ghen tị nhìn chằm chằm vào bức ảnh mà thất thần, kế đến nhận được tin nhắn của cô ấy, "Em có thấy chú thỏ nhỏ trên eo chị không?"

Tôi hơi sững sờ, lập tức phóng to bức ảnh, quả nhiên thấy bên hông cô ấy có cài một chú thỏ nhỏ đáng yêu.

Tôi đang định hỏi cô ấy lấy ở đâu, cô ấy đã gọi video đến, "Chào! Tạ Phỉ!" Cô ấy cười chào hỏi với ống kính, trong tay còn cầm một miếng bánh mì khô.

Tôi ngại ngùng cười với cô ấy, "Chị đến đâu rồi?"

"Thành phố X." Cô ấy cắn một miếng bánh mì, quay ống kính cho tôi xem phong cảnh phía sau, "Tạ Phỉ, đẹp không?"

Tôi nhìn cánh đồng cỏ bao la, mấy con bò con cừu lác đác, tôi như ngửi thấy cơn gió tự do, chúng lướt qua tai tôi, qua mũi tôi, xuyên qua cơ thể tôi, mang tôi bay lượn trên không trung, tôi đưa tay ra là có thể chạm vào từng đám mây...

"Đẹp..." Giọng tôi bất giác run rẩy, trong mắt chứa đầy nước mắt nóng hổi, cô ấy ngoài ống kính vẫn cười rạng rỡ, tôi thật lòng vui mừng cho cô ấy.

"Em xem chú thỏ nhỏ này, trước đây em nói với chị em thích thỏ nhỏ, chị mang nó theo giống như mang em cùng đi du lịch vòng quanh thế giới vậy!"

Tôi gật đầu, ngoài ống kính lau đi nước mắt, tôi không muốn để cô ấy nhìn thấy nỗi buồn và sự khó khăn của tôi.

"Cảm ơn chị."

Tôi rõ ràng không có quan hệ sâu sắc gì với cô ấy, nhưng cô ấy vẫn luôn luôn nhớ đến tôi, nếu để cô ấy biết câu chuyện của tôi, không biết cô ấy sẽ đánh giá như thế nào.

Nhưng tôi sẽ không nói cho cô ấy biết, ít nhất hãy để người bạn duy nhất này của tôi không biết đến mặt tồi tệ bẩn thỉu kia của tôi.

Chu Đình Việt liên tiếp nửa tháng không tìm tôi, tôi đã nghĩ anh đã quên mất tôi, nghĩ như vậy cũng tốt, nhưng trớ trêu thay Bành Hiên cứ 3 ngày 2 bữa lại chạy đến chỗ tôi.

"Tạ Phỉ, hôm nay cùng tôi ra ngoài ăn cơm nhé?"

Tôi lắc đầu không nói, tiếp tục cắm hoa trong tay.

Cậu ta ngồi một bên thở dài, uất ức nhìn tôi, "Cho tôi một chút mặt mũi được không?"

"Cậu không phải đi học sao?" Tôi không nhịn được hỏi.

"Vì gặp cậu tôi đã trốn học đấy." Cậu ta cười hì hì nhìn tôi, tôi bất lực lắc đầu, ngồi lâu chân hơi đau, đành phải đứng dậy một lúc.

"Chân cậu sao lại bị què vậy?" Cậu ta nhìn tôi hỏi.

Tôi không muốn nói nhiều với cậu ta, chỉ nhàn nhạt thốt ra 2 chữ, "Tai nạn."

Cậu ta đầy ẩn ý liếc tôi một cái, đứng dậy vẫy tay với tôi, "Nếu cậu đã không nể mặt như vậy, vậy thì ngày mai tôi lại đến nhé."

Tôi không đáp lời, thấy cậu ta rời đi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nửa tháng nữa trôi qua, Chu Đình Việt vẫn không đến tìm tôi, sự giao tiếp của tôi và anh vẫn dừng lại ở những thông báo ngắn gọn.

Quên một người vừa đơn giản cũng vừa khó, đơn giản đến mức một ngày một tuần một tháng là không còn nhớ mặt người đó nữa, nhưng khó khăn là người đó cứ thỉnh thoảng xuất hiện trong mơ, luôn không lúc nào không nhắc nhở bạn dù đau khổ đến đâu cũng đừng mong quên đi.

Vết sẹo Giang Dã để lại trên tay tôi dần dần lành lại, nhưng tôi cũng cuối cùng biết được, hóa ra sự ghét bỏ của cậu ta đối với tôi lại sâu đến vậy, sự tốt bụng và thiện chí của cậu ta trước đây chẳng qua chỉ là giả vờ mà thôi, giống như cậu ta đã nói, tôi là kẻ ngốc là kẻ ngốc, nên mới bị cậu ta lừa, bị Chu Đình Việt lừa, bị chính mình lừa...

Chỉ là rốt cuộc khi nào tôi mới có thể tỉnh táo lại, không còn chìm đắm trong quá khứ nữa.

___________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Mọi người đừng quên Chu Đình Việt là một tên điên cuồng, anh không bình thường cho lắm

 

Bình Luận (0)
Comment